Đã đoán biết là hắn mượn tay lưới dài để
làm gì rồi, kiểu đó thì còn gì là lưới của ông, nhưng già Hai chỉ khẽ
lắc đầu rồi đi lấy lưới ra đưa cho hắn.
Đợi cho Năm Sự đi rồi, ông già Hai gọi thằng con út ra:
- Con chèo xuồng qua sông liền, tìm gặp anh Thái mày, nói ba dặn như vậy... như vậy...
Thằng út Hơn rất khoái, mỗi lần sang chỗ Thái để được anh dạy cho vẽ hình, cho nên nó phấn khởi đi ngay.
Còn riêng Năm Sự, sau khi có được tay lưới, hắn trở ngay về
nhà, lấy chiếc xuồng nhỏ, bơi ngược dòng sông về hướng nhà Hương cả
Thạnh. Đi ngang qua khúc cua Hội đồng, hắn thoáng thấy lố nhố mấy bóng
người đang tụ nhau dưới gốc cây bần, trong số đó có bọn thằng Sáu
Lùn.
Năm Sự khéo léo mọp người khi đi ngang qua đó, và nhờ vậy
hắn không bị bọn kia phát hiện. Hắn lên trên đó khoảng vài trăm bước,
neo xuồng lại rồi cột một đầu lưới vào gốc cây dừa. Xong, hắn lặn
xuống và băng qua sông, tránh không để ai phát hiện. Qua bờ bên kia,
hắn trồi lên và cột một đầu lưới vào một
gốc bần. Như vậy hắn đã có được một cái bẫy, mà bất cứ vật
gì như chiếc bè chuối trôi ngang qua cũng sẽ bị vướng lại, và...
Tự cho là mình thông minh khi nghĩ ra cách này nên Năm Sự cười đắc ý, rồi nấp kỹ để chờ...
Quả nhiên, đúng ngọ thì một chiếc bè chuối thật lớn, cỡ như
một chiếc xuồng ba lá từ trên trôi xuống. Năm Sự hồi hộp khi nghĩ tới
con heo quay béo ngậy, vàng ươm đang nằm trên bè... Bữa nay sau khi
tụi thằng Tám Lành, Ba Tàng tỉnh lại sẽ phải phục lăn hắn ta, và đêm
nay bọn hắn sẽ tha hồ mà chè chén tới sáng luôn!
Bè chuối trôi mỗi lúc một gần hơn, và rõ ràng trên bè có một
vật to như con heo trăm ký đang được phủ bằng mấy tàu lá chuối, trông
hấp dẫn làm sao!
Và đúng như Năm Sự mong đợi, chiếc bè trôi tới rồi vướn vào
dây lưới giăng ngang, dừng lại giữa dòng! Mắt Năm Sự sáng lên, hắn lao
ra ngay và kéo chiếc bè vào bờ, lựa một chỗ khuất, vừa định giở lá
chuối phủ con heo ra thì đã nghe giọng lè nhè cất lên:
- Thằng khỉ đột, định ăn một mình à!
Nhìn lên, thấy Tám Lành và Ba Tàng chân hươu chân nai vừa trờ tới. Năm Sự giục:
- Mau tiếp một tay coi, hai thằng quỷ, tụi bay còn dậy nổi sao?
Ba người kéo chiếc bè lên bãi bùn một cách dễ dàng và Năm Sự người lẹ tay nhất, tốc ngay tàu lá chuối lên.
- Trời ơi!
Tiếng thét lên của ba tên cùng lúc! Trước mặt chúng, không
phải là con heo quay béo ngậy, mà đó lại là... một xác chết. Xác một
cô gái!
Ba Tàng vẫn còn chưa tỉnh rượu, vậy mà lúc này hắn đã vùng
đứng lên và co giò chạy. Tám Lành cũng làm theo. Chỉ còn Năm Sự, do
hai chân đang bị lún sâu dưới bùn, chưa rút lên được nên đứng yên mà
hai mắt trợn tròn, mồm há hốc và... tất cả ba tên chẳng hẹn mà cùng
gục ngã tại chỗ.
Chiếc bè chuối lúc ấy tự dưng như được đẩy ra, trong phút chốc
đã trôi ra giữa dòng và... vượt qua dây lưới một cách dễ dàng, để
tiếp tục trôi về phía hạ lưu...
° ° °
Khi mọi người hay tin bọn Ba Tàng, Năm Sự
và Tám Lành bị nạn ngoài bãi bồi, họ chạy ra đưa được cả ba về thì ba
tên đã ở trong tình trạng hầu như hôn mê. Sau khi được hơ lửa, thoa
dầu thì may sao bọn họ hồi tỉnh.
Vừa mở mắt ra, Năm Sự đã thét lớn:
- Ma! Bớ người ta!
Hai tên kia cũng tình trạng như vậy, bọn chúng chưa hoàn
hồn, nên nhìn chung quanh cứ ngỡ như chúng đang ở địa ngục. Tám Lành
lắp bắp:
- Đừng... đừng bắt hồn tôi. Tôi không cố ý...
Ba Tàng còn tệ hơn, hắn tiểu tiện ra quần và bò càng trên đất, vừa la khóc, vừa van xin ai đó:
- Tha cho tôi, từ nay tôi xin chừa...
Có mặt ở đó, ông già Hai lên tiếng:
- Tụi bay đã được cứu sống rồi, còn làm gì vậy?
Vẫn chưa tin, Năm Sự đưa mắt nhìn ông già và hỏi với giọng thảng thốt:
- Cô... cô ta đâu... đâu rồi?
Ông già Hai hỏi lại:
- Cô nào?
Năm Sự líu cả lưỡi:
- Ở... ở trên... trên bè...
Ông già Hai cười lớn:
- Mấy thằng này chỉ giỏi tài ăn nhậu, quậy phá thiên hạ chứ
không làm chuyện gì cho ra hồn! Chỉ cho đi lấy con heo quay mà cuối
cùng cũng để cho tụi thằng Sáu Lùn xóm dưới nó lấy được. Thật là nhục
cho tụi trai tráng xóm mình!
Vừa nghe đến điều đó, tỉnh hẳn người ra, hắn hỏi lớn:
- Thằng Sáu Lùn làm gì?
Chỉ tay về phía sân đình, ông già Hai nói nhanh:
- Ra đó mà coi tụi nó đang xẻ con heo quay ra chia phần cho
mọi người, phần còn lại cả bọn gần hai chục đứa ăn nhậu đã đời cả buổi
rồi mà vẫn chưa hết!
Tám Lành và Ba Tàng cũng đã nghe, bọn hắn đưa mắt nhìn nhau ngỡ ngàng, hồi lâu mới hỏi nhay:
- Sao kỳ vậy?
Năm Sự lắc đầu lẩm bẩm:
- Không thể có chuyện đo... Chính là tôi đã thấy...
Ông già Hai bỏ đi vừa nói với lại:
- Tụi bay có thèm heo quay thì ra mà chia phần với người ta!
Dù cảm thấy nhục nhưng bọn Năm Sự cũng nháy mắt cho nhau rồi
cùng chạy ra sân đình. Trước mặt chúng, chiếc bè chuối được kéo
nguyên chiếc lên để giữa sân, trên bè vẫn còn một phần ba con heo quay
đang ăn dở dang. Bọn sáu Lùn vừa nhác thấy mấy tên chạy tới đã reo
lên:
- Các chiến hữu đi đâu mà tụi này kiếm cả buổi không thấy? Vào, vào đây làm tiếp đi, bọn này ăn không hết!
Năm Sự nổi máu du côn:
- Tụi bay có biết là chính tai đã vớt được con heo này không? Sao tụi bay...
Sáu Lùn đâu có vừa, đứng lên cười hềnh hệch:
- Có muốn ăn ké thì tụi này cho ăn, còn nói giọng đó thì coi chừng... ăn đòn đó!
Tám Lành kề miệng nói khẽ:
- Rõ ràng hồi nãy mình thấy... xác chết, mà sao bây giờ bọn chúng lại ăn ngon lành vậy? Hay là tại mình xỉn?
Tám Lành cãi:
- Chứ thằng Năm Sự có say đâu?
Năm Sự chỉ tay vào con heo quay:
- Mày coi lại coi, tụi bay đang ăn giống gì vậy?
Sáu Lùn điên tiết lên:
- Thằng này bữa nay tới số rồi chắc!
Hắn lao tới định thoi vào mặt Năm Sự, nhưng vừa đưa tay lên
thì bụng quặn đau như bị ai cắt đứt, khiến hắn co quắp người lại. Bọn
em út thấy vậy ngạc nhiên hỏi:
- Sao vậy anh Sáu?
Một người lớn tuổi đứng gần đó lên tiếng:
- Chắc là tại ăn nhiều quá chớ gì! Một mình hắn mà ăn hết cái đùi heo, hèn gì!
Vừa khi ấy, bỗng có người thét lên:
- Xác người!
- Thì ra trước mặt họ, trên chiếc bè chuối lúc ấy là một nửa xác người!
Chưa bao giờ tưởng tượng nổi cảnh này, cho nên mọi người vừa
nhìn thấy đã ù té chạy, một số thì đứng tại chỗ thi nhau nôn mửa liên
hồi!
Năm Sự là người đã chứng kiến từ lúc nãy, nhưng giờ đây nhìn
thấy lại cũng phải tối tăm mặt mày, lảo đảo muốn ngã khuỵu! Còn phần
Sáu Lùn thì sau khi lăn lộn bởi cơn đau, đã nằm im không có dấu hiệu
gì của sự sống.
Bọn đàn em của hắn đứa thì co giò chạy, đứa sợ quá kêu la
khóc um sùm. Còn những người lúc nảy trót nhận phần chia thịt heo quay
thì sợ đến gần chết ngất. Cũng may là hầu hết họ đều chưa có người
nào ăn miếng nào! Tất cả không ai bảo ai, đã cùng nhau đem quăng bỏ số
thịt ấy và rời khỏi sân đình tức khắc.
Tin tức loan truyền rất nhanh, chưa đầy một giờ sau thì hầu
như chuyện bọn Sáu Lùn ăn xác chết đã rao khắp làng. Người sợ thì
không dám tới sân đình để xem lại cảnh tượng hãi hùng lúc nãy. Nhưng
còn những người không biết sợ và tò mò thì rủ nhau kéo tới nhìn cho
tận mắt. Trong số này có người đã chứng kiến, giờ nghĩ lại, thấy cần
phải coi lại cho chính xác, nên cũng tháp tùng theo nhóm người mới.
Nhưng khi họ kéo tới sân đình thì tất cả đều ngẩn người ra,
bởi trên chiếc bè chuối vẫn là... gần nửa con heo quay ăn dang dở!
Mấy người mới tới bàn tán:
- Làm gì có chuyện ăn xác người! Có lẽ mấy người kia giành
con heo quay nên tung tin nhảm. Mà cũng có thể là họ bị mờ con mắt
bởi... ăn nhiều quá!
Mặc ai nói gì thì nói, nhưng bọn Sáu Lùn thì vẫn bị quằn
quại rên la. Riêng Sáu Lùn sau một lúc mê man đã tỉnh lại, nhưng khi
nhìn thấy mọi người thì bỗng quỳ và lạy bất kể ai. Anh ta vừa lạy vừa
lùi như muốn chạy trốn mà chạy không được. Đến lúc anh ta lùi tới mé
sông thì ngã nhào xuống đó và... mất hút!
Những người chứng kiến vội hô hoán lên rồi vài người nhảy
theo mò, nhưng sau hơn một giờ tìm kiếm vẫn chẳng thấy xác của Sáu Lùn
đâu.
Chính Năm Sự cũng lạnh sống lưng về chuyện này. Hắn ta nói riêng với Tám Lành:
- Tao nghĩ chuyện này có dính tới... ma quỷ gì đó phải không mày, Tám?
Tám Lành run giọng đáp:
- Chắc vậy quá.
Ba Tàng thì tỏ ra rành hơn:
- Hồi nãy tao để ý thấy lúc đầu cái xác chỉ còn lại một phần
ba, nhưng bây giờ sau khi mọi người tới coi thì nó còn gần phân nửa
mà lại là phần đầu, chớ không phải phần chân như lúc nãy!
Năm Sự cũng nhận ra điều đó:
- Đúng rồi.
Rồi cả bọn họ đều lẳng lặng rút lui khỏi nơi ấy. Một lúc sau, cũng chín Năm Sự hỏi bạn:
- Tụi bay còn giữ ý định qua thám thính nhà của thằng Bảy Thái không?
Hai tay kia đều tán thành:
- Sao lại không? Cũng tại mày tào lao dính vào vụ con heo
cúng nên mình mới gặp rắc rối. Bây giờ mình lén qua sông đi.
Họ thực hiện ngay ý đồ, và hơ nửa giờ sau đã có mặt ở quán
Thảo Mai. Vẫn ít khách như thường lệ, vẫn chỉ một mình anh chủ quán
chứ không hề có ai phục vụ. Đã có chủ ý trước nên bọn Năm Sự đã hỏi
ngay khi vừa ngồi xuống quán:
- Có gì nhậu không ông chủ? Mà sao chỉ một mình ông đứng bán, bà chủ đâu?
Bảy Thái chủ quán giờ đây đã già hơn nhiều so với ba năm
trước, khi anh tới đây để sang lại quán này của ông gìa Hai, anh vẫn
nụ cười hiền hoà, trả lời:
- Quán ế ẩm mà mướn người phụ việc làm gì cho tốn kém, còn bà chủ thì... có đâu mà chủ với tớ!
Thấy anh cũng biết nói đùa, nên bọn Năm Sự cũng dễ dò la:
- Không có bà xã sao anh về đâu bao năm trời nay mà chịu
nổi? Sao không kiếm bà nào về hủ hỉ cho vui lại đỡ đần công việc?
- Thái không hứng thú trả lời chuyện này, nên anh quay trở vào trong. Hai Lành gọi giật lại:
- Chưa cho gọi thức uống mà ông chủ!
Thái quay lại hỏi:
- Quý anh dùng gì?
Ba Tàng lớn giọng:
- Cho một chai đế!
- Thái lắc đầu:
- Quán tôi không bán rượu từ nào tới giờ, mong quý anh thông
cảm uống thứ khác. Có cà phê mới đem từ chợ về, ngon lắm.
Hai Lành sừng sộ:
- Quán mà gọi cái gì cũng không có, vậy mở quán để làm gì?
Thái vẫn nhẹ giọng:
- Dạ, mở cho vui, bán vài thứ giải khát thôi còn rượu thì tuyệt đối không có.
Ba Tàng đứng dậy, hai tay chống nạnh, hất hàm hỏi:
- Chú mày biết bọn này là ai không mà dám nói giọng đó, hả?
Thái vẫn tỉnh bơ:
- Là ai thì cũng không có rượu. Bởi lẽ đơn giản là từ mấy năm nay tôi không hề có rượu trong nhà.
- Hỗn láo.
Hắn ta quát lên, vừa lao tới như muốn ăn thua đủ.
Chợt có tiếng của Năm Sự vang lên:
- Nóng nảy có ích gì đâu, đây cũng là chỗ quen biết mà. Mày
phải thông cảm cho chú ấy, vợ chết con đang buồn mà, làm sao nhìn thấy
kẻ khác say sưa be bét trong nhà mình. Vả lại chú ấy còn để thì giờ
để... rước bà nhỏ về nữa chớ!
Bị chạm chuyện riêng tư, Thái nghiêm giọng:
- Các anh tới uống nước thì tôi cám ơn, còn chuyện riêng tư thì xin các anh tôn trọng cho, đừng chạm tới.
Biết thế nào Ba Tàng cũng nổi điên, Năm Sự chặn lời ngay:
- Thôi, xin lỗi vậy. Bạn tôi không có ý đó, chẳng qua thấy
ông chủ một mình cực khổ lại buôn bán ế ẩm, nên chỉ có ý là...
Hắn ta ngừng lại, có ý dò phản ứng của Thái trước khi tiếp lời:
- Hay là ông chủ sang lại quán này cho tụi tôi đi!
Đang mềm mỏng, bỗng Thái đổi ngay thái độ, gắt lên:
- Ai cho phép các anh vô cớ hỏi sang quán của người ta?
Hơi bất ngờ về thái độ của Thái, nhưng chỉ sau vài giây thì Năm Sự đã lên giọng:
- Hỏi sang quán thì có gì không phải. Bởi bọn này biết trước
sau gì chú mày cũng phải bỏ của chạy lấy người thôi! Ở đây làm sao
nổi khi một thân một mình mà tuổi đi thì còn quá trẻ.
Thái không còn chịu nổi trước thái độ khiếm nhã đó, anh thẳng thừng:
- Nếu không còn chuyện gì khác để nói nữa thì xin mời các anh đi cho!
Thái đi thẳng vào phòng trong, cứ ngỡ như vậy là bọn họ sẽ
tự động bỏ đi. Nhưng anh đã lầm. Đã có ý đồ trước khi tới đây thì đời
nào chúng chịu thua. Năm Sự ra dấu cho hai bạn hắn, cùng nhau rón rén
cheo chân Thái đi vào trong.
Không đề phòng nên Thái không phát hiện có người theo mình.
Anh mở cửa phòng, rồi cứ để vậy không đóng lại bước tới bên giường,
vừa đưa tay vặn ngọn đèn dầu đầu ở giường lên. Căn phòng sáng hẳn, đủ
cho ba kẻ tò mò ngoài cửa nhìn vào và thấy một người đang nằm trên
giường! Đó lại là một... phụ nữ!
Đầu tiên là Năm Sự, rồi Tám Lành và Ba Tàng, lần lượt cả ba
tên đều quỵ xuống tại chỗ miệng như bị ai bóp cứng không kêu lên được
tiếng nào. Rồi chẳng ai bảo ai, chúng cùng bò, lết, nhắm hướng ra
ngoài mà thoát thân.
Gần 5 phút sau, cả bọn đã tới ngoài vườn. Lúc này Năm Sự mới có thể nói được, tuy giọng còn thất thần:
- Tụi bay có thấy... thấy gì không?
Ba Tàng đáp trong nỗi sợ hãi tột cùng:
- Xác... xác chết trên bè chuối!
Tám Lành thì vẫn chưa hoàn hồn:
- Ma... ma thật rồi!
Năm Sự bình tĩnh hơn:
- Xác chết thôi, chớ chưa chắc là ma. Nhưng tại sao mới lúc
nãy nó ở trên kia sân đình mà bây giờ lại ở đây? Mà lại ở trong phòng
của thằng này là sao?
- Hay là...
Ba Tàng vừa nghĩ ra điều gì đó, hắn định nói, nhưng Năm Sự đã cắt ngang:
- Theo tao thì tụi mình chạy nhanh cho rồi! Tao thấy vụ này có cái gì đó ghê ghê.
Bà Tàng nhún vai:
- Tao hiểu rồi, chính thằng cha già Hai có liên hệ với thằng
chủ quán này! Có thể thằng cha già ấy nó bày ra vụ này chăng?
- Vụ gì?
- Thì cái xác con nhỏ kia!
Càng bàn thì lại càng rối thêm. Cuốt cùng Năm Sự bảo:
- Tốt hơn hết là đừng dính tới vụ này nữa. Rút nhanh lên!
Hai tên kia vẫn còn chần chừ thì bỗng Ba Tàng cảm thấy lưng
mình có vật gì đó lành lạnh luồn từ lưng quần đi lên, giống như con
rắn chui vào áo hắn.
- Cứu... cứu tao?
Hắn chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi mắt gần như đứng tròng!
Năm Sự và Tám Lành chẳng biết chuyện gì xảy ra, chúng hỏi:
- Mày sao vậy Ba Tàng?
Cũng vừa khi ấy vật làm cho Ba Tàng chết khiếp đó xuất hiện
ngay từ ống quần của cả hai. Chúng nhận ra và chưa kịp kêu lên tiếng
nào thì đã trợn trừng và... ngưng thở! Vật đang làm chúng khiếp sợ đó
là... một cánh tay trần từ dưới đất nhô lên, như con rắn trườn.
° ° °
Ông già Hai nhìn Thái với sự ái ngại:
- Tôi lo cho cậu. Vừa rồi nếu không có những chuyện kì lạ đó
xảy ra thì e rằng bọn quỷ côn đồ ấy đã phát hiện ra chuyện riêng của
cậu rồi.
Thái thắc mắc hỏi:
- Cháu vừa nhìn thấy họ đứng ở cửa phòng nhìn vào và thấy vợ
cháu đang nằm, cháu lo quá chưa kịp phản ứng gì thì chẳng hiểu sao họ
lại hoảng sợ bỏ chạy vậy chú Hai?
Không phải tự nhiên đâu. Chính vì chúng nó thấy vợ cậu ở đây
nên hoảng sợ đó. Bởi mới cách đó không lâu chúng đã nhìn thấy trên
chiếc bè chuối.
Thái lại ngạc nhiên:
- Bè chuối gì nữa chú Hai?
Ông già Hai đem chuyện xác chết trên bè chuối kể cho Thái nghe. Anh càng càng rối thêm:
- Sao lại có chuyện đó chú Hai? Mà đó là xác của ai vậy?
Ông già Hai biết là Thái thật sự không rõ chuyện đã xảy ra, ông nói:
- Xác ấy là của cô Mai, vợ cậu!
Thái tròn mắt:
- Chú Hai nói gì cháu không hiểu?
- Ban đầu tôi cũng không hiểu. Nhưng sau khi chuyện xảy ra,
tình cờ tôi nhìn thấy chính con bé Thu, con nuôi của cậu đã dìu cô
Tuyết Mai lướt trên mặt sông!
Thái hoảng kinh:
- Con bé Thu! Nó... nó đã chết đuối cách đây trên một năm rồi, chú không nhớ sao?
Ông Hai gật đầu:
- Sao tôi lại quên, bởi chính tôi là người đã vớt nó và đem chôn ở sau vườn này. Nhưng rõ ràng tôi thấy nó.
Thái lẩm bẩm:
- Vậy là nó không bỏ đi như mình nghĩ.
- Nếu thật sự nó đi thì xác của cô Tuyết Mai đã rã từ lâu
rồi, chứ đâu còn nguyên vẹn sau hơn ba năm lìa đời. Cậu không nhớ lời
cô ấy dặn trong mảnh giấy để lại sau lưng con bé Thu ngày ấy sao?
Thái gật đầu, giọng buồn bã:
- Sao cháu lại không nhớ. Và đó là nỗi ray rứt của cháu cho
đến bây giờ. Năm đó nếu cháu không mải lo ngày đêm ngồi bên xác người
yêu cháu trong phòng, quên cả con bé, để cho nó bò ra bờ sông rồi chết
đuối... Cháu tự trách mình, nhưng chỉ còn biết cầu nguyện vong linh
Tuyết Mai tha thứ cho lỗi lầm đó của cháu.
Ông già Hai tỏ ra rành chuyện đến nỗi Thái phải ngạc nhiên:
- Nếu không có chuyện đó xảy ra thì những ngày cầu hồn của
cậu không kéo dài quá ba năm như bây giờ đâu. Cậu không để ý những chi
tiết về cái chết của bé Thu ngày đó sao, đâu phải tự nhiên mà con bé
bò ra ngoài sông, nếu khi đó cô Tuyết Mai không dẫn đường cho nó đi.
Cậu nhớ lần cậu hốt hoảng chạy đi tìm cô Mai lúc nửa đêm không?
Thái gật đầu:
- Khi cô ấy chết được gần một năm thì vào một đêm trời mưa,
do quá buồn ngủ nên cháu đã ngủ quên bên cạnh giường nằm của cô ấy,
lúc chợt giật mình thì không thấy Tuyết Mai đâu, cháu hoảng hốt chạy
đi tìm thì gặp chú Hai từ
dưới sông lên, tên tay ẵm bé Thu. Chú báo tin con bé bị chết
đuối thì cháu không chú ý lắm, bởi cháu còn mải lo không biết Tuyết
Mai đi đâu?
- Và thật ra cô ấy chẳng hề đi đâu phải không?
- Dạ đúng. Sau khi tìm một hồi, cháu trở vào phòng thì xác cô ấy vẫn còn nằm đó.
Ông Hai trầm ngâm một lúc rồi mới tiết lộ:
- Lúc ấy tôi cũng không biết chuyện gì đã xảy ra. Mãi sau
này, khi vào nửa đêm bỗng tôi nghe tiếng cô Mai gọi cửa nhà, tôi ra mở
cửa thì chẳng thấy cô ấy đâu, mà chỉ thấy con bé Thu nằm ngay ngạch
cửa.
Thái ngơ ngác:
- Con bé đã chết và chính chú Hai chôn nó rồi mà?
- Điều đó thì đúng nhưng việc xác nó nằm ngay cửa nhà tôi
lúc ấy cũng không sai! Bởi sau đó, chính cô Tuyết Mai báo mộng cho tôi
hay, chính cô ấy đã cứu con bé, nhưng không dám đưa về nhà lần nữa vì
giữa nó và cậu không hợp nhau, nếu để chung thì một là nó lại chết,
hai là chính cậu sẽ chết! Nên cô ấy năn nỉ nhờ tôi giữ xác nó giùm,
đợi đến khi nào cậu và cô Mai hết vận hạn sẽ tính. Tôi nghe chuyện và
bắt đầu hiểu chớ nói thật với cậu suốt thời gian dài trước đó tôi vẫn
nghi hoặc chuyện của cậu, không tin một xác chết như cô Mai lại có thể
không đem chôn nhiều năm mà vẫn không hề có chuyện gì xảy ra, vẫn ở
bên cạnh cậu như một người nằm ngủ bình thường!
Lâu nay Thái giấu kín chuyện này, nhưng nay ông già Hai đã
biết nhiều hơn anh nghĩ, nên Thái chỉ biết thở dài, rồi khẽ bảo ông:
- Chú Hai như cha cháu, nên việc này cháu không dám giấu nữa. Chú hãy đi theo cháu vào đây.
Thái đưa ông già Hai vào tận phòng riêng, anh chỉ xác của Tuyết Mai:
- Cô ấy vẫn nằm đó, thi thể vẫn còn ấm suốt hơn ba năm qua,
bởi vậy cháu đâu dám đem chôn. Ngày đêm cháu chỉ biết cầu hồn cho cô
ấy...
Ông Hai mỉm cười:
- Cô ấy còn giữ được như thế này là do những lời cầu hồn của
cậu đó! Đúng ra là cô ấy đã chết thật vào cái đêm con bé Thu chết
đuối, bởi bé Thu là oan hồn theo để chờ rước cô Tuyết Mai đi và lần đó
là kỳ hạn cuối.
Thái chưa hiểu:
- Chú Hai nói vậy là sao? Chính Mai đã cứu bé Thu khi nó bị
thả trôi trên bè chuối và dặn cháu nuôi dưỡng nó, vậy tại sao nó muốn
bắt cô ấy đi.
- Tôi là người ngoài làm sao biết nhiều ơn cậu, nhưng qua
chuyện tôi cứu con bé Thu từ bến sông lên, cô Tuyết Mai đã báo mộng
cho tôi biết mọi chuyện. Sở dĩ cô ấy không báo cho cậu biết là bởi cô
ấy phải tránh cho hồn ma bóng quế đang canh giữ ngày đêm quanh xác của
cô. Chuyện nó như thế này...
Ông không dám nói, mà kéo Thái ra một góc nhà, nói thật khẽ chỉ đủ cho Thái nghe:
- Thật ra ngày đó, khi tôi vớt được cô Mai lên khỏi sông thì
cô ấy chỉ còn Ìa cái xác. Hổn phách đã lìa khỏi xác rồi, chỉ được cho
sống lại trong thời gian ngắn để gặp gỡ cậu và sau đó đúng ra phải
chết luôn lúc con bé trên bè chuối xuất hiện. Cậu biết không, con bé
Thu chính là một hồn ma của một đứa trẻ bị chết oan cùng với mẹ nó ở
khe sông này, mẹ nó thì tận số nên bị bắt đi luôn, riêng nó do bị chết
oan nên vất vưởng theo dòng sông, hôm đó nó gặp cô Tuyết Mai nhảy
sông tự tử nên nó bám lấy, tưởng đâu cô Mai là mẹ mình. Chính nhờ nó
mà hồn phách cô Tuyết Mai không bị bắt đi hẳn, cậu nhớ chưa?
Thái nhớ lại, anh lẩm bẩm:
- Thảo nào cô ấy dặn cháu là phải giữ cho bằng được con bé, bởi nó mất thì cô ấy cũng mất!
Ông già Hai bảo:
- Suýt nữa thì cậu đã làm hại cả hai người. Bé Thu cũng đang chờ được hồi sinh như cô Mai vậy.
Thái Sốt ruột hỏi:
- Con bé bây giờ ở đâu, chú Hai?
Hồn phách nó thì tôi đang thờ ở nhà, còn xác nó thì vẫn ở
nguyên chỗ tôi chôn lúc trước. Hồi nãy chính nó đã khiến cho lũ thằng
Năm Sự một phen hết vía, để bọn ấy từ nay không cón dám léo hánh tới
đây nữa.
Thái thật lòng hỏi ông già Hai:
- Giờ đây cháu phải làm gì nữa chú Hai? Nói thật với chú,
nếu chỉ để được gần gũi với Tuyết Mai thì cháu có thể để cô ấy trong
tình trạng này suốt đời cũng được. Cháu có thể sống với người vợ nằm
ngủ yên như thế là đủ rồi. Nhưng còn bé Thu mà như lời chú vừa kể thì
cháu chẳng biết phải làm sao.
Ông già Hai trấn an:
- Tôi biết rõ chuyện này nên hiểu rằng tấm lòng thành của
cậu đã lay động được cõi âm hồn, cậu sẽ sớm được đền đáp. Mà lúc nào
cô Tuyết Mai hồi sinh thì con bé Thu cũng được hưởng lây. Cậu cứ tiếp
tục cầu đi, hồn phách của người cậu thương yêu không phụ cậu đâu.
Trước khi ra về, ông già Hai dặn lại:
- Bọn người xấu kia nhằm mục đích làm cho cậu nản lòng, bỏ
đi, để chúng chiếm ngôi nhà này dùng làm chuyện phi pháp. Vậy cậu
không được lung lay ý chí. Tôi hứa sẽ ngày đêm để mắt giúp cậu.
Thái cảm động xiết chặt tay ông ngầm cám ơn. Tiễn ông ra tận
bờ sông, đến khi anh quay vào nhà thì không thể tn vào mắt mình nữa:
Trước mặt anh, một cô gái đang đứng giữa nhà, nhoẻn miệng cười rất
tươi hướng về anh!
- Tuyết Mai!
Đúng là một Tuyết Mai bằng xương bằng thịt đang đứng đó!
Thái còn ngỡ ngàng chưa tin hẳn thì nàng đã bước tới ôm chầm lấy anh,
thổn thức:
- Rồi mình cũng có ngày này mà.
Mai biết anh chàng vẫn còn hoang mang, nên kéo tay Thái vào tận phòng ngủ, chỉ lên giường:
- Anh nên đem đi mai táng. Đó là tất cả những gì còn lại của
một Tuyết Mai vắn số. Nó là xác phàm của em do cha mẹ sinh thành, giờ
thì trả em về cát bụi. Chỉ còn em ở đây, cũng là thân xác, nhưng lại
do chính anh cầu nguyện mà thành. Em hồi sinh là do sự trì chí, lòng
thành của anh thấu tận cõi hư vô, nên từ nay em hoàn toàn thuộc về
anh!
Giọng nàng nói thật chân thành tha thiết. Âm điệu lời nói
vẫn như xưa, tuy có điều bây giờ là một Tuyết Mai chững chạc, trưởng
thành hơn.
Thái bước tới bên giường và giật mình khi nhìn thấy dưới lớp
chăn đắp là một bộ xương khô! Tuyết Mai lặp lại để anh yên tâm:
- Như em vừa nói, ấy là thể xác của em phải trở về cát bụi.
Anh hãy chôn ngay đi. Chôn bên cạnh mộ của bé Thu. Anh làm ngay đi,
nếu không em có thể bị nhập trở lại đó!
Thái hốt hoảng làm theo lời. Anh một mình bế bộ xương khô ấy
ra, đào một hố huyệt bên cạnh phần mộ không nấm đất của bé Thu mà ông
già Hai đã chôn mấy năm trước.
Lạ lùng thay khi Thái vừa đặt bộ xương xuống, chưa kịp lấp
đất thì tự nhiên đất chỗ đó liền lại và ở nấm mộ kế bên có một làn
khói màu xanh bay lên, trong nháy mắt đã không còn thấy nữa.
Còn đang ngẩn ngơ thì từ trong nhà đã có tiếng trong trẻo của Tuyết Mai gọi vọng ra:
- Hôm nay em sẽ khao anh một bữa thịnh soạn. Anh vào sửa soạn đi, để còn đón chú Hai và bé Thu về nữa.
Tuyết Mai lau dọn nhà cửa thành thạo, quen thuộc như người
từng sống trong nhà này từ lâu. Thấy Thái cứ nhìn mình lạ lẫm, nàng
cười bảo:
- Có gì đâu mà anh phải ngạc nhiên, tuy em mới ngồi dậy được
đây, nhưng hồn phách em đã ở trong ngôi nhà này từ ba năm nay. Em đâu
còn lạ gì nữa.
Đến trưa đó thì ông già Hai lại sang. Ông dẫn theo một đứa
bé gái cỡ ba bốn tuổi, nó vừa trông thấy Thái và Mai thì đã chạy ào
tới, ôm chầm lấy và khóc nức nở:
- Tưởng là con không còn gặp lại mẹ cha nữa! Con là bé Thu đây.
Ông già Hai gật đầu:
- Nó vừa hồi sinh là bảo phải dẫn qua đây ngay!
Cuộc trùng phùng quá bất ngờ, nhưng không có sự ngỡ ngàng
lâu, bởi trong đầu của ba người dường như thoáng hiện những kỷ niệm đã
qua, dù là rất mơ hồ, nhưng họ hiểu đó là những gì mà họ từng có. Như
một giấc chiêm bao, giờ biến thành sự thật.
Trước khi bữa tiệc gia đình bắt đầu với hai con gà luộc, Tuyết Mai nói với ông Hai:
- Cháu nhờ chú Hai lập giùm một cái miếu ngay cạnh hai ngôi mộ đất ngoài kia, chắc chú hiểu ý cháu?
Già Hai gật đầu:
- Cháu không nhờ thì chú cũng sẽ làm. Miếu tưởng niệm hai
người được hồi sinh, chứ không phải thờ vong hồn như xưa nay người ta
vẫn làm.
Người ngoài không hiểu chuyện, thấy tự dưng Thái có cô vợ trẻ đẹp và đứa con hơn ba tuổi, họ đồn nhau:
- Thằng cha chủ quán Thảo Mai coi vậy mà đào hoa. Vợ chết
được mấy năm, nay lại vớ được một cô nàng thật là xinh xắn. Anh ta tốt
số thật!
Có người thì bảo:
- Con riêng của vợ mà xem ra con bé kia lại quyến lyến, thương yêu cha vượng còn hơn con đẻ nữa, lạ thật!
Thái và vợ nghe những lời bàn tán ấy chẳng những không khó chịu mà còn xúc động, nhìn nhau cười.
Họ sống với nhau trong hạnh phúc dài lâu.. Đôi khi Thái tế nhị nhắc:
- Dẫu sao em cũng tìm cách về thăm lại cha mẹ chứ?
Lần nào Tuyết Mai cũng lắc đầu bảo:
- Em đã nói rồi, thân xác do cha mẹ sinh ra đã trả lại cát bụi
rồi. Em bây giờ hoàn toàn là của hai đứa mình. Tuy nhiên, em vẫn cầu
nguyện cho họ sống vui, sống khoẻ. Đợi khi họ trăm tuổi già em sẽ là
người thờ tự...