Hot
tai game hay | Tai game | truyen ma | Truyen Ma | Truyen Cuoi | tai game mien phi
lưu ý:do một số vấn đề nên trang truyện teen sẻ chuyển về kenhtaigame.org các bạn nhớ cập nhật để đọc nhiều truyện hơn nhé doc truyen teen, doc truyen tieu thuyet tinh yeu và nhiều Doc truyen ma khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

Tiếng mở cửa làm cô ngừng khóc. Hắn nhìn ra thấy Linh và Nguyệt bước ra khỏi phòng. Hai cô dùn dẩy nhau. Cuối cùng Nguyệt cũng nói.
- Thuỷ này, bọn tao trong phòng nghe thấy hết chuyện rồi. Tao thấy mày bắt đầu quá đáng với anh Q rồi đấy. Tao nghĩ để cho rõ mọi chuyện mày và anh Q sang nhà chị H đối chất sẽ rõ. Chứ mày nói thế nếu không phải thì không được đâu.
Ngừng một lát Nguyệt quay sang hắn hỏi hắn.
- Em nói thế có phải không, anh dẫn Thuỷ sang nhà chị H đi. Gặp nhau trực tiếp thì mọi việc rõ ràng thôi.
- Cái này … cái này … Hắn ngập ngừng.
- Đấy mày thấy chưa rõ ràng rồi. Có dám sang đâu.
Cô lên tiếng khi thấy hắn ngập ngừng. Cô lại hu hu khóc. Thực ra hắn ngập ngừng vì không phải hắn không dám sang. Hắn nghĩ đến việc H vừa mới bị cú sốc bây giờ hắn và cô kéo sang nhà H thì thật không phải. Nhưng khi nghe cô nói vậy hắn nói luôn.
- Thực ra H đang buồn nên anh ngại có thể chuyện của mình lại làm H suy nghĩ thêm.
- Anh lúc nào chả quan tâm đến cô ấy. Sợ cô ấy buồn. Cô lại mát mẻ.
- Thôi được em ra xe đi với anh sang nhà H. Anh sẽ chứng minh cho em. Em đã quá đáng với anh rồi đấy. Hắn đã bực mình thật sự.
- Tôi không đi với anh.
- Thế bây giờ anh phải làm sao. Hắn không còn giữ được bình tĩnh.
Cô nhìn hắn thấy hắn giận dữ cô có vẻ sợ sợ. Chưa bao giờ hắn giận dữ cả. Cô không nói nữa mà chỉ rấm rứt khóc thôi.
- Thôi anh Q đi trước để em chở Thuỷ đi sau. Linh lên tiếng đề nghị.
- Vậy cũng được, em chở Thuỷ hộ anh.
- Vâng anh đi trước đi. Đi Thuỷ, tao chở mày. Linh quay lại nói với cô.
Hắn đã bắt đầu cảm thấy sự sợ sệt của cô. Cô dừng như cảm thấy mình đã quá lời giận quá mắng hắn quá rồi. Hắn tức giận là cảm giác chưa bao giờ cô cảm nhận được từ hắn từ ngày cô yêu hắn biết hắn. Cô chỉ thấy hắn có gì đó hơi yếu đuối và nhẹ nhàng. Cô lo nếu hắn vô tội thì không biết phải nói với hắn thế nào. Cô líu ríu đi theo Linh. Hắn bây giờ cảm giác rất khó chịu. Một cảm giác tức nghẹn. Không phải là việc cô nói với hắn mà việc cô ép hắn đưa cô sang nhà H để giải thích có nghĩa là cô không tin hắn, không tin vào tình yêu chân thành của hắn dành cho cô. Hắn thấy cô quá đáng với hắn.
Nổ máy lên xe hắn đi trước. Linh và cô đi ngay theo hắn. Hắn vừa đi vừa nghĩ không biết nói gì với H bây giờ cô vừa trải qua một cú sốc tình cảm thêm chuyện này thì. Hắn ngại quá. Nhưng để bảo vệ hắn, bảo vệ lòng tự trọng và chứng minh cho cô biết tình yêu hắn dành cho cô là chân thành là duy nhất bây giờ chỉ còn cách làm này. Đến nhà H hắn gọi cửa. Cô em họ H ra mở cửa mời hắn vào nhà. Cô di theo vẻ mặt lo lắng rõ ràng. Còn Linh ngại không muốn tham gia vào chuyện này nên ở ngoài đợi cô. Hắn và cô ngồi xuống ghế đợi em H lên nhà gọi H xuống. Một lúc sau H đi xuống. Nhìn H bây giờ không khác gì lúc hắn gặp cô. Tóc tai xoã xượi, mặt vẫn thất thần, mắt vẫn sưng húp và trên mà vẫn còn hằn in lại dấu vết hai hàng lệ. Nhìn thấy H hắn hỏi luôn.
- Có việc này thực sự làm phiền bà.
- Việc gì vậy.
- Lúc nãy tôi chở bà về và ….
Hắn nói không nên lời. Thực sự khó nói quá. Hắn nhìn cô. Cô quay mặt đi rồi lại nhìn H. Hắn cứ ngập ngà ngập ngừng không nói lên lời.
- Tôi … tôi ….
- Việc gì vậy. H nói mà giọng não nề.
- Lúc nãy tôi chở bà về thì …. Thuỷ …Thuỷ …. Có nhìn thấy. Bà … giải thích …cho Thuỷ … Thuỷ … giúp tôi.
H nhìn hắn và lại nhìn cô. Cô không dám nhìn mà quay mặt đi chỗ khác. Bây giờ cô mới thấy mình dại khi sang đây lúc này. Cô mới thấy mình quả nhiên khó xử. Cô dại quá. Còn hắn lúng túng ra mặt. Hắn quá ngại với H.
- Chị …. chị … và anh Q không có gì với nhau phải không. Lúc này cô mới nhỏ nhẹ lên tiềng.
- Có … Tôi yêu Q. H lạnh lùng trả lời.
- Tôi và Q yêu nhau.
Hắn chết đứng như trời chồng. Hắn như Từ Hải trong Truyện Kiều. Á khẩu và không nhúc nhích sau câu trả lời của H. Còn cô, khi nghe xong câu trả lời nhìn sang hắn với ánh mắt không thể giận dữ hơn. Cô bưng mặt đứng dậy chạy thẳng ra cửa lên xe Linh và đi mất.
Hắn chết lặng một lúc. Không thể nói nên lời. Tiếng khóc của H làm hắn bừng tỉnh. Hắn quay xang nhìn H.
- Bà … bà …
Hắn chỉ nói được như vậy và luống cuống chạy ra cửa. H chạy theo vào ôm chặt hắn từ phía sau lưng.
- Đừng Q ơi. Tôi … tôi… cần Q lúc này.
Hắn đứng lại. Đầu óc hắn lúc này bùng nhùng khó hiểu. Cái gì thế này. Sao mọi chuyện lại như thế này. Hắn đã vướng vào một chuyện tình cảm không thể rối hơn được. H và Minh, hắn và cô, hắn và H. Lòng hắn bây giờ rối như một mớ tơ vò. Nếu có thể hắn đã hét lên thật to. Không thể hiểu được chuyện gì xảy ra nhưng với hắn lúc này cô là tất cả. Hắn gỡ tay H ra khỏi người và quay lại nhìn H.
- Bà … bà giết tôi rồi.
- Q ơi đừng bỏ đi, H muốn nói chuyện này với Q.
- Tôi xin bà bây giờ tôi phải đi, tôi không thể hiểu.
Hắn gỡ tay H và hắn chạy ra xe. Bỗng có tiếng em họ H gọi thoảng thốt.
- Anh Q ơi chị H bị làm sao rồi.
Hắn lại quay vào nhà. H mềm nhũn đổ gục trong tay cô em. Hắn vội vàng đến bên cô. Đỡ cô lên ghế ngồi và lay gọi cho cô tỉnh dậy. Cô bị ngất sau khi hắn ra ngoài. Mặt H lúc này xanh như tàu là chuối nhợt nhạt không sức sống. Không chần chừ nữa hắn quay xang bảo với em H.
- Em đỡ chị lên xe và ngồi sau, anh đưa chị ra Bạch Mai.
- Vâng em làm ngay.
Hắn bảo cô em còn lại của H vừa chạy xuống nhà.
- Em cầm theo cái chăn cái gối và mấy bộ quần áo cho H đi ra sau nhé. Ra phòng cấp cứu của Bạch Mai
- Vâng, nhiều quần áo không anh.
- Một hai bộ thôi, nhanh lên. Đi đi em đỡ H giùm anh một tay.
Hắn và cô em đỡ H lên xe ba người vội vã đưa H vào bệnh viện.
- Anh Q ơi, từ hôm qua đến giờ chị H có ăn uống ngủ ngáy gì đâu.
- Nó chỉ thích làm khổ bản thân mình. Thế khổ chứ.
- Anh Q ơi thế còn chuyện của anh.
- Thôi bây giờ đưa H vào viện đã rồi tính sau. Anh còn không hiểu gì cả.
- Anh Q ơi em nghĩ chị H yêu anh lắm. Chị thấy anh có người yêu nên mới gặp anh Minh và bị như vậy.
- Em nói sao.
- Chị H yêu anh, chị ấy mấy lần nói chuyện với em như vậy.
- Thế thì toi anh rồi.
- Anh không yêu chị ý à.
- H chỉ là bạn thân của anh thôi. Thôi chuyện này để sau bây giờ lo cho cô ý đã.
Đến viện hắn vội vã đưa H vào phòng cấp cứu. Sau một hồi khám bác sỹ kết luận cô bị suy kiệt sức khoẻ do ít ngủ và không ăn và bị căng thẳng tâm lý. Bác sỹ tiêm thuốc an thần cho cô và truyền cho cô. Lúc này hắn mới an tâm. Hắn đi làm các thủ tục của bệnh viện xong quay ra nói với hai cô em.
- Bây giờ hai em ở đây trông H nhé. Anh phải đi. Một lúc nữa anh quay về. Bọn em có cầm tiền theo không.
- Dạ em có đây rồi.
- Thế anh đi đây nhé.
- Anh Q này, có sao không. Thôi anh không phải ra đâu em đã gọi điện cho chị chị H rồi tý nữa chị có mặt mà tối thì để con gái chăm nhau cho tiện.
- Ừ thế cũng được.
- Nếu cần để em đi cùng nói hộ cho chắc chị H sốc quá nói lung tung thôi anh ạ.
- Thôi không cần đâu em ạ, bây giờ mọi chuyện cần bình tĩnh giải quyết. Còn chuyện của H là quan trọng nhất. Anh đi nhé.
Hắn lấy xe và chạy thẳng sang nhà cô. Hắn gọi bao nhiêu câu cửa cũng không mở. Hắn biết mọi người trong nhà nhưng hơn 10h đêm rồi nên không dám gọi to vì sợ ảnh hưởng đến hàng xóm. Hắn ngồi đợi. Hắn hi vọng cô thấy hắn đợi cô sẽ ra mở cửa cho hắn vào. Hắn ngồi đợi trong đêm lạnh mưa phùn. 1 tiếng, gần 2 tiếng cũng vẫn vậy, vẫn im lìm. Hắn quá mệt, suốt từ chiều đến giờ hắn chạy như cờ lông công. Lại thêm mưa phùn và lạnh nữa hắn ngồi thu lu một mình đến tội nghiệp. Gần 12 h đêm thì cuối cùng cửa cũng mở không phải cô mà là Nguyệt ra.
- Thôi anh về đi, đừng tự làm khổ mình nữa. Bây giờ muốn nói gì cũng không được đâu. Anh về đi không cảm lại ốm đấy.
- Em ơi Thuỷ có làm sao không anh lo lắm. Hắn run run nói.
- Không sao đâu anh ạ, con Linh đang nắm với nó. Nó chỉ khóc thôi chứ không sao đâu. Anh về đi.
- Vậy anh về nhé, em nói với Thuỷ mọi chuyện không phải vậy đâu. Anh chỉ có mỗi mình cô ấy thôi. Chắc H đang sốc nên nói lung tung thôi.
- Vâng em sẽ nói anh cứ về đi nhé.
Hắn buồn bã trở về nhà. Tắm sơ sơ cho đầu nhẹ bớt. Vào phòng nằm mà hắn không thể nào ngủ được. Bây giờ hắn nghĩ về cô. Hắn thương cô quá. Hắn trách H. Hắn lại nghĩ về mối quan hệ của H và hắn. Hắn thấy không thể như thế được. Lới nói của cô em H cứ vang trong đầu hắn “Anh Q ơi em nghĩ chị H yêu anh lắm”. Không thể thế được, H và hắn toàn nói chuyện lung tung từ xưa đến nay. Ngày H còn trong ký túc xá lúc đó hắn chưa yêu cô hắn đến thăm H nhiều lần mà cô có bao giờ tỏ ra yêu hắn đâu. Vẫn lạnh lùng, chỉ nói chuyện bạn bè lung tung. Thỉnh thoảng rủ H đi sinh nhật các bạn cùng lớp cô còn không đi cơ mà. Hắn chả hiểu H ra làm sao cả. Hắn cứ nghĩ ngợi như vậy và thiếp đi lúc nào không biết.
Hôm sau ngay sau khi học xong hắn vào viện thăm H. Vừa nhìn thấy hắn H quay ngay vào trong và khóc nhẹ. Nhìn H bây giờ đến tội nghiệp, cô như có vẻ sút đi vài cân. Xơ xác không còn kiêu kỳ xinh đẹp như ngày nào. Hắn thấy mà thương bạn.
- Em đến rồi à. Chị của H nói khi vào phòng thấy hắn.
- Dạ em chào chị, bác sỹ bảo H sao rồi.
- Không có gì, nó chỉ bị suy nhược do không ăn không ngủ thôi.
- Dạ vâng thế bây giờ tình hình H thế nào rồi.
- Không sao rồi em ạ. Qua 12h là về thôi. Chị sẽ đưa nó về chỗ chị vài hôm để chăm cho nó khoẻ hẳn. Hôm qua nghe nói em vất vả quá.
- Dạ không sao ạ.
- Tiền em tạm đóng viện phí và khám cho H đây cảm ơn em nhé.
- Thôi chị ạ.
- Vớ vẩn, mày sinh viên làm gì có tiền. Cầm lấy.
- Dạ em xin chị.
Hắn quay xang hỏi H nhưng cô không trả lời chỉ lắc đầu. Hắn biết H bây giờ rất ngại gặp hắn. Chị H nhìn hắn chỉ cười nhẹ. Hình như chị hiểu việc này.
- Thôi trưa rồi em về đi tý nữa là nó xuất viện không sao đâu. Có bạn như mày là may cho nó rồi.
- Dạ. Vậy em đi về nhé. H nhớ giữ sức khoẻ nhé, tôi về đây.
Cô vẫn không nói chỉ gật đầu. Hắn chào chị H lần nữa rồi ra về.
1 ngày, 2 ngày, 1 tuần liền hắn sang nhà cô và cô đều không gặp hắn. Cô cứ đóng cửa im ỉm trong phòng. Hắn có nói gì cô cũng không nói. Một sự im lặng phát sợ. Hai cô bạn dù có ủng hộ hắn khuyên nhủ cô nhưng cô cũng kệ. Hắn cứ sang nhà cô lại ra về mà lòng buồn mênh mang. Hắn có làm gì đâu mà nên tội thế này. Hắn sợ mất cô. Hắn sợ lắm. Hắn tìm đến công trường đợi cô nhưng dường như cô biết nên hắn không thể nào gặp được. Khi người ta đã không muốn gặp thì dù có làm mọi cách cũng không thể gặp được. Có gặp được cũng chỉ là cái nhìn và chưa kịp phản ứng gì thì đã biến mất. Hắn ít ngủ mỗi ngày chỉ 3, 4 tiếng, ăn uống vớ vẩn nên cũng sọp đi trông thấy. Mệt mỏi là cảm giác của hắn lúc này. Nhưng hắn không đành lòng. Xa nhau vì một lý do không đâu như thế này hắn không chấp nhận được. Chỉ là hiểu lầm thôi mà. Chỉ cần cô nghe hắn tin hắn là thôi mà. Hắn như phát điên lên.
Gần hai tuần kể từ ngày xảy ra chuyện. Hắn bây giờ trông không khác gì mấy anh văn nghệ sỹ. Thiếu sự chăm sóc của cô nhìn hắn biết ngay. Người thì nhếch nhác, quần áo nhăn nhó, đầu tóc không chải. Miệng hắn lúc nào cũng có điếu thuốc phì phèo. Đã 2 ngày hắn không sang nhà cô nữa. Hắn chán, hắn đã nản thật. Cô vẫn thế vẫn lặng im không nói, vẫn không gặp hắn. Hắn buồn, buồn rười rượi. Hắn nhớ những ngày bên cô. Và hôm nay hắn ngồi một mình trong nhà hắn lại khóc. Hắn lại rơi nước mắt. Hắn nhớ cô, hắn đau đớn khi phải xa cô như vậy. Chỉ hiểu lầm thôi mà Thuỷ ơi. Anh có làm gì đâu. Anh yêu em mà Thuỷ ơi. Hắn cứ lẩm nhẩm mấy câu nói đó. Rồi hắn nghĩ không biết giờ này cô có nhớ hắn không, cô buồn cô khóc thì hắn xót lắm, hắn sẽ tan nát cõi lòng mất. Trời mấy tuần nay cứ mưa phùn và lạnh giá. Nói cứ sụt sùi như tâm trạng của hắn bây giờ. Thực sự lúc này có thể được đập một cái gì đó hắn sẽ làm ngay. Hôm qua khi ngồi học hắn nhớ cô, hắn không biết làm sao được nữa. Một cơn tức nổi lên và hắn ném hết sách ra cửa. Nhìn hắn sao mà tội nghiệp thế. Hắn ngồi thừ ra dựa vào cửa và im lìm không nói. Cũng có thay đổi được gì đâu, ngồi thừ mặt ra một lúc lại lui cui nhặt sách cho lên giá. Cả đêm qua hắn ngủ được có 2 tiếng. Mấy ngày nay hắn hầu như không ngủ được. Cảm giác ngày xưa đau đớn lại trở về.
Chiều nay về nhà hắn cũng không buồn ăn cơm. Mua cái bánh mỳ gặm mà đắng ngắt trong họng. Được nửa cái hắn không ăn nữa ra phòng ngoài ngồi ôm gối nhớ về cô. Hắn cứ ngồi như thế cả một buổi chiều. Khi xúc động trào đang là lại rơm rớm nước mắt. Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua nhưng nỗi buồn thì cứ thường trực mà càng trào dâng trong hắn.
- Q ơi, Q ơi có nhà không. Tiếng một người con gái gọi hắn.
Hắn tỉnh ra. Lau nước mắt định thần nghe xem là ai mà gọi hắn vào lúc chiều muộn thế này.
- Q ơi, Q ơi mở cho mình cái cửa.
H đúng H rồi. Hắn chạy vội ra. Mấy nay H ở nhà chị gái nên hắn cũng không biết tình hình thế nào. Mà hắn còn tâm trí nào mà nghĩ về H nữa.
- H à, sao đến muộn vậy. Đi có một mình thôi à.
- Tôi vừa mới về nhà. Tôi sang tìm ông luôn xem ông thế nào. Sao trông kinh thế này.
- Vào nhà đi cho khỏi lạnh.
Ngồi xuống, H nhìn hắn ái ngại. Có lẽ H không ngờ mới gần 2 tuần không gặp hắn tiều tuỵ như vậy. Cô có vẻ xót xa.
- Uống nước gì tôi lấy cho.
- Cho mình cốc nước lọc nóng.
- Đợi chút nhé.
Hắn đi vào trong nhà lấy nước cho H trở ra hắn mới nhìn kỹ H. Cô trông khá hơn rồi, không xanh sao như hôm trước.
- Đã khá hơn chưa.
- Rồi.
- Đã đi học lại chưa.
- Rồi được 3 hôm rồi, hôm nay về lại nhà trọ.
- Còn buồn không.
- Quên nó đi. Mà Q này …
H ngập ngừng không nói lên lời. Hắn nhìn cô và hỏi.
- Sao có việc gì vậy.
- Tôi … tôi… biết nói với ông thế nào nhỉ.
Hắn cười nhẹ không nói.
- Tôi … ngu ngốc phải không
Hắn chỉ cười lắc đầu. Nhìn hắn dừng một lúc H tiếp lời.
- Hôm đó không hiểu sao tôi lại nói vậy. Tôi … tôi …
- Không có gì đâu. Lúc đó bà đang buồn mà. Không sao đâu.
- Không phải thế. Tôi … hôm nay sang đây cũng để nói với ông điều này. …
H dừng lại quan sát hắn. Cô muốn xem phản ứng của hắn như thế nào rồi mới nói.
- Tôi … không hiểu sao, thời gian gần đây thấy cứ làm sao ý.
- Làm sao là thế nào.
- Tôi …. Tôi …. thấy chẹp …không biết nói thế nào nhỉ.
- Bà cứ nói đi tôi đang nghe mà.
- Tôi … thấy nhớ ông.
Hắn lặng im không nói sau câu nói của H. H nhìn xem phản ứng của hắn như thế nào khi cô nói như vậy. Hắn hơi thẫn thờ một chút.
- Nên hôm đó tôi mới nói vậy.
- H này, mình là bạn bao lâu nay rồi. Thực sự tôi coi H và An là bạn thân nhất của tôi. Bà cũng biết tôi thực sự rất quý bà. Nhiều người còn hiểu nhầm tôi và bà còn có tình cảm với nhau. Có lẽ do tôi và bà quá gần gũi phải không.
- Không phải. Tôi biết Q chỉ coi tôi là bạn nhưng tôi ….
Hắn lại lặng im. H tiếp lời
- Tôi không hiểu tình cảm của tôi lúc này thế nào nữa. Từ hôm ông giới thiệu Thuỷ tôi cứ làm sao ý. Tôi … cứ buồn buồn. Tôi … tôi … nhớ ông.
- Thế còn Minh thì thế nào.
- Tôi không hiểu sao tôi lại đi chơi với Minh nữa. Rồi … tôi dại qua Q ạ.
- Bà và Minh chia tay rồi à.
- Thực ra trước hôm tôi sang nhà ông hai ngày, có một cô gái tìm đến và nói với tôi tất cả về hắn. Tôi đau đớn quá Q à. Hắn bây giờ đang yêu 4, 5 cô liên lúc. Tôi cũng chỉ là chỗ chơi bời của hắn.
- Sao bà dại thế.
- Tôi không biết sao tôi lại như vậy.
- Bây giờ Minh làm sao rồi có đến chỗ bà không.
- Anh Hùng anh họ tôi hôm trước qua nhà thăm tôi. Nghe chị tôi kể chuyện đã tìm Minh và đánh nhau với hắn rồi.
- Thế có làm sao không.
- Nghe nói có người can kịp thời nên chỉ xây xát mặt mày.
- Tự dưng dây vào mấy vụ này. Bà bất hạnh quá.
- Cũng đáng đời tôi thôi. Bao nhiêu người tử tế đến thì không tiếp. Rồi tự dưng ngu ngốc bập vào. Thôi ông ạ cũng là bài học kinh nghiệm.
- Thế bây giờ bà định thế nào.
- Quên nó đi thôi chứ chả nhẽ đi ăn vạ cái hạng ấy sao được. Mà tôi thực sự cũng không thích hắn. Chỉ vì hắn nhiệt tình, quà, hoa suốt nên tôi siêu lòng tưởng hắn yêu mình thật.
- Thế còn.…
- Ý ông là sao.
- Bà có bị làm sao không.
- Bị cái gì.
- Thế mà không hiểu. Có bị dính ý.
H cười nhạt khi nghe hắn hỏi.
- Không tôi không bị sao cả. Ông thật là.
- Hôm trước bà nói bà trao tất cả cho hắn rồi mà. Nên tôi mới hỏi.
- Ừ nhưng không sao đâu.
Hắn và H trâm ngâm không nói nữa. Đúng thế từ xưa đến nay H chỉ tâm sự mọi chuyện với mỗi mình hắn. Hắn đối với H như một chỗ dựa tinh thần của cô. Có lẽ vì quen nhau lâu nên không nghĩ gì cả. Khi hắn giới thiệu người yêu thì H mới thấy như mất một cái gì đó. Có lẽ lúc đó H mới phát hiện tình cảm của mình với hắn. Vậy nên H mới hành động dại dột như vậy.
- Q này. H nói phá tan bầu không khí im lặng.
- Tôi đang nghe bà nói đây.
- Tôi có lẽ sai rồi. Chuyện của ông tôi là người có lỗi lớn. Thế ông làm lành với Thuỷ chưa. Nhìn ông thế này tôi biết chắc vẫn giận nhau à.
- Ừ từ hôm ở nhà bà về Thuỷ vẫn chưa gặp và nói chuyện với tôi.
- Tôi hỏi ông một câu này.
- Bà cứ hỏi.
- Ông thấy tôi thế nào.
- Ý bà là như thế nào.
- Là ông cảm nhận tổng thể về tôi.
- Cái này thì… tôi thấy bà thông minh, xinh đẹp, giỏi giang, khó gần, yếu đuối và tham vọng.
- Cả tham vọng nữa cơ à.
- Ừ tôi nghĩ thế.
- Q này tôi hỏi ông một câu nữa nhé
- Bà cứ nói.
- Nếu không có Thuỷ tôi nói tôi nhớ ông ông có yêu tôi không.
Hắn trầm ngâm nghĩ ngợi một lúc. Hắn nhìn H thật lâu xem cô hỏi hắn như vậy có ý gì khác không. Rồi hắn trả lời.
- Có lẽ là không. Tôi chưa bao giờ cảm thấy nhớ nhung bà cả. Tôi chỉ coi bà là bạn thân của tôi thôi.
- Ừ chắc tôi đa cảm mà ra thôi. Tôi xin lỗi ông về chuyện vừa rồi. Thôi quên hết buổi nói chuyện hôm nay đi nhé. Thôi trở lại như cũ nhé.
- Có gì đâu. Tôi có giận gì bà đâu. Có khi có chuyện như vậy tôi với bà mới hiểu nhau hơn và ….
- Và ông cũng đo lường được tình cảm của Thuỷ gì.
- Ừ
- Thuỷ ghen ghê nhỉ.
- Bà cũng là phụ nữ bà phải hiểu cho cô ấy chứ. Thấy người con gái khác ôm người yêu mình ai mà chả ghen. Khi đi đối chất thì lại xác nhận thì không giận mới là không bình thường.
- Thế ông định thế nào.
- Tôi bây giờ cũng chả biết làm thế nào nữa. Có lẽ chỉ đợi thôi. Nhưng tôi bây giờ cũng hơi giận Thuỷ.
- Sao lại giận.
- Vì cô ấy không tin tôi.
- Ông thôi đi ông không làm được gì đâu. Người thắt nút phải là người cởi nút. Ông nhiều khi thông minh nhưng trong chuyện tình cảm tôi thấy ông cũng ngờ nghệch lắm.
- Sao bà nói vậy.
- Ngày xưa sang chơi với tôi sao ông không rủ tôi đi chơi mà chỉ rủ đi sinh nhật, đàn đúm với bạn bè cấp 3 ông mới rủ.
- Ừ thì tôi chỉ nghĩ thế.
- Tôi muốn ông rủ tôi đi chơi riêng lâu rồi mà ông không rủ.
- Sao bà không nói.
- Tôi là con gái mà. Thôi không nói chuyện này nữa. Tôi đã hiểu ông rồi. Bây giờ tôi cần phải làm một việc cho ông.
- Việc gì.
- Thế ông có muốn làm lành với Thuỷ không.
- Sao lại không muốn.
- Vậy thì chở tôi bây giờ sang nhà Thuỷ để tôi nói cho. Chỉ có tôi nói lúc này thì mới giải toả được hiểu lầm của ông và Thuỷ. Ông ngờ nghệch thế nhỉ.
1. Luật ưu tiên: Từ thuở tạo thiên lập địa, phụ nữ vẫn được ca tụng là phái đẹp và được quý chuộng vì sự dịu dàng, nhỏ nhắn, duyên dáng. Tình yêu của họ thường mang cảm tính, xuất phát từ sự rung cảm trước đức tính của người nam rồi sau đó mới đến sự quyến luyến về thể xác. Tuy nhiên chính thái độ nể nang, tội nghiệp, thương hại trong tình yêu khiến nàng dễ đánh mất tự chủ khi nuông chiều đòi hỏi về thể xác của phái mạnh.
Ngược lại, đàn ông thường bị rung động bởi vẻ đẹp thân xác trước, sau đó mới đến cái đẹp của tâm hồn nàng. Khi nhớ, họ thường hình dung về đặc điểm thể lý như: thân hình, đường nét, sắc diện thể chất, màu da... Chính vì vậy khi gần gũi nhau, chàng thường có khuynh hướng nhắm đến sự kết hợp thể xác mau chóng với người tình.
Khi cưới nhau, tâm lý của phụ nữ không chỉ hướng đến sự kết hợp về thể xác với chồng mà còn hiến dâng cả một trái tim khao khát yêu và được yêu đến cực độ. Tuy nhiên trong đêm tân hôn, chứng kiến những đòi hỏi nhục dục của chàng, nàng thường dễ bị sốc vì nghĩ rằng mình chỉ là một thân xác để anh thỏa mãn. Lúc này nàng sẽ thấy tủi thân và tỏ thái độ lạnh nhạt, bất mãn với chồng, còn anh sinh nghi ngờ về tình yêu của vợ hoặc cho rằng chị đã có người khác. Sự hiểu lầm ấy tất yếu dẫn đến xung đột gay gắt trong đời sống chăn gối.
Trong tình cảnh ấy, người chồng nên nhẹ nhàng săn sóc vợ bằng những lời âu yếm, cử chỉ thân mật, dịu dàng. Khi gần gũi, đừng tỏ vẻ vội vàng hoặc quá chú ý tới thể xác mà cần thể hiện sự tôn trọng vợ. Còn với chị em khi đó nên thực tế, không quá khắt khe hay thất vọng khi thấy anh quá chú ý tới thể xác, chăn gối. Thêm vào đó, chị cần chú ý chăm sóc bản thân gọn gàng, sạch sẽ để trở nên dễ thương, quyến rũ hơn trước mặt chồng.
2. Luật phân cách: Nghiên cứu tâm lý học nhìn nhận, tim phụ nữ chỉ có một ngăn và khi đã yêu, tình yêu sẽ chi phối toàn bộ hoạt động của phái đẹp, còn mọi thứ khác bị đẩy ra ven bờ của trái tim. Trong trái tim của chị, hai mối tình không thể chung sống hòa bình cùng một lúc. Nếu không còn yêu nữa thì lập tức ông chồng hoặc tình nhân bị tống khứ hoàn toàn ra khỏi trái tim nàng và thay vào đó là đứa con hoặc nhân tình mới.
Trong khi đó, trái tim nam giới thì khác, có tới 4 ngăn hoàn toàn biệt lập nhau: Ngăn thứ nhất dành cho vợ; Ngăn thứ hai: sự nghiệp; Ngăn thứ ba: sở thích, lý tưởng; Ngăn thứ tư: giải trí, nghỉ ngơi. Ngoài ra với một số chàng đa tình còn có thêm một ngăn dành cho "vợ thằng bạn" nữa nên đôi lúc sống với vợ mà vẫn vô tư đầu ấp tay gối với một người phụ nữ khác.
Hiểu được đặc điểm trên, chị em sẽ yên tâm hơn và đặt niềm tin nơi anh, đừng vì thấy anh say mê những công việc khác mà ngăn cấm hay sinh ra nghĩ ngợi, nghi ngờ, khó chịu. Trái lại chị cần cảm thông, chia sẻ với anh và vui vẻ, an ủi, khuyến khích chồng. Còn phái mạnh không nên bắt nàng phải chiều theo những sở thích cá nhân mà cần giữ chừng mực trong mọi hoạt động.
3. Luật thính giác: "Con gái yêu bằng tai, con trai yêu bằng mắt", nơi phụ nữ không chỉ là một trái tim mà còn là một lỗ tai to và gắn liền với trái tim. Vì thế những gì vào lỗ tai sẽ rơi thẳng ngay vào tim của nàng. Trên thực tế phái đẹp dễ tin những lời tán tỉnh, dụ ngọt và chú ý đến điều người ta nói hơn là việc làm.
(Bạn đang đọc truyện tại Chúc bạn online vui vẻ.)Người đàn ông thì ngược lại. Nếu ở quán xá hoặc những nơi đông người, anh thao thao bất tuyệt về chuyện chính trị, xã hội, nghề nghiệp…thì khi ở nhà anh lại ít nói, trầm ngâm. Do bản tính đàn ông không thích những chuyện vụn vặt, chi tiết nên anh ngại tâm sự, bộc lộ bản thân khiến chị hiểu lầm làm cho bầu không khí gia đình trở nên nặng nề.
Vì thế để tránh chuyện này, chàng cần tập nói những lời yêu thương, hoặc nhắc lại những kỷ niệm đẹp ngày trước vì phụ nữ vốn thích sống lại những quá khứ. Lời nói của anh cần nhẹ nhàng, ngay cả khi cần góp ý phê bình những khuyết điểm của chị, cũng phải từ tốn. Đặc biệt cả hai đừng bao giờ chê trách hoặc chế diễu nhau trước mặt người khác mà nên ngồi lại đối thoại sẽ giúp tránh được những nghi ngờ, hiểu lầm, xích mích.
4. Luật chi tiết: Phụ nữ hay chú ý đến những chi tiết của sự việc, trong khi người đàn ông chỉ nhớ những nét đại cương. Chính nhờ sự nhạy cảm đó mà sau này người nữ có khả năng chu toàn thiên chức làm vợ, làm mẹ, săn sóc gia đình, nuôi con.
Một nghiên cứu dùng công nghệ chụp ảnh từ não của 20 người nam nữ trong lúc họ xem tranh cho thấy, nữ giới sử dụng gần như cả hai bán cầu não để thưởng thức một tác phẩm mỹ thuật, trong khi nam giới chỉ sử dụng bán cầu phải để làm việc này. Ở đây có sự khác biệt trong tiến trình xử lý thông tin về không gian của não. Trong đó, phụ nữ chú ý đến những chi tiết ở các vị trí như trên, dưới, trái, phải như thế nào trong khi đàn ông chú trọng về tổng thể, định rõ hình thức và phác họa bằng não.
Trên thực tế, sự sai biệt tâm lý này cũng là nguyên nhân mang đến cho phụ nữ nhiều rắc rối. Một việc nhỏ hoặc sự quên sót của chồng sẽ làm chị buồn tủi, giận dữ, nghi ngờ. Khi ấy, người chồng cần để ý đến vợ nhiều hơn và ôn tồn nghe chị giãi bày dù đó là những chuyện nhỏ mọn. Cần tận dụng những cơ hội làm cho chị vui như: tặng quà sinh nhật, ngày cưới, một lời khen hay sự quan giúp đỡ sẽ rất có giá trị lúc này.
5. Luật bất đồng cảm: Trong phạm vi tình cảm, người phụ nữ như một "trái bom nổ chậm", chị không phản ứng cùng lúc với anh, nhưng khi đã rung động thì lại kéo dài hơn. Ngược lại, cánh mày râu thường nóng nảy, tình cảm của họ vì thế mà chóng bộc phát và cũng nhanh nguội tàn. Chính vì vậy khi yêu, mà chàng dễ bị vướng “cú sét ái tình” hơn.
Tóm lại, ngay từ khi sinh ra, phái nam và phái nữ đã được mặc định với rất nhiều khác biệt. Điều này có thể là chướng ngại cho đời sống chung, nhưng cũng là điểm bổ túc và làm cho đời sống hôn nhân thêm phong phú. Điều quan trọng là cả nam và nữ cần nhận ra trách nhiệm cũng như khả năng thay đổi chính mình và xã hội. Không nên vì ích kỷ đòi hỏi "một nửa" kia phải trở nên giống mình vì sự đồng nhất sẽ làm đời sống chung trở nên nghèo nàn, nhàm chán.
Hắn mừng húm khi nghe H nói vậy. Liếc nhìn H hắn thấy cô cười gượng gạo. Hắn và H đứng dậy. Hắn đứng trước mặt H hai tay đặt lên hai vai H. Nắm chặt vai H hắn nói.
- H này, cám ơn tình cảm của bà đối với tôi. Tôi rất trân trọng nó. Hai chúng ta chơi với nhau từ nhỏ đã biết hết tính nết của nhau. Bà ít nói, tôi ít nói nếu mà lâu dài thì có lẽ không phù hợp đâu. Mình là bạn thì tốt nhất bà có nghĩ vậy không.
H không trả lời nhìn hắn thật lâu và cô gật đầu. Hắn tiếp lời
- Bà xinh đẹp thông minh chắc chắn sẽ có một bạch mã hoàng tử tìm đến thôi. Đó mới là người phù hợp của bà.
- Thôi đừng an ủi tôi. Dù nói gì thì tình cảm của tôi bây giờ là thế. Tôi biết tôi đã không nhận ra, tôi quá lạnh lùng. Cũng bởi tôi không muốn ảnh hưởng học hành nên mới có thái độ đó. Ông nói tôi tham vọng có lẽ là đúng. Tôi cám ơn ông vì những nhận xét thật lòng.
- Mãi mãi là bạn thân nhé.
- Ừ, nhưng làm việc này cho ông, ông phải trả công tôi ngay bây giờ.
- Bà nói đi.
- Ôm tôi một lần được không. Tôi biết sau buổi hôm nay tôi không còn cơ hội nữa.
Hắn nhìn thẳng vào mắt H. Cô nhìn lại rồi cúi đầu e lệ. Một cái ôm thôi mà. Một cái ôm với người bạn thân mà lại có tình cảm thôi mà. Không biết hắn làm vậy là có lỗi với cô không. Hắn nghĩ ngợi một lúc rồi ôm chặt H vào lòng. Cô buông thõng tay và nép chặt vào ngực hắn. Một lúc sau hắn đẩy H ra và nhìn cô. H đang rơm rớm nước mắt.
- Thôi mình đi nhé.
- Ừ, ông ra trước đi tôi vào nhà vệ sinh một lát.
- Vậy tôi đợi nhé.
Hắn ra ngoài đợi một lúc sau phải gần 10 phút mới thấy H ra. Liếc nhìn cô hắn biết cô vừa khóc. Cô chắc vừa nức nở. Cô tiếc cho mình. Thực ra bây giờ ngồi viết những dòng này hắn biết. Nếu trước khi gặp Thuỷ, H mở rộng tấm lòng và đón nhận tình cảm của hắn. Thì có lẽ bây giờ H và hắn sẽ là một đôi. Bởi lúc đó sau khi chị đi lấy chồng hắn thèm có một bờ vai chia sẻ. Hắn thèm có một người bên cạnh hắn để hắn bớt đớn đau bớt cô đơn. Và thực sự hắn cũng đã tìm đến H. Nhưng điều mong muốn đó của hắn không nhận được. Hắn cũng khá kiên trì nhưng H dường như có nhiều mục tiêu và yêu là mục tiêu thứ yếu. H vẫn nghĩ để ra trường thì nhận lời với hắn cũng không muộn. Trong mắt H, hắn cù lì ít nói chắc chả có em nào thích được. Đến khi hắn dẫn Thuỷ đến giới thiệu thì H lúc này mới thấy sai lầm. Cô đã chủ động đến với hắn. Việc cô chuyển ra ngoài ký túc xá cũng là để không bị khống chế thời gian có thể gặp hắn bất kỳ lúc nào. Thế nhưng bản chất kiêu kỳ của cô không mất việc tìm đến Minh và đi chơi với Minh thực ra cũng để hắn chú ý đến cô. Nhưng đó quả là sai lầm của cô. Nên cô cũng giám trách gì Minh đâu. Khi Minh bỏ cô, cô chỉ tiếc một điều là cái quý giá nhất của cô bị Minh tước đoạt mất.
H và hắn sang nhà cô. Ông trời quả thực thương hắn. Hôm nay thì hắn gặp được cô. Ba cô nàng vừa ăn cơm xong đang ngồi uống nước. Nhìn thấy H và hắn Linh mới ngồi rồi hai cô lủi ngay vào phòng trong. Còn cô bây giờ hắn mới nhìn kỹ sau gần 2 tuần không gặp. Buồn man mát, gầy đi một chút. Trong lòng hắn trào lên sự xót xa. Chỉ vì hiểu lầm nhau thôi mà em khổ thế này. Hắn thương cô quá. Cô không nhìn hắn. Cô mời H uống nước và đẩy hững hờ cốc nước trước mặt hắn. Hắn đón nhận và nhìn cô không chớp mắt. H thì gượng cười. Im lặng là không khí lúc này. Thực ra H cũng không biết bắt đầu thế nào. Cuối cùng cô cũng mới lên tiềng.
- Thế hai người sang đây để ngồi uống nước thôi à. Có chuyện gì thì cứ nói bây giờ tôi xin lắng nghe.
- Thuỷ này, mình và Q sang đây cũng vì chuyện vừa xảy ra.
Ngừng một lát H nhìn cô. Cô vẫn thế vẫn không thay đổi thái độ.
- Mình sang đây để giải thích mọi chuyện. Mình đã sai lầm khi kéo hai bạn vào chuyện của mình. Trước hết mình phải nói lời xin lỗi hai bạn.
Và thế là câu chuyện qua lại của hai người con gái. Hắn lặng lẽ đứng lên và đi ra ngoài cửa hút thuốc để cho hai người con gái nói chuyện. Bây giờ hắn mới thấy mệt mỏi rã rời. Hắn mới cảm thấy đói. Suốt cả ngày hôm nay hắn mới chỉ có nửa cái bánh mỳ vào bụng. Lúc nãy nói chuyện với H nên hắn quên đi cảm giác của mình. Bây giờ hắn mới thấy mệt. Hắn rùng mình và hắn ra đưa chìa khoá vào xe định dắt đi nhưng không nổi. Trời lại mưa phùn rả rích. Mệt, đói, buồn ngủ là cảm giác của hắn lúc này. Hắn lảo đảo đi ra đầu ngõ. Thấy bác xe ôm hắn gọi và bác chở hắn về nhà. Vào nhà hắn mò vào bếp gặm nốt nửa cái bánh mỳ còn lại, uống một cốc nước và hắn lên nhà vật ra giường hắn ngủ. Hắn quá mệt mỏi rồi. Hắn ngủ vì đã hai tuần nay hắn không được ngủ. Hắn nhớ thương cô. Hắn đau xót khi nghĩ đến viễn cảnh chia tay. Và bây giờ khi người gây ra sự hiểu lầm của hắn đã xuất hiện và giải cứu cho hắn. Hắn thấy lòng đã nhẹ nhàng. Hắn thấy như mình đã bỏ được một tảng đá ra trước ngực. Bây giờ hắn có thể được ngủ rồi. Sáng mai dậy hắn sẽ gặp lại cô sẽ lại được yêu cô lại được bên cô. Hắn rút ra một kinh nghiệm để đời. Là hắn cần phải thận trọng trong lời nói và ứng xử khi có cô bên cạnh. Không thể vô tư được nữa. Bây giờ chỉ có cô thì hắn mới được thân thiết với bất kỳ người phụ nữ nào hắn cũng cần phải có khoảng cách nhất định. Hắn sợ lắm rồi.
Hắn nằm ngủ không biết bao lâu. Mở mắt ra cô đang ngồi cạnh hắn. Cô đang vuốt tóc hắn nhìn hắn âu yếm và nước mắt rôi lã chã. Cô đang khóc. Cô thương hắn. Cô biết vì cô mà hắn mới tiều tuỵ như thế này. Nhìn thấy cô hắn cầm chặt lấy tay cô. Kéo cô nằm xuống cạnh hắn và ôm chặt cô vào trong lòng. Ấm áp, mềm mại và thanh thản là cảm giác của hắn lúc này. Cô đã về bên hắn. Cô không cong giận hắn. Hắn thương cô biết nhường nào.
- Đừng khóc nữa em. Mọi chuyện qua rồi.
- Em ..xin ..lỗi .. em xin lỗi anh. Hư hư.
- Thôi mọi chuyện qua rồi.
- Em xin lỗi vì em không tin anh. Em làm khổ anh.
- Thôi có như vậy mới biết mình yêu nhau thế nào. Đừng khóc nữa nhe.
- Vâng, đừng giận em nữa nhe, em yêu anh lắm.
- Anh không giận em đâu, chúng mình mấy ngày nay đều khổ như nhau mà. Em đừng khóc nữa nhé. Anh thương em lắm khi nhìn thấy em khóc. Anh yêu em lắm em có biết không.
- Vâng em biết, em đã không nghe anh giải thích, em đã nặng lời với anh, dem làm anh đau lòng.
- Không sao đâu em, ai ở hoàn cảnh ấy đều như vậy cả. Em giận em nói thôi anh biết mà.
- Anh đừng nói thế, anh mắng em đi. Tất cả là lỗi của em.
- Anh không mắng người yêu anh đâu. Anh càng vui khi biết em yêu anh nhiều như thế.
- Khi anh bỏ ra ngoài, chị H nói tất cả, ra tìm anh không thấy anh đâu em tưởng anh giận em anh bỏ em.
- Không anh không giận em đâu. Cả ngày nay anh chưa ăn gì nên anh đói quá anh về nhà để ăn thôi.
- Em cứ tưởng anh giận em, em sợ lắm.
- Bây giờ anh đang bên em đây rồi. Thôi quên nó đi em nhé.
- Em thấy anh bỏ lại xe, sao anh bỏ lại xe vậy.
- Anh mệt quá dắt xe không nổi nên đi xe ôm về. H về rồi em.
- Vâng em và chị đi tìm anh, em vừa đưa chị về và về đây đợi anh. Thấy giầy của anh em biết anh trên nhà, lên đây thấy anh ngủ nhìn anh sọp đi em thương anh lắm.
- Em cũng sọp đi nhiều đấy.
Cô không nói gì ôm chặt lấy hắn. Cô ôm chặt lấy hắn mà như sợ hắn tan biến mất. Cô bây giờ yêu hắn biết chừng nào. Hắn xoa lưng cô âu yếm. Qua cơn mưa trời lại sáng. Tình yêu của hắn dành cho cô ngày một lớn lên. Và cô cũng vậy.
- Thế H đã nói những gì vơi em. Hắn nói phá tan bầu không khí yên lặng.
- Chị kể tất cả cho em. Anh thấy không em cũng cảm nhận thấy chị có tình cảm với anh.
- H nói cả chuyện này với em à.
- Nếu không nói thế thì làm sao em tin.
- Em phải tin anh. Đừng nhìn vào hiện tượng. Anh yêu em từ trong tim anh chứ không phải chỉ bề ngoài.
- Em biết rồi, nhưng em là con gái mà.
-Ừ
- Mà anh biết không chị H vừa xinh vừa giỏi và nhẹ nhàng. Ai có người yêu mà chả sợ khi người yêu gần gũi với những người như chị. Con Linh con Nguyệt cũng nói với em thế bảo em cảnh giác.
- Ừ mà cũng phải, vì anh và H thân nhau quá nên cũng phải thôi.
- Anh đã ăn gì chưa.
- Mới gặm có nửa cái bánh mỳ còn lại. Mà mấy giờ rồi em.
- Hơn 11h rồi anh ạ.
- Vậy anh ngủ lâu thế rồi à.
- Vâng.
- Em ngồi đây lâu rồi à.
- Vâng em ngồi hơn 1 tiếng rồi. Em nhìn anh em thương lắm. Tội nghiệp người yêu của em.
- Thôi không nhắc chuyện này nữa. Tối nay ngủ lại đây nhé.
- Vâng. Vậy em đi nấu cho anh bát mỳ nhé. Anh đi tắm đi hôi rình lên rồi.
- Ừ anh đi tắm ngay đây. Anh vui quá, lại có em bên cạnh.
- Sao anh để quần áo luộm thuộm thế.
- Mấy ngày nay chỉ nghĩ về em anh có quan tâm gì đâu.
- Tội nghiệp anh.
Hắn nhìn cô âu yếm và hắn đặt lên cô một nụ hôn. Một nụ hôn mà hai tuần qua hắn tưởng mất mãi. Cô và hắn cứ hôn nhau, hôn nhau mà không muốn rời ra.
Trải qua một giấc ngủ sâu, tắm xong hắn đã thấy mình khoẻ lại. Tâm trạng vui sướng hắn hát liên tục trong cả lúc tắm. Hắn gào bài hát “Said I love You but I lied” của Michael Bolton. Lúc này tâm trạng của hắn đúng như bài hát đó. Nói hắn yêu cô là nói dối mà phải rất yêu cô. Yêu cô không bút mực nào tả xiết. Ra khỏi phòng tắm mà mặt hắn cứ tươi hơn hớn. Xuống nhà vừa nhìn thấy cô, cô đã nhoẻn một nụ cười tươi nhìn hắn. Hắn sung sướng chạy lại đằng sau cô tay ôm ngang bụng cô. Cô ngẩng mặt lên hắn thì thầm.
(đọc đến đoạn này kiểu gì mọi người cũng nghe bài hát này thì mới thú)
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=bAH3PB5E20
You are the candle,love's the flame.
A fire that burns through wind and rain.
Shine your light on this heart of mine.
Till the end of time.
You came to me like the dawn through the night.
Just shinin' like the sun.
Out of my dreams and in to my life.
You are the one, you are the one
Said I loved you but I lied.
Cause this is more than love I feel inside.
Said I loved you but I was wrong.
Cause love could never ever feel so strong.
Said I loved you but I lied…..
With all my soul ,I've tried in vain.
How can mere words my heart explain.
This taste of heaven so deep so true.
I've found in you.
So many reasons in so many ways.
My life has just begun.
Need you forever,I need you to stay.
You are the one,you are the one.
Sad i loved you but i’d lied.
Cause this is more than love I feel inside.
Said I loved you but I was wrong.
Cause love could never ever feel so strong.
Said I loved you but I lied…..
You came to me like the dawn through the night'.
Just shinin' like the sun.
Out of my dreams and in to my life.
You are the one,you are the one.
….
Cô cũng hoà nhịp cùng hắn. Cả hai đung đưa cùng hát. Hai mắt nhìn nhau không chớp mắt. Ôi sao lúc đó lại hạnh phúc như vậy. Cả một bầu không khí tình yêu hiện hữu trong nhà hắn. Có lẽ với cô và hắn đây là giai đoạn ấn tượng nhất về tình yêu mà cả hai dành cho nhau. Đối với hắn cô luôn là người để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho đến bây giờ. Tình yêu mà cô dành cho hắn có đầy đủ những cung bậc của cảm xúc. Lãng mạng có, nhí nhảnh có, êm đềm có, sự tương trợ giúp nhau cũng có và cả một chút ngây thơ nữa chứ còn có cả những giây phút chia ly đau khổ. Hắn có thể liệt kê ra đây bao nhiêu cũng thấy thiếu. Hắn tận hưởng cảm giác này. Hắn chỉ muốn thời gian ngừng trôi và không gian này chỉ là của riêng cô và hắn. Và một nụ hôn, phải có một nụ hôn thì bức tranh mới hoàn hảo. Dĩ nhiên hắn hôn cô khi hết bài hát. Một nụ hôn nhẹ đầy ngọt ngào.
- Anh yêu em quá Thuỷ ơi.
- Anh đừng xạo nhe.
- Không anh có thể làm mọi thứ để luôn yêu em như thế này.
- Kể cả chết đói hả anh của em. Thôi ăn đi em làm xong bát mỳ rồi không nó trương lên ăn mất ngon.
- Không anh đang no.
- No, no gì
- No tình yêu. Anh sung sướng quá.
Cô lườm yêu hắn. Lúc nào cũng vậy, hắn luôn là vậy. Cô không yêu hắn say đắm làm sao được. Cô ủn hắn ngồi vào bàn.
- Thôi em biết rồi đi ăn đi em dọn còn đi ngủ nhanh lên.
- Hì hì em không ăn với anh à.
- Không em không đói.
Và hắn ăn trong ánh mắt nhìn âu yếm của cô. Mỗi khi ngẩng mặt lên hắn lại thấy ánh mắt ấy sao mà đáng yêu đến thế. Bát mỳ của cô lúc này sao lại thơm ngon vậy. Cho đến bây giờ hắn chưa bao giờ có lại cảm giác ăn ngon như vậy.
Nằm bên nhau và tâm tình thủ thỉ nhớ nhớ thương thương. Hắn kể cho cô về cảm giác của hắn, cô cũng vậy kể cho hắn nghe hắn biết cảm giác đau đớn của cô. Hắn hiểu và ôm chặt cô vào lòng. Như một lẽ tự nhiên khi tình yêu thăng hoa thì cảm xúc cũng không thể nén lại. Hắn và cô bắt đầu hôn nhau, bắt đầu thăng hoa. Hai cơ thể tự tìm đến nhau như một lẽ tự nhiên nhất. Hắn và cô cứ từ từ nhẹ nhàng ngồi dậy. Hắn hôn cô, cô hôn hắn. Hắn hôn vào cổ, cô cũng hôn vào cổ, hắn hôn vào tai cô cô cũng hôn vào tai hắn. Khi hắn bắt đầu cởi áo cô cô cũng làm vậy. Cứ như thế trao đổi qua lại đến khi cả hai đã hoàn toàn nguyên thuỷ. Vẫn ngồi như thế cô và hắn khám phá nhau. Những cái va chạm êm ái nhẹ nhàng dành cho nhau. Những rung động mỗi khi tay của nhau tìm đến nhưng phần nhạy cảm. Hắn cảm nhận được sự nóng hổi và ướt át của cô. Cô cảm thấy sự hưng phấn trong hơi thở của hắn. Và rồi khi đã đạt đến cao điểm của cảm xúc, hắn đã đi vào trong cô. Vẫn nhẹ nhàng vẫn từ từ. Cô và hắn thực sự quên hết tất cả. Chỉ là những tiếng rên nhẹ đầy cảm xúc của cả hai. Và khi cảm xúc không thể kìm nén hắn mới đặt cô nằm xuống và bùng nổ dữ dội. Cô và hắn cứ ôm nhau như thế và chìm vào giấc ngủ êm đềm.
Và hắn có một giấc mơ đẹp. Hắn mơ hắn đến trường đón con. Một bé gái trông giống hệt mẹ xinh xắn chạy ra với bố. Hai bố con đi về nó nói chuyện líu lô với hắn. Về đến nhà bé chạy vào ôm chầm lấy chân mẹ và chào mẹ. Cô đang làm bếp trong nhà nhìn hắn và cười. Cô ra phủi bụi trên chiếc áo véc của hắn và treo chiếc áo lên. Một giấc mơ về một gia đình hạnh phúc. Tỉnh dậy với một giấc mơ không thể đẹp hơn. Hắn ngắm cô đang nằm ngủ ngon lành trong tay hắn và cô đang nhoẻn miệng cười. Chắc cô cũng đang có một giấc mơ đẹp. Không kìm được lòng mình hắn đặt một nụ hôn vào trán cô. Nụ hôn làm cô tỉnh giấc. Nhìn hắn cô cười mắt vẫn nhắm.
- Anh dậy rồi à.
- Ừ vừa rồi em mơ hay sao mà cười trong khi ngủ vậy.
Cô không trả lời vừa vươn vai vừa gật đầu.
- Anh tối qua cũng mơ.
- Anh mơ gì.
Hắn kể cho cô giấc mơ của hắn. Cô nghe chăm chú và cô vít hắn xuống nói thì thầm vào tai hắn.
- Em cũng mơ như anh.
- Thật không
- Thật.
- Hay mình luyện ra đứa bé đi để giấc mơ thành sự thật.
- Không, anh chỉ được cái khôn.
Hắn cười. Cô liếc hắn âu yếm.
- Mấy giờ rồi anh.
- 8h rồi.
- Sáng nay không phải đi lên trường à.
- Không.
- Thế em bao giờ thực tập xong.
- Chắc 1 tháng nữa, anh giúp em viết thu hoạch nhé.
- Ừ nhưng anh phải đọc đã.
- Anh yêu ơi. Dậy đi ăn sáng đi em đói quá rồi.
- Ừ dậy đi đi.
Tình yêu được định nghĩa đơn giản là thế này "Hệ quả của sự kết hợp giữa bản năng và trí tuệ của con người". Theo triết học : tình yêu là một loại tình cảm giữa người và người, hướng con người đến Chân, Thiện, Mỹ. Bản năng con người được nhìn nhận trong đây là những hành động suy nghĩ sẵn có từ trong tự nhiên như ăn, uống, giao cấu để duy trì nòi giống … để có thể đạt mục đích sinh tồn. Còn trí tuệ của con người cho phép con người không chỉ dừng lại ở việc kết hợp cá thể hay giao cấu đơn thuần như ở động vật mà còn hình thành vô số những biểu hiện quan tâm, chăm sóc, bảo vệ... lẫn nhau. Vì vậy sự hiểu lầm trong tình yêu luôn là thuộc tính thường trực. Tuy nhiên hiểu lầm trong tình yêu là con dao hai lưỡi. Nếu trong quá trình hiểu lầm chúng ta ứng xử không khéo và có những lời nói quá đáng cho nhau thì có thể dẫn đến tan vỡ. Còn ngược lại sau hiểu lầm là hiểu nhau hơn, là đã rút ra một bài học để qua đó không lặp lại những điều tương tự. Hiểu lầm cho ta một hương vị và một cảm xúc đặc biệt khi yêu. Và tình yêu và hiểu lầm trong tình yêu nên song hành thì tình yêu sẽ đẹp. Nhưng chút chút thôi. Nhẹ nhàng thôi. Ghen cũng thế cũng là một thuộc tính của tình yêu. Ghen sẽ thắt chặt tình cảm, khiến cho cảm giác yêu thương trở nên sâu đậm và quan hệ chăn gối mặn nồng hơn. Ở hàm lượng nhỏ, ghen là động lực tích cực đối với mối quan hệ, nhưng khi bùng nổ dữ dội hay phi lý, câu chuyện lại xoay theo chiều khác. Đã yêu là phải ghen. Không ghen thì tình yêu sẽ nhạt nhoà và hình như không hay cho lắm. Tuy nhiên như Hoạn Thư thì quả rất vất vả.
Trong giai đoạn vừa trải qua giữa hắn và cô, thì tình yêu có cả hiểu lầm có cả ghen tuông. Nói thực ra nguyên nhân là từ hắn. Hắn quá vô tư dẫn đến những hiểu nhầm đó. Cũng may hắn không nóng giận. Cô cũng chưa nói những lời gây đau đớn cho hắn. Nên sau sự hiểu lầm đáng tiếc đó, tình yêu của cả hai như mạnh mẽ hẳn lên.
Thực sự lúc này là thời điểm chuẩn bị chuyển giai đoạn của hắn và cô. Hai người đang chuẩn bị những bước cuối cùng cho hành trang vào đời. Đó là bước vượt vũ môn cuối cùng tốt nghiệp đại học và ra trường. Hắn đã nhận đồ án và đang hối hả làm đồ án tốt nghiệp. Còn cô cũng vậy đang làm luận văn. Quãng thời gian đó luôn bên nhau. Sáng lên thư viện. Chiều về thay nhau sử dụng máy tính. Thỉnh thoảng cô cũng ở lại nhà hắn qua đêm khi cần thiết. Nhưng cũng ít thôi vì hắn và cô cũng phải giữ dìn. Còn hàng xóm, còn bạn bè nhìn vào cũng không hay ho gì.
Hôm nay chiều hắn đi thông qua đồ án. Về nhà vệ sinh ăn uống xong hắn vội sang nhà cô. Thực ra đã 3 ngày hắn chưa gặp cô vì cô về quê có việc hôm nay mới lên. Hắn do thầy hẹn thông qua muộn nên không đi đón cô được. Mới có mấy ngày sao mà hắn đã nhớ cô thế. Quần áo chỉnh tề hắn vui như trẻ được quà, vừa đi vừa hát. Hắn dự định sẽ đưa cô đi chơi đâu đó vì đồ án của hắn cũng đã hòm hòm. Còn luận văn của cô thì cơ bản đã xong. Cả tháng trời tập chung vào việc học nên cũng không có thời gian đi chơi bời gì được. Hôm nay hắn đã dự tính đầu tiên đưa cô đi lòng vòng rồi sau đó tạt vào quán café nào uống tâm sự, tối nịnh cô xang nhà hắn để cho thoả nỗi nhớ nhung. Nghĩ đến viễn cảnh đó hắn đã thấy sung sướng rồi.
 


» Quay lại mục truyện trước
Tuyển tập nhửng video clip quay lén
Đoc truyện ma

tags: truyen ma,doc truyen ma,truyen cuoi,truyen tieu thuyet tinh yeu,truyen tuoi teen,truyen cuoi dan gian,truyen ma kinh di,tong hop cac loai truyen,sms kute,sms dep,sms y nghia

doc truyen ma truyen truyen