Hôm sau tôi dậy rất sớm, tuy chưa khỏe hẳn nhưng cũng phải
đi làm. Khi bước vào khu nhà lớn, vẫn chưa có ai đến, cả khu nhà vắng
ngắt. Trong lúc đợi thang máy, tôi thấy hai cô gái vừa đi về phía
thang máy vừa chuyện trò. Họ làm ở công ty khác trên tầng mười, bình
thường chúng tôi chẳng bao giờ thèm chào hỏi nhau, họ mãi chuyện trò
quên mất sự tồn tại của tôi, một cô nàng trông như đang bế con.
Thang điện tới, tôi nhường họ vào trước, từ cái bọc cô
nàng bồng bế trên tay bỗng có tiếng sủa của chú cún con khiến tôi giật
mình, mới vỡ lẽ ra đó không phải là người. Chú cún đen ăn vận còn
sang hơn cả trẻ dưới quê, lông cũng được chãi mượt, được bọc trong tấm
thảm nên thoạt nhìn cứ tưởng là em bé. Vừa nghe cún sủa, cô nàng đã
nựng nịu:
- Bô Bô ngoan nào, tan sở mẹ mua gan cho cưng ăn, đừng khóc nữa nhé.
Nàng kia hỏi:
- Băng Băng ơi, Bô Bô ươn người phải không?
- Ừ, hình như nó bị cảm thì phải, chốc nữa tôi phải đưa đến bác sĩ thú y.
Khi thang máy dừng lạiở tầng mười, hai nàng bước ra, vừa
đi vừa tiếp tục tán dóc. Tôi bấm nút đóng cửa cho thang máy đi lên.
Trong cái lồng sắt chật hẹp này, mùi nước hoa phảng phất khiến tôi
không sao chịu được. Đến văn phòng, ngồi sắp xếp lại bàn máy tính được
một lúc mới thấy lèo tèo vài đồng nghiệp tới. Tôi đánh tiếng chào, họ
vẫn nhìn tôi nhưng không bắt chuyện.
Sao họ có thái độ như vậy nhỉ, chẳng nhẽ những lời mà tay
công an nói ngoài hành lang hôm qua không có giá trị gì sao. Tôi gượng
cười, đi pha một cốc trà, mở máy tính chuẩn bị sửa nốt bản thảo còn dở
dang từ hôm trước. Vừa bắt đầu được một chút thì giọng nói của Văn Đán
đã vang lên bên ngoài
- Đĩnh Đĩnh đã đến chưa?
- Lý Đĩnh đến rồi à?
Cô ta vừa mới "Vâng" một tiếng thì giọng của sếp đã vọng tới:
- Văn Đán, vào việc thôi.
Cửa bật mở, Văn Đán bước vào. Anh ta hay nói chuyện khôi
hài, nhiều lúc vô duyên, nhưng lại chẳng có vẻ ngượng ngịu gì cả. Vừa
bước qua cửa, anh ta đã hạ giọng thầm thì:
- Lý Đĩnh ốm nặng, sắc mặt xấu lắm.
Một đồng sự khác e hèm lên tiếng:
- Văn Đán, người ta ốm thì thì đã có bạn trai người ta lo, can dự gì đến anh mà lắm chuyện.
- Nhưng mà... - Văn Đán còn định nói thêm gì đó thì ngưởi bạn đồng nghiệp kia đem ra một chiếc phong bì dày cộp.
- Có bản thảo mới gởi đến, anh thử xem đi.
Tập bản thảo rất dày, Văn Đán nhận rồi vủi đầu đọc và cũng
hết lắm chuyện. Nếu không có việc gì làm, có trời mới biết anh ta còn
huyên thuyên những gì nữa, cả phòng đang làm việc, yên tĩnh được một
lát. Đang bận rộn thì có tiếng người oang oang ngoài phòng.
- Đây có phải là Ban biên tập của Truyền kỳ Đại quan không ?
Tôi giật mình ngoái cổ nhìn, thấy một người đứng ngoài cửa. Văn Đán đặt tập bản thảo xuống, đứng dậy nói:
- Đúng đấy, xin hỏi anh tìm ai vậy ?
- Vị nào là Giám đốc của các anh?
Văn Đán trả lời :
- Ở buồng bên, để tôi đưa anh đi. - Anh ta đứng dậy, đi sang phòng bên, gõ cửa, lát sau mới quay lại.
Nét mặt văn Đán không vui, một đồng nghiệp có lẽ là hơi lo lắng liền hỏi:
- Văn Đán, có chuyện gì thế ?
Văn Đán gật đầu nói nhỏ :
- Chẳng biết nữa, sếp đang bực mình đấy.
Anh ta cưởi khanh khách:
- Mặt mũi sếp không đến nỗi khó coi hơn ông đấy chứ. Chắc là
tiền thuê nhà còn chưa trả tiền nên người ta mới đến thúc nợ đấy.
Nếu đúng là tiền nhà cũng chưa trả nổi thì e là cuộc sống
của chúng tôi sẽ thêm khó khăn, thôi, đành được đến đâu hay đến đó
vậy. Tôi cũng chẳng bận tâm nhiều đến chuyện ấy lo làm tiếp những công
việc dở dang. Tập bản thảo tôi đang làm có quá nhiều chỗ sai, phải
sửa cực kỳ vất vả. Khi ngưởi ta bận rộn, thời gian thường trôi qua rất
nhanh. Thoáng cái đã là buổi trưa. Nhà hàng đã đưa cơm hộp tới, chúng
tôi bắt đầu ăn. Đã là cơm hộp thì làm gì có món ngon, nhưng hôm nay
ăn mà chẳng có cảm giác gì. Ăn được hai miếng đã thấy không thể nuốt
nổi. Bụng vẫn đói, nhưng nhìn mấy miếng thịt mỡ xào với thứ rau vàng
vàng, tôi thấy buồn nôn. Vậy mà, dường như Văn Đán và những người khác
ăn rất ngon miệng. Đang ăn thì sếp bỗng thò đầu vào gọi:
- Văn Đán, sang đây đã, có chuyện rồi.
Văn Đán sờ lên cái đầu cạo trọc của mình, chùi mép rồi hấp
tấp đứng dậy, bườc đi với vẻ lo lắng. Anh ta vừa đi, một đồng sự đã
thì thào với người ngồi bên:
- Này, liệu có phải là chuyện sa thải nhân viên không nhỉ ?
Số lượng bản in của cái tạp chí lá cải này đẩy mãi cũng
không lên được. Mấy hôm nay, mặt mũi sếp lúc nào cũng nhăn nhó, nghe
nói ông ta đang tính giảm bớt mấy nhân viên, ai ngờ lại dính vào Văn
Đán. Trong lòng chua xót, miềng cơm trong miệng như đắng lại, không
thể trôi xuống họng , tôi liền đậy luôn hộp cơm còn dư quá nửa lại mà
rằng :
- Các ông đã ăn hết chưa để tôi quẳng đi luôn thể?
Nhưng hộp cơm của họ đều đã được vét sạch không còn một
hạt. Tôi bỏ tất cả vào túi nilon lớn, đặt ở góc hành lang, nơi có mấy
thùng rác rồi mở nắp thùng, mùi thiu thối bốc ra làm tôi suýt nôn mửa.
Cái bụng trống rỗng khiến tôi càng cảm thấy khó chịu. Tôi quẳng vội
cái túi vào thùng rác, vừa quay đầu lại thì chạm chán ngay với Văn
Đán. Tôi giật mình, suýt ngã, liền gắt lên:
- Văn đán, anh làm gì thế? Lẳng lặng như ma, hết cả hồn.
Văn Đán nhìn thùng rác:
- Cậu đi vứt rác hả?
- Đâu có.
Văn Đán xưa nay vẫn hay nói nhiều, hôm nay lại càng lắm lời hơn. Tôi hỏi:
- Có tin xấu phải không ?
Văn Đán gật đầu, tôi thở dài :
- Thì cứ việc đuổi người, dẫu sao thì cái tạp chí này chẳng
biết sẽ sống được bao lâu nữa. Ở đâu mà chả kiếm được cơm ?
Tôi còn định an ủi anh ta vài câu, nhưng Văn Đán có vẻ như trút được phiền muộn nói:
- Anh nghĩ được như thế là tốt rồi, sếp bảo sẽ trả anh một khoản tiền đền bù phá hợp đồng.
- Cái gì ? - Đầu tôi đau buốt như vừa bị ai đánh mạnh.
- Tôi bị đuổi việc à ? Hôm kia, ông không nghe thấy gì
sao? Tay công an đó đến đây hỏi han về chuyện một cộng tác viên của
tôi, chứ tôi đâu có làm điều gì xấu.
Văn Đán nói với bộ mặt tỉnh queo :
- Chẳng phải vì chuyện đó đâu, sếp vừa nhận được thông tin
bên đồn công an nói rằng tạp chí của ta phải đình bản để điều chỉnh,
vì tuyên truyền đồi trụy và mê tín dị đoan.
Tin này như sấm sét giữa trời quang mây tạnh, tôi giật mình hỏi:
- Không phải như thế chứ? Nhưng có chuyện đó thật không?
- Tôi lừa cậu làm gì? Sếp nổi giận đùng đùng, bảo rằng chuyện này là do cậu gây ra và quyết định đuổi việc cậu.
Lẽ nào vì tôi cho tay công an đó cuốn tạp chí mà sinh chuyện như thế này sao? Tôi vội nói:
- Này, hợp đồng của tôi chưa hết hạn đâu nhé, ông ấy làm sao mà đuổi được tôi?
- Thế nên sếp mới phải đành lòng cho cậu khoản tiền đền bù
phá hợp đồng, và cũng chẳng muốn cậu làm thêm nữa. Khang ạ, chẳng
phải là tôi không nói đỡ cho cậu, nhưng thực là hết cách rồi.
Người tôi lạnh toát, ngẩn ngơ chẳng biết nói sao, chỉ gật gù:
- Sếp bảo cậu nói với tôi sao?
Anh ta bỗng bật cười nói:
- Ông ta sợ cậu giận quá hóa điên lại cần dao xin ông ta tí tiết thì chết.
Tôi cũng bật cười cho dù trong lòng cay đắng. Có lẽ sếp
vẫn cho rằng tôi bị công an đến thẩm vấn thì chắc chắn không phải là
người tốt. Tôi vỗ lên vai anh ta:
- Ra là như thế đấy.
Hình như Văn Đán cũng có điều gì đó không thể thổ lộ, anh ta thở dài nói:
- Khoản tiền đền bù đã chuyển vào tài khoản của cậu, cậu kiểm tra lại nhé. Thế cậu tính sắp tới sẽ sống thế nào đây?
Tôi ngắm nghía đôi tay của mình, gõ máy chữ quá nhiều, đầu ngón tay bị mài mòn bạc phếch, tôi nói:
- Có chân có tay, chả chết đói dược. Nhưng rồi đây, tôi
lưu lạc đến cửa nhà ông kiếm miếng cơm, ông nhất định phải dành ít cơm
thừa cho tôi đấy.
Văn Đán không nhịn được, bật cười to:
- Cái cậu này, rõ thật là... !
Sao sếp chẳng làm thịt cái con lươn này lại đi làm thịt
tôi nhỉ ? Số anh ta còn đỏ chăng ? Khi nói với tôi việc này, anh ta cố
nén không để lộ nét mặt thương cảm. Quả thực chuyện này cũng làm anh
ta khó xử. Nhìn bộ dạng anh ta, tôi cũng thấy lòng mình rối bời. Tôi
nói:
- Thôi được rồi, thế là sếp cũng chẳng đến nỗi bạc với tôi đâu.
Tôi đi xuống gác, Văn Đán còn chạy theo lải nhải tiếp:
- À Khang, cậu không sao chứ ? Đừng nghĩ ngợi nhiều làm gì
- Không sao, tôi xuống nhà vệ sinh tầng dưới. - Tôi cười - Có tự sát thì cũng chẳng chết trong nhà xí đâu.
Văn Đán hơi ngẩn ngơ nói:
- Vậy cứ thế nhé !
Nếu có chuyện buồn phiền, ngồi hút thuốc một lúc trên cái
bồn cầu cũng là cách giải sầu. Dù tầng mười hai cũng có phòng vệ sinh
nhưng tôi thích yên tĩnh một mình. Cầu thang đi bộ xuống tầng dưới bị
công ty trước đây bịt chặt, nay công ty mới đến đang sửa sang lại,
nhưng hôm nay họ không làm việc. cả tầng lầu này hoàn toàn yên tĩnh.
Tôi ngồi trên bồn cầu lặng lẽ hút thuốc mà trong lòng như muốn than
muốn khóc. Bây giờ tìm việc rất khó, khá nhiều sinh viên mới tốt
nghiệp còn không kiếm được việc làm, chứ đừng nói đến tôi đã tốt
nghiệp được mấy năm rồi. Cuộc sống quả thực không dễ chút nào. Trước
đây, khi nghĩ đến cảnh thất nghiệp, tôi có phần bàng quan, bây giờ mới
thực sự được nhấm nháp vị đắng cay của nó. Tôi hút thuốc, khói lan
tỏa khắp gian phòng chật hẹp, mọi thứ trước mặt cũng trở nên mờ ảo.
Mặc kệ. Kiểu gì thì cũng sống được. Tôi nghĩ vậy, quăng đầu thuốc
xuống sàn, đang định lấy chân gí lên thì bỗng cảm thấy phía trước có
gì đó là lạ một âm thanh nhỏ nhẹ vẳng đến tai. Âm thanh rất nhẹ, như
có ai đó đang khóc thầm, phải chăng là một nỗi khổ không nói được
thành lời.
Ai thế nhỉ? Âm thanh vẳng đến từ phòng bên, lẽ nào bên đó còn có người?
Tôi ra khỏi phòng vệ sinh, đứng trên hành lan nhìn ra
ngoài. Không một ngọn đèn, cửa lại đóng chặt, hành lang tối om chẳng
khác một đường hầm vô tận. Trong không gian mờ mịt đó, tiếng khóc than
như càng rõ hơn. Âm thanh vẳng lại từ đầu kia của hành lang, nhất
định không phải là ảo giác, vậy là chuột chăng? Không, đây là tầng
mười một, chắc hẳn chuột cũng không leo lên cao thế này làm gì. Tôi
thận trọng bước về phía đó, cố gắng không gây ra tiếng động. Một cảm
giác như say thuốc lan tỏa khắp người. Tôi thận trọng, nhẹ chân bước
về phía đó.
Âm thanh phát ra từ phòng 1107, ảo giác không thể đánh lừa
tôi. Tôi đứng trước cửa, hít một hơi thở sâu, tay nắm lấy núm cửa
định bước vào. Dù tầng trên tầng dưới đều có người, nhưng đứng ở đây
chẳng nghe thấy gì hết, mọi huyên náo đã rời xa, sự yên lặng bao trùm
đầy vẻ thê lương. mặc dù hàng ngày tôi đều đến làm việc ở tầng mười
hai nhưng chưa bao giờ đặt chân lên tầng mười một này. Ồn ào ban ngày
qua đi, cái yên tĩnh ma quái còn lại sao mà khó chịu đến thế.
Người trong phòng là ai vậy ? Âm thanh rất mơ hồ, nghe
chẳng rõ là đàn ông hay đàn bà, có vẻ như một người làm thuê chưa đòi
được tiền công nên không thể về quê được. Số phận của những con người
bất hạnh ấy còn hẩm hiu hơn tôi biết bao.
Đúng lúc định đẩy cửa bước vào, tôi bỗng thấy như có luồng
khí lạnh sau lưng, đôi tay bị đông cứng. Tầng nhà này có lẽ vừa mới
được quét vôi lại, đây đó còn vương vất mùi vôi vũa và thạch cao. Một
mùi tanh như máu xộc vào mũi tôi. Có người đang cắt mạch máu để tự sát
chăng?
Tim tôi đập dồn dập, ngỡ như người trong phòng cũng nghe
thấy. Tôi vẫn chưa dám mở cửa, bàn tay đang nắm núm cửa tự nhiên nới
lỏng. Tôi chưa kịp định thần, cánh cửa đã chuyển động rất nhẹ nhàng,
khiến tôi giật mình suýt hét lên.
Tôi lập tức phát hiện ra cửa phòng đã hỏng khóa từ lâu nên
không khóa được, khi tôi vừa nới tay, cửa đã hé mở, tạo nên một khe
hở nhỏ. Qua khe hở này, tiếng khóc từ trong phòng lọt ra càng rõ ràng
hơn khiến tôi tin chắc đó không phải là một giấc mơ.
Trong phòng đúng là có người. Tôi ghé sát khe hở nhìn vào
trong. Thật lạ lùng, hai bên hành lang không có cửa sổ nên rất tối,
bên trong phòng dù có rất nhều cửa sổ nhưng còn tối hơn. Tôi giương to
mắt, nhìn từ góc này, chỉ thấy được một cái cửa thông sang phòng
khác. Các phòng trong khối cao tầng thường liên thông với nhau nếu lần
đầu tiên bước vào, không cẩn thận sẽ bị lạc. Dù nhà có nhiều tầng,
việc đi lại thường dùng thang máy, người đi cầu thang bộ chỉ chiếm tỉ
lệ rất ít. Hai tầng gác này đều có người ở, nhưng ngoài tôi hay đến
chỗ này chơi, còn lại rât1 vắng vẻ.
Cứ ngỡ tìm được một nơi yên tĩnh, chỉ có một mình để suy ngẫm, không ngờ vẫn còn một người khác nữa.
Tiếng thổn thức đó nghe như âm thanh nổi ba chiều. Tiếng
khóc nhẹ nhàng nhưng rất rõ ràng. Biết đâu, con người có nỗi thống khổ
này đang cầm lưỡi dao cạo khứa vào cổ tay mình. Sau mỗi nhát khứa, da
thịt hắn nứt toát ra, tựa hồ vầng đất ruộng được cày lật lên và máu
đỏ tươi úa ra từ bên trong. Mãi tưởng tượng, đầu tôi choáng váng, bất
giác, tôi lấy lưỡi liếm quanh làn môi khô nứt nẻ.
Không, dẫu sao đi nữa mình vẫn phải khuyên hắn chớ có đâm
đầu vào chỗ đường cùng, ai cũng có lúc khó khăn nhưng không phải vì
thế mà buông xuôi cho qua mọi chuyện được.
Tôi đẩy cửa.
Lúc cánh cửa mở ra, tôi cảm thấy mình bị lạc vào một không
gian khác lạ, không còn là phòng 1107 nữa. Cảnh tượng trước mắt không
như tôi tưởng tượng; thay vì một người tay cầm con dao nhỏ cứa vào cổ
tay mình là một bóng người đầu cuối gục, đứng bên cửa sổ khóc thút
thít. Đó là một con người. Một con người đen tuyền.
Một chiếc bóng ư ? Tôi sững sờ. bình tĩnh lại, tôi nhận ra
ngay, nó không phải là cái bóng mà là một con người. toàn thân, suốt
từ đầu đến chân, những con ruồi xanh đen bám lúc nhúc. Loài ruồi
thường tìm đến chỗ kín gió, ấm và ẩm thấp để sống qua được cái khắc
nghiệt của mùa đông, trước mắt tôi, chúng bâu kín mít, không để hở ra
một tí da thịt hoặc một chút sắc màu quần áo của con người này.
Đàn ruồi cứ như bị dính chết trên tờ bìa bẫy ruồi có láng
chất keo dính, không một con nào bay lên được nhưng chúng ngọ ngoậy,
phát ra tiếng kêu ong ong. Đó là âm thanh lúc nãy tôi đã nghe thấy và
tưởng lầm là tiếng khóc thổn thức của người nào đấy. Nghe tiếng kẹt cửa,
con người đó giật mình quay lại, giữa đám ruồi xanh lúc nhúc lộ ra
hai con mắt và trên tay hắn có thứ đồ chơi đính lông nhung màu đỏ.
Trời đất ơi! Tôi cảm thấy mình vừa hít phải một luồng khí
lạnh. Tôi đang ở trong một giấc mơ ? Vì hiện thực tìm đâu ra một cảnh
tượng như thế này. Tôi thấy mình trở thành vai chính trong bộ phim
hành động rùng rợn, từ hiện thực rơi vào ác mộng; dũng cảm nhưng ngu
ngốc. lây nay, tôi chỉ biết ong là loài côn trùng sống theo đoàn. Chưa
bao giờ được chứng kiến cảnh tượng đàn ong bâu kín trên thân mình,
làm thành tấm áo khoác đồ sộ bằng lông. Mãi nghĩ, tôi chớp mắt, thầm
mong mọi thứ chỉ là mơ và khi mở mắt, con người bị lũ ruồi bâu kín
trên thân thể ấy cũng thoắt biến mất như trong cơn ác mộng? Nhưng khi
tôi mở to mắt, cái hình người với lũ ruồi xanh bâu kín chung quanh vẫn
đứng yên tại đó, không động đậy.
Phải chăng vì quá hoảng sợ mà tôi đã quên không nghĩ đến
chuyện mình phải chạy trốn tức thì khi hắn giơ cánh tay chậm rãi với
tới một bên vai tôi. Lúc ấy, trong đầu tôi vẫn quay cuồng mỗi một câu
hỏi "Rốt cuộc hắn là ai ? " Lòng bàn tay hắn mới rồi nắm chặt cái đồ
chơi làm bằng lông nhung, bây giờ trông nhẵn bóng, trên đó có vết máu
đang cố vươn tới chỗ tôi, cùng với bầy ruồi bay quấn quýt xung quanh.
Ngươi là ai ?
Đột nhiên tôi nghe tiếng ai đó hỏi mình. Toàn thân tôi bao
phủ một cảm giác kinh hãi, đến nỗi không làm chủ được bản thân mình
và mọi hành động đều theo bản năng. Nào chạy nhanh lên, nhanh nữa lên
chứ ! Tôi như loài côn trùng có cánh bị hút theo ánh đèn, từ từ nhích
dần tới con người kia. Gần lắn rồi và mọi thứ trở nên rõ ràng. Cho dù
bầy ruồi đã bâu kín không còn lấy một chỗ hở trên người hắn nhưng tôi
vẫn nhận ra được con người này có thân hình nhỏ bé.
Ma! một con ma, đúng rồi. Mặc dầu tôi không tin vào chuyện
ma quỉ, nhưng cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến tôi kinh ngạc và chỉ
có thể nghĩ được như thế.
Bàn tay hắn đã đặt được lên vai tôi. Những vết máu bắt đầu
khô và dính nhơm nhớp trên vai áo. Bầy ruồi lúc nãy bò nhung nhúc
trên người hắn bỗng bay vù lên, tán loạn như những tàn giấy đen tung
bay mù mịt. Lắm con đâm cả vào mặt khiến tôi thấy đau. Tuy nhiên lúc
này, tôi đã bớt sợ hãi, chăm chú dõi nhin hắn tiến lại gần mình, trê
đầu hắn đầy ruồi, cả hai tai hắn cũng vậy, ruồi chui vào lỗ tai rồi
lại bò ra. Và tôi có cảm giác cả làn tóc của hắn nữa cũng đã hòa tan
trong sắc màu của ruồi. Hai tai tôi ù lên bởi tiếng kêu ong ong không
ngớt. Cảm tưởng những con trùng đang nối đuôi nhau bò dần vào trong
tai tôi rồi chui lên óc. Tôi không thể nào cử động được tay chân, thậm
chí cả lòng can đảm để nói nên lời cũng mất nốt.
Nhưng thực ra, nếu tôi có há miệng để nói thì luồi cũng sẽ
ùa tới chui tọt vào cuống họng. Sức mạnh nơi bàn tay hắn kể ra cũng
lạ, nó đặt lên vai tôi, kìm giữ tôi. Tôi thấy mình đuối sưc không né
tránh được và người bủn rủn, bất động một chỗ.
Hắn chậm rãi bước lại bên tôi.
Với hắn, động tác ấy nghe chừng khá vất vả song hắn vẫn cố
nhích dần lên, mỗi lúc một gần hơn. Tôi không thể thốt lên tiếng nói
của mình, chỉ giương mắt trân trân nhìn. Có tiếng 'khục khặc" phát ra
từ họng hắn.
Hắn sẽ làm gì tôi ?
Tôi đưa tay quờ quạng dưới mặt đất mong tìm được một vật
gì như thanh gỗ chẳng hạn để làm vũ khí hoặc có được một viên gạch hay
một cái đinh. Khốn nỗi, mặt đất lâu ngày không được quét dọn , ngoài
rác và đất ra chẳng có gì khác. Giờ thì bàn tay hắn đã nhích gần tới
cổ họng tôi và hắn lấy ngón tay rờ rẫm từ từ. Mắt tôi không thấy bàn
tay hắn mà chỉ cảm nhận những ngón tay lạnh như đá sục sạo một cách
vụng về trên làn da tôi lúc này đã tê dại.
Bất chợt, bàn tay tôi đụng phải một vật gì rắn cất, không
có hình thù rõ ràng. vật này làm bằng lông, có lẽ nó là thứ đồ chơi
cầm trên tay của hắn ban nãy. Nhẽ ra nó phải mềm mại vì là đồ chơi làm
bằng lông nhưng đây nó rắn đanh, tựa hồ bên trong là một khúc gỗ.
Biết vậy tôi chẳng cần gì phải suy nghĩ thêm, cứ thế, tôi cầm nó trong
tay phang thẳng vào mặt hắn.
May mà tôi vẫn còn đủ sức tuy chưa hết sợ, cú đánh của tôi
nện trúng vào trán hắn. Hắn lảo đảo nhưng chưa gục ngã, tôi định bồi
thêm một chùy nữa. Bằng một tay, tôi giơ cái đồ chơi đó lên cao, và
chợt nhận ra nó. Cái vật tưởng chỉ là thứ đồ chơi đầy máu, hóa ra là
xác một con chó con.
Con chó đã được rửa ráy sạch sẽ, cổ nó rũ xuống dài thượt
và thân chó rắn cấc, nơi cổ họng có vết thương lớn và máu xung quanh
đã khô. Mình chó cũng bâu đầy ruồi nên ban nãy tôi đã không nhận ra.
Bây giờ, thậm chí tôi còn ngửi thấy cả mùi giá lạnh, tanh tưởi toát ra
từ xác chết. Tôi lấy làm lạ, giống ruồi vốn nhạy cảm với mùi tanh của
máu nhưng chúng lại thích bâu vào thân hình con người kia nhiều hơn
so với cái xác chó, mặc cho trên xác chó, những vết máu vẫn dính bết,
khô cong.
Giữa lúc ấy, tôi nhớ đến cái đầu chó tôi đã thấy trong cơn
ác mộng. Rõ ràng tay tôi đã nhặt lên một tấm da lông và phát hiện nó
là con chó bị chết. Còn con chó trên tay tôi lúc này nó bé hơn nhiều
so với con chó kia, song nó cũng nhe răng dữ dằn không kém.
Tôi đâm hoảng, vội quẳng con chó sang một bên, nghe đánh
cốp một tiếng khô khỏng, tiếng rơi như của khúc gỗ. Xác chó khô cong
ấy ít nhiều cũng có thể dùng làm vật tự vệ nhưng tôi không thể cầm nó ở
trong tay nữa. Bởi lẽ tôi còn thấy hoảng hốt hơn hẳn nỗi sợ đối với
cái người bị lũ ruồi bâu kín kia.
Hắn ngẩn đầu lên. Bị tôi choáng vào giữa trán, chắc hẳn
chưa hết choáng voáng. Lúc hắn ngẩng đầu thì bầy ruồi cũng vù bay lên
rào rạt, quây kín chung quanh khuôn mặt.
- Đúng là ông đấy ư ?
Tiếng nói cất lên từ trong cổ họng hắn. Tôi kinh sợ. Giọng
nói tuy có khác đi nhưng tôi vẫn nhận ra được và không hiểu vì sao,
nó cứ gợi tôi nhớ tới Ôn Kiến Quốc.
Chẳng nhẽ hắn lại là Ôn Kiến Quốc ? Cho dù ông ta đã hóa
thành cái gì đi nữa thì ít ra ông ta cũng phải nhận ra tôi chứ ? Tôi
trấn tỉnh lại và gắng gượng đứng lên, nói to :
- Đúng là ông đấy phải không ?
Tôi vừa nói dứt lời thì bầy ruồi vù bay lên mù mịt và giữa
đám ruồi nhặng vỗ cánh bay loạn xạ, tứ tán đó, thân hình hắn bổ nhào
vào người tôi :
Hắn định giết tôi sao ?
Dẫu những chuyện đó chưa hẳn đã là thật nhưng tôi linh cảm
rất rõ điều đang xảy đến. Tôi đã kịp né sang một bên, trước khi hắn
nhào tới. Cứ thế, tôi phóng ra phía ngoài cửa. Và ruồi nhặng đã bay
kín phỏng. Chính giữa bầy là một con nhặng khổng lồ.
Tôi vọt được ra ngoài hành lang. Vào giờ này, hành lang
hơi tối và lạnh lẽo. Từ phía sau lưng, tiếng ong ong của lũ ruồi nhặng
đập cánh vang lên, lọt qua cánh của bằng gỗ, tựa hồ một mũi kim xuyên
thằng vào óc tôi.
Con người ấy hắn sẽ đuổi tới tận đây ?
Tô đưa mắt cân nhắc xung quanh. Chỗ hành lang này, vừa nãy
tôi đã đi qua, bây giờ thấy nó lạ lẫm. Tôi nghĩ, nếu chạy sâu nữa vào
bên trong kia e rằng không kịp. Không còn lí trí, tôi lao vào gian
phòng bỏ không ở ngay trước mặt.
Sau khi bước vào phòng, tôi đóng chặt cửa lại, tức thì
trên cánh cửa phát ra một tiếng "thình" với âm vang không lớn nhưng nó
làm rộ lên tiếng ong ong của bầy ruồi đập cánh. Ngay lập tức, tôi hình
dung ra cảnh tượng đàn ruồi nhặng từ trên thân thể con người ấy vụt
bay lên, tựa hồ một đám mây đen bao phủ căn phòng. Rồi định thần lại,
tôi dựa lưng vào cửa, vận hết sức mình ra chống đỡ với nó.
Cho mãi tới bây giờ tôi vẫn chưa dám tin tất cả những điều
đã xảy ra là sự thật. Tôi há miệng thở thật sâu để lấy sức. Cánh cửa
này người ta đóng khá dầy dặn, vậy mà qua nó tôi vẫn có thể ngửi thấy
bầu không khí tanh tửi toàn mùi máu ở bên ngoài; lại có cả mùi ruồi
nhặng và những mùi gì khác nữa tôi không được biết.
Không biết bao nhiều thời gian đã trôi qua, tôi bỗng nghe
thấy ai đó gọi tên tôi rất to. Âm thanh rất nhẹ nhàng, phảng phất như
từ nơi thung sâu vọng tới. Lúc này tôi mới thấy xung quanh hoàn toàn
tĩnh lặng, như có mối nguy hiểm không thể ngờ tới.
Là ai đây ? Có phải người mà ruồi nhặng bâu đầy vừa gọi
không ? Tim tôi thắt lại. nếu hắn biết tôi thì hắn là ai. Trong khu
nhà cao tầng này có mấy công ty, người ở khá đông nhưng mỗi tầng nhà
gần như là một thế giới riêng họ hầu như chẳng bao giờ qua lại, trao
đổi quan hệ với nhau. Ngoài những người thuộc công ty tôi ra, tôi
không quen biết bất kỳ một ai khác. Lâu rồi cũng thành quen, nhưng đến
khi có chuyện như những ngày này, tôi mới chợt nhận ra mình thật cô
đơn quá đỗi.
Thật vậy, nỗi cô đơn giống như đêm hôm đi trên đường mà ai
ngang qua trước mặt mình cũng toàn là người lạ với nét mặt thờ ơ và
lạnh lùng. Tôi dựa lưng vào cánh cửa rồi trượt từ trên xuống, lấy toàn
thân mình chặn vào cửa. Dẫu không cảm thấy sợ nhưng tôi đã kiệt sức,
lại còn cho rằng, biết đâu cái người ruồi nhặng bâu đầy trên mình ấy,
hắn có thể đi xuyên qua cửa mà vào như một chiếc bóng thì sao ?
Tiếng ồn mỗi lúc một gần. Tôi bỗng thấy cánh cửa như vừa
bị ai dùng sức mạnh đẩy bật ra. Tôi vùng đứng phắt dậy, với sức lực
dồi dào, tôi gắng chặn bằng được cánh cửa. Bất chợt có ai đó bên ngoài
nói vọng vào:
- A, Tần Thành Khang, hóa ra cậu ở đây ?
Đó là giọng của Văn Đán và hắn cố đẩy cửa nhưng cánh cửa
bị tôi chẹn cứng, hắn không mở ra được. Tôi thấy nhẹ cả người nhưng
chưa dám lơi tay. Rồi hắn tiếp tục thử sức thêm hai lần nữa, không
được mới lớn tiếng gọi:
- Ở trong đó làm cái thá gì hả Khang, ra đây đi?
Tôi hít một hơi thật sâu. Trong phim kinh dị, tôi đã thấy
ma quỉ hay nhại theo tiếng người, vì thế tôi sợ lỡ mở ra mà thấy kẻ
chực sẵn ngoài cửa lại đúng là cái người bị ruồi nhặng bâu đầy thì
khốn. Định thần lại, tôi mới hỏi:
- Có phải đúng Văn Đán đấy không?
- Còn ai vào đây nữa? - nghe giọng nói có vẻ sỗ sàng - Mở
cửa ra, nhanh lên, đừng có mà dọa tôi. Chỗ này tối như hũ nút ấy, cậu
trốn trong ấy để làm gì?
- Thế còn ai khác ngoài ấy không?
Văn Đán bỏ lửng một lát, tuồng như hắn ngước mắt nhìn lên phía trên rồi bất thần cất giọng nói run rẩy :
- Ủa, là ai thế kia ... Đừng lại đây nữa ... Ơ! Thành Khang, cứu tôi với...
Tiếng kêu của hắn thật thê thảm, không cầm lòng được nữa, tôi mở toang cửa.
Dẫu sao đi nữa tôi vẫn phải đối mặt với nó và đã đinh ninh
rằng chắc hẳn lần này mình sẹ mục kích cảnh Văn Đán bị "người ruồi"
tóm gọn trong tay, không dè xuất hiện trước mắt tôi lại là gương mặt
tròn trịa, tươi cười của Văn Đán. Và có lẽ bộ dạng hãi hùng của tôi
mới ngộ nghĩnh làm sao, khiến Văn Đán không dừng được phá lên cười và
bảo tôi:
- Ngần này tuổi đầu rồi sao còn đùa dai vậy hả Thành Khang?
Tôi đưa mắt nhìn kỹ hai bên hanh lang. tối tăm, nặng nề
nhưng không có gì bất trắc, thậm chí không thấy một con ruồi nào, tôi
đâm nghi ngại, vội hỏi:
- Này, Văn Đán, ban nãy anh nói rằng ...
- Cậu ngây thơ quá đấy. tôi chỉ đùa cậu thôi - Hắn mím môi và với ánh mắt săm soi, hắn tiếp:
- Cậu bị làm sao thế, khó chịu à, sắc mặt cậu trông tệ quá!
Tôi xem lại trên người mình. Vừa nãy tôi ngồi bệt xuống đất,
quần áo dính đầy bụi, tôi liền lấy tay đập và phủi nó đi, nói:
- Có thật anh không trông thấy một ai khác không?
- Làm gì có ai nữa, hôm nay họ nghĩ cả. - Hắn nhìn tôi nói với vẻ quan tâm.
- Mà này, cậu không làm sao chứ. cậu có tài, làm được việc, đừng có nghĩ quẩn nhé!
Tôi cười, cái cười cay đắng. Nếu vừa rồi là ác mộng thì lúc này mới là cuộc sống thực. Tôi nói:
- Mình chẳng sao hết nên mới hút thuốc.
Những chuyện vừa rồi có phải là ảo giác không ? Tôi không
sao xác định được. Tôi và Văn Đán cùng đi lối cầu thang lên tầng mười
hai. Đến đây tôi mới hết căng thẳng. Dẫu chỉ cách nhau một tầng nhưng
nơi đây đã như một thế giới khác. Hai người chúng tôi bước tới cửa
buồng vệ sinh thì đúng lúc Lý Đĩnh từ trong đi ra. Cô đưa mắt liếc
nhìn chúng tôi, chẳng nói chẳng rằng, rồi ngoảnh đầu đi thẳng.
Nhìn theo sau lưng cô ta, Văn Đán khẽ tặc lưỡi. Lý Đĩnh tỏ
ra thờ ơ, lạnh lùng chừng nào thì nỗi chua chát trong lòng hắn cũng
nồng thêm chừng ấy. giớc chọc tức anh ta là điều không nên nhưng không
biết vì sao tôi không dừng được đã buông ra một câu:
- Anh tài giỏi, yêu ai mà chả được, việc gì phải buồn tình như thế?
- Cậu đùa đấy à? - Hắn bĩu môi - Tôi đâu có tơ tưởng đến
cô ả. thôi nào, người cậu bẩn như ma thế kia, lo mà rửa ráy đi. Người
như mà như mới móc từ dưới đất lên ấy. Sếp mà trông thấy cậu, không
khéo ông ta lại bị nghẹn họng, không nuốt được cơm cũng nên.
Sếp đâu phải người chỉ vì tôi mà bỏ cơm. Vả chăng tôi cũng
biết rất rõ, cứ khi nào Văn Đán bị người ta khứa vào cổ đau thì hắn
lại cố đánh lạc hướng câu chuyệ một cách rất vụng về...Thế nên tôi mới
làm bộ cười và bảo hắn:
- Anh cứ đi trước đi, tôi đi vệ sinh đã.
Vừa mở vòi nước, từ tầng dưới bỗng vọng lên giọng the thé
của người đàn bà. Tiếng kêu đột ngột vọng tới, sắc ngọt như lưỡi lam.
Tôi giật thót cả người vì tiếng kêu đó. Thấy có chuyện ầm ĩ, Văn Đán
vội quay lại chỗ đầu cầu thang nhìn xuống dưới. Riêng tôi cảm thấy
trong lòng nặng trĩu.
Tôi cố tình vặn to vòi nước những muốn tẩy bong một lớp da đi. Cùng lúc Văn Đán quay lại bảo với mọi người:
- Có con chó con chẳng biết mới bị ai chọc chết. Ngay chỗ
chúng ta đây cũng có kẻ biến đổi gen đấy. Anh ta đột nhiên dừng lại.
Tôi ngẩng đầu lên, thấy Văn Đán đang chăm chú nhìn mình, trong ánh mắt
có chút sợ hãi. Tôi bỗng thấy phiền lòng, liền nói:
- Đi thôi.
Trên tay tôi vẫn dính vài sợi lông ngắn màu trắng, hòa cùng những hạt bụi bị nước cuốn trôi đi.