XXX
tai game hay | Tai game | truyen ma | Truyen Ma | Truyen Cuoi | tai game mien phi
lưu ý:do một số vấn đề nên trang truyện teen sẻ chuyển về kenhtaigame.org các bạn nhớ cập nhật để đọc nhiều truyện hơn nhé doc truyen teen, doc truyen tieu thuyet tinh yeu và nhiều Doc truyen ma khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

-“Đ..được chứ, cứ ngồi im đi”_ánh mắt bây giờ rất rất nghiêm trọng

-“Hì, ừ, thì ngồi im.”

Nó lấy chai Oxy già ra rửa vết thương, nó còn chẳng giám nhìn vết thương sủi bọt. Nhưng để cho Vĩ biết nó không yếu đuối như vậy, nó vẫn cố tỏ ra không có gì, nhưng cái điệu này thì Vĩ biết tỏng nó rồi. Sau đó nó thổi thổi cho khô, lâu lâu cứ hỏi :”đau không?”, nó lấy miếng băng keo cá nhân dán lên. Ai mà nhìn thấy miếng dán này chắc Vĩ độn thổ mất, miếng dán màu hồng, hình các nàng công chúa của hãng Disney. =.=’’

-“Á Á Á Á….”_Vĩ hét lên

-“TRỜI ƠI, CÓ CÓ CÓ SAO KHÔNG, HẢ ? ĐAU LẮM HẢ, CHẾT RỒI, CÓ SAO KHÔNG?”_Nó hoảng theo Vĩ,nói không nổi.

-“E…em, em…”_Vĩ nói từng chữ

-“Sao, sao…? Nói nhanh lên.”_nó căng mắt ra nhìn Vĩ

-“Em dán hay qua, anh hết đau rồi. hề hề hề.”

Tim nó như muốn rớt ra vì cái tên này

-“ĐIÊN RỒI SAO? GIỠN KIỂU ĐÓ CÓ NGÀY MANG HỌA ĐÓ.”

-“Tại anh thấy em nghiêm trọng quá, giỡn xíu đó mà.”

Vẫn định sạc cho anh ta 1 trận thì chuông điện thoại của nó reo lên, nghe tiếng chuông, Vĩ cố nhịn cười.

-“Alo. Con nghe nè Mẹ.”

-“Sao chưa lên Ngoại nữa, Ngoại mới gọi cho Mẹ hỏi sao giờ con chưa lên.”

-“Dạ, dạ, con…con…con lên Ngoại liền.”

-“Sao nãy giờ không lên, thức dậy nãy giờ rồi mà.”

-“Dạ…á á.”

Vĩ giựt điện thoại trên tay nó.

-“Alo, dạ con chào cô.”

-“Alo, Vĩ hả con, ờ 2 đứa đang ở đâu đó? Con nói chuyện được với nó rồi hả con?”

-“Dạ ,dạ ,cô ơi, Di mới té trong nhà bếp, bất tỉnh, giờ chắc đầu còn choáng lắm.”

-“Trời đất, cái con bé hậu đậu, rồi nó có sao không con? Sao con biết vậy?”

-“Dạ con chơi banh trước nhà, nghe Di hét nên leo cổng nhà cô vào, cô đừng buồn con nha cô? Giờ Di đỡ rồi cô.”

-“Con giúp nó mà Cô buồn gì, ừm, mà giờ đi cả nhà rồi ai nấu cơm cho nó. Hừm…ông Ngoại nó thì cứ mong nó qua.”

-“À, hay là con chở Di qua nhà Ngoại Di được không cô, hôm nay con cũng rảnh.”

Nghe tới đây, nó không chịu được, giựt ngay điện thoại lại, hét lên:

-“Không…..được! Con đi 1 mình được mà Mẹ”

-“Nè, đừng có cãi bướng với Mẹ, thay đồ rồi để Vĩ nó chở con. Mắt mũi hậu đậu,Mẹ chưa la vì cái tội đó nên nghe lời Mẹ đi. Mà nè, đừng có xụ cái mặt xuống, con gái gì mà…thằng bé có xấu xí gì đâu mà cứ …. Haiz, thôi, Mẹ cúp máy đây, nhanh nhanh lên đó.”

Nó dạ dạ, rồi lườm Vĩ 1 cái. Vĩ thì không thể nhịn cười với cái điệu bộ tội nghiệp của nó.

-“Về nhà đi, tui thay đồ xong tui qua.”_nó nói như ra lệnh cho Vĩ.

-“Ừ, hì, vậy 15 phút nữa anh đợi em trước nhà anh nha”

-“Thôi thôi, anh cứ ra đầu hẻm đi, chứ tui không muốn mọi người hiểu lầm.”_nói đúng hơn là nó không muốn Cát Tường thấy lại có chuyện.

-“Ô tê”_ Vĩ hí hửng đi về.





Nó bực tức vào nhà thay đồ, mặc quần Jean dài với cái áo thun sắn tay, nhìn rất phủi bụi. Còn Vĩ về nhà vừa thay đồ vừa hát, có vẻ anh chàng rất vui.

-“Vĩ, làm gì mà hôm nay vui vậy con?”

-“Dạ, con qua chở cô bé hàng xóm đi có
chuyện,đừng đợi cơm con nha.”

-“Thì ra là Vĩ nhà ta có tình yêu. Thôi, thay đồ nhanh đi, đừng để con bé đợi.”

-“Dạ.”

Chạy xe ra đầu hẻm, mặt Vĩ tươi tỉnh hẳn, không như hằng ngày đợi Cát Tường. Di bước ra, khó khăn lắm nó mới leo lên được cái yên xe cao chót vót. Đã vậy Vĩ còn bắt nó ôm anh ta. Có thể hiểu tình hình là có mơ nó cũng chẳng ôm đâu, tay nó cứ mò mò cái tay cầm đằng sau chỗ ngồi. Nhưng Moto có phải như những chiếc xe khác đâu, làm gì có cái chỗ để nó nắm chứ, ngao ngán, nó nắm lấy cái áo thun của Vĩ. Vĩ phóng xe đi, làm nó giật cả người, tay vẫn nắm cái áo, quyết tâm không ôm, có rách áo Vĩ nó cũng đành chịu.

Lần này thì Cát Tường nhìn thấy, và như giọt nước tràn ly, sự tức giận của cô nàng đã lên đỉnh điểm :”mày hay lắm Uyên Di, tao đã nói là không ai được đụng đến anh Vĩ của tao mà. Uyên Di, mày chán những ngày bình yên rồi ha? Được, tao sẽ cho mày hưởng những ngày tháng không bình yên.”

Lên tới Ngoại không đầy 15 phút, thật là cái tên Vĩ này chạy xe như bị đuổi đánh, thêm nữa đường lên Ngoại là đường xa lộ, nên hắn cứ được nước phóng nhanh hết cỡ. Trên đường đi, hắn hết cười cười, rồi hát, hát chán rồi lại nói. Phát mệt với tên này.

Bước xuống xe thì loạng choạng, không biết vì cú ngã ban nãy, hay vì cái tốc độ của chiếc xe này nữa. 2 bà chị họ của nó chạy ra, nhìn thấy nó bước xuống từ chiếc Moto, đã vậy anh chàng chủ của chiếc xe lại quá đỗi đẹp trai. 2 bà chị chạy đến, đẩy nó ra, nhào tới hỏi thăm Vĩ tới tấp. Vĩ thì vội vàng chào hết người này đến người khác.

Tủi thân hết sức, nhưng mà nó lại vui hết cỡ khi ông Ngoại nó ra:

-“Sao giờ này mới tới, cháu té có làm sao không, vào đây Ngoại xem nào.”_chỉ có Ngoại là thương nó.

-“Hic, hic, Ngoại ơi, cháu đau lắm”_nó nhõng nhẽo

-“Tội nghiệp cháu tôi quá, thế đau chỗ nào nào?”_Ngoại nói thế chứ biết là nó lại bị u đầu, Ngoại cứ xoa xoa cái đầu của nó.

-“Chỗ này này, đấy, Ngoại thấy nó sưng lên không? Đau lắm”_Nó lấy tay chỉ chỉ lên đầu.

-“Gớm, có tí tẹo thế này mà nhõng nhẽo quá cô nương”

-“Hì hì, cháu đau thật mà. Mẹ cháu lên chưa hả Ngoại, thằng Tin đâu Ngoại?”

-“Mẹ cháu ra chợ mua ít đồ, còn thằng Tin nó đi với thằng Beo đá banh sau nhà đấy. Cháu vào nhà đi”

Ngoại vừa nói dứt lời thì nghe tiếng thằng Tin oai oái, nó chú ý thấy Vĩ cứ nhìn nó nhõng nhẽo với Ngoại. có lẽ Vĩ hơi bất ngờ, vì nó luôn lạnh lùng nhưng sao giờ hành động như 1 đứa con nít. Vĩ hiểu ra 1 điều, sự lạnh lùng chỉ là cái vỏ bọc mà nó tự tạo ra để bảo vệ cho trái tim tan vỡ của nó không phải lãnh thêm bất kì 1 vết thương nào:

-“A….Anh Vĩ, ra đây đá banh nà!”

-“Ừ ừ, anh ra liền.”_nói xong Vĩ quay sang xin phép Ngoại nó_”Dạ, cháu xin phép ông ra sau nhà.”

-“Ừ ừ, ra đi cháu, ra chơi với chúng nó cho vui.”_Ngoại có vẻ có cảm tình với anh ta.

2 bà chị nó cũng tò tò theo anh chàng ra sau nhà làm cổ động viên. Sao mà lại để nhan sắc Vĩ mê hoặc đến thế chứ.

Buổi trưa hôm đó cũng trôi qua, cả nhà ngồi ăn uống quay quần bên nhau, nói đủ thứ
chuyện. Các Bác, các Dì cứ ghẹo nó với Vĩ, mặt Vĩ đỏ hết lên. Nó thì phải giải thích đủ đường. Vĩ nhìn nó đăm đăm, vì gần cả tháng dọn về khu nhà Vĩ chưa thấy 1 nụ cười thật sự nào của nó, họa may chỉ là những nụ cười xã giao với hàng xóm. Vậy mà gặp gia đình,nó lại cười, cười nhiều lắm, nụ cười nó như tỏa ra 1 năng lượng rất lớn làm Vĩ cảm nhận như 1 cơn gió mát thổi giữa 1 bữa trưa nóng bức.





Ăn uống xong cả nhà hát karaoke, cả nhà nó đùa vui, nó cũng cười rất nhiều, nhưng chẳng dám cầm micro hát. Vĩ thì vì là người lạ, nên bị bắt hát rất nhiều. Vĩ hát rất hăng, nhìn như 1 tên ngố. Bỗng nó nhìn Vĩ, và nó đã cười.

Buổi chiều, Vĩ và nó bị phân công đi theo giám sát đám nhóc em của nó ra ruộng cỏ thả diều. Ban đầu tụi nhóc chỉ có 1 con diều, nên giành giựt mãi, khóc lóc, làm nó phải dỗ dành hết đứa này đến đứa khác. Vĩ đã tự tay làm thêm cho mỗi đứa 1 con diều bằng giấy báo và tre. Mất gần 1 tiếng đồng hồ, bọn nhóc ngồi xung quanh hồi hộp giúp Vĩ cắt báo, tước tre. Hì hục mãi cũng xong, bọn nhóc vui lắm, tranh nhau thả, rồi cứ tíu tít tự cho diều mình là đẹp nhất.

Di ngồi với Vĩ xem bọn nhóc thả diều, những cơn gió chiều thổi qua thật là mát, khung cảnh yên bình làm nó cũng như thả hồn theo.

-“Di nè, em cho anh 1 cơ hội để làm bạn trai em nha?”

Câu hỏi của Vĩ làm nó bất ngờ, nhưng với cái nhìn lạnh lùng, nó nói:

-“Đúng là con trai, giống nhau thật.”

-“Em nói gì vậy?”

-“Tui nói bọn con trai các anh, nói dối hết cô này đến cô khác, có bao giờ thấy mệt mỏi không?”

-“Anh chẳng hiểu em nói gì, anh đang nói thật, anh…anh…anh thích em”

-“Thích tui??? Vậy Cát Tường anh để ở đâu?”

-“Sao lại có Cát Tường ở đây? Anh và Cát Tường chỉ coi nhau như anh em thôi”

-“Anh giỏi thật, quen người ta đã rồi nói là anh em, thôi ,đừng động tới vấn đề này nữa. Mình sắp phải học chung với nhau, đừng làm khó nhau.”

-“Ừ …ừ , anh hiểu rồi.”

Nó hơi bực khi nghĩ tới Cát Tường, và về những lời hăm dọa của cô ta.

Chở nó về, Vĩ im lặng lắm, phóng nhanh hơn cả buổi sáng. Nó cũng chẳng nói gì. Mẹ nó và thằng Tin ở lại nhà Ngoại đến tối. Xe Vĩ dừng trước nhà nó, nó mở cổng, định bước vào. Vĩ chợt nắm chặt lấy tay nó. Nó quay lại, nhìn Vĩ, ánh mắt chẳng thiện cảm tí nào, nhưng sao lúc đó tim nó lại loạn nhịp thế này, nó cố tỏ ra lạnh lùng, không muốn Vĩ biết. Vĩ muốn nói gì đó, nhưng khi gặp đôi mắt vô hồn của nó, Vĩ bất lực, buông tay nó ra, chúc nó ngủ ngon, rồi dắt xe về.

Tối hôm đó nó cứ nghĩ về Vĩ, nó nghĩ về Cát Tường, nó băng khoăng không biết ai là người nói thật, ai nói dối. Nó cũng chẳng hiểu sao mình phải bận tâm vì chuyện này. Cách 1 bức tường bên kia, Vĩ cũng không ngủ được, lăn qua lăn lại, Vĩ không rõ là Di đã trải qua chuyện gì, đến nổi cái vỏ bọc Di tạo ra lớn đến nỗi làm Vĩ thấy bất lực thế này. Rồi cả chuyện Cát Tường là sao chứ.

Thứ 2, là ngày nó phải bắt đầu thực thi lời Mẹ nó là qua nhà Vĩ học môn Toán. Buổi sáng, nó đang phơi đống đồ trước sân, thì Cát Tường sang.

-“Hôm nay Di học
buổi trưa hay sao giờ này con ở nhà?”

-“Ờ, còn Tường cũng vậy hả?”

-“Ừm, hì, hôm qua Di đi đâu đó, Tường qua tìm không thấy?”

-“À à, Di lên nhà Ngoại”_nó ngại không dám nói là đi với Vĩ





-“Ừm, định cho Di mượn cuốn sách anh văn này hay lắm.”

-“Vậy hả? Tốt quá, cảm ơn Tường, Di cũng định hôm nay đi ăn vạ ở nhà sách, may mà có Tường.”

-“Có gì đâu, hì hì.”

-“Chờ Di xíu, phơi xong đồ rồi lên phòng Di chơi”

-“Ừm, để Tường phụ Di”

Giờ sao nó lại thấy Tường cũng đáng yêu quá chứ. Nó vẫn còn lăn tăn chuyện hôm qua, nhưng không bàn cãi nữa, 1 cô bé như Tường sao phải nói dối làm gì.

-“Wow, phòng Di nhỏ mà trang trí dễ thương quá.”

-“Hì hì, tại lâu rồi mới có phòng riêng, nên Di cố trang trí theo ý mình đó mà.”

-“Ủa? Hình ai đây?”_Tường cầm cái khung hình có hình Di và 1 người con trai nữa.

-“À, à…không ai cả.”_Di vội lấy khung hình từ tay Tường, đặt lại chỗ cũ, nhưng úp xuống.

Với cái hành động đó, Tường đã biết đó là người rất quan trọng với Di, người đã làm nó tổn thương đến mức này, là người mà vẫn còn chiếm 1 chỗ quan trọng trong tim nó. Tường thầm nghĩ :”hôm nay định qua dò hỏi điểm yếu của nó, không ngờ trời thương mình, vừa qua đã biết rồi. Di à, mày nên chuẩn bị tinh thần cho những ngày tiếp theo đi.”

-“Di à, Tường không có ý làm Di buồn đâu, xin lỗi Di nha.”

-“À, có gì đâu mà Tường nói vậy, đó chỉ là 1 người lạ thôi. Tường uống gì không, Di lấy cho.”

-“Thôi, định qua đưa Di mượn cuốn sách, với thăm quan phòng Di thôi, tới cả tháng rồi mà hôm nay mới được nói chuyện với Di lâu vậy đó.”

-“Ừm, hì”

-“Thôi, Tường về.”

Hết 1 ngày học hành trên trường, nó lết xác về nhà, ăn xong bữa tối, Mẹ nó lập tức đuổi nó sang nhà Vĩ học. Nó lê lết qua, kế sát nhà mà công sức lết, mè nheo của nó chiếm hết 15 phút mới qua được. Vĩ chờ trước nhà. Nó vào nhà, lễ phép chào mọi người rồi theo Vĩ lên phòng, phòng Vĩ phải nói rất gọn gàng so với 1 đứa con trai. Phải nói đây là kết quả của 1 ngày dọn dẹp đống quần áo ngổn ngang của Vĩ để chờ nó qua.

-“TRỜI ƠI!”_sau 1 tiếng 30 phút chịu đựng cái đầu ngu Toán của nó, đây là tiếng hét của Vĩ.

Đến Mẹ nó ở nhà cũng nghe thấy

-“Tin qua coi chị hai con có làm sao không? Chứ nó ngu ngu như thế, thằng Vĩ giảng 1 lúc nữa là có án mạng đấy.”

-“Úi giào, Mẹ đừng lo, để anh Vĩ xử lí bả 1 trận đi thì cái đầu mới thông minh ra được”_vừa nói thằng Tin vừa chúi đầu vào cuốn truyện,cười cười khoái chí vì cuối cùng anh Vĩ cũng phải thua chầu cá độ mà 2 người đã cá là anh Vĩ không chịu nổi 1 ngày dạy cho chị hai nó.

Bên nhà Vĩ thì Ba Mẹ Vĩ vẫn đang thì thầm ghé tai trước cửa phòng Vĩ nghe ngóng. Bên trong thì:

-“TRỜI ƠI LÀ TRỜI, CÁI BÀI HÀM COS ĐƠN GIẢN NHƯ VẬY MÀ NÃY GIỜ CŨNG KHÔNG LÀM ĐƯỢC LÀ SAO?”

-“NÈ NÈ, KHÔNG ĐƯỢC THÌ TỪ TỪ TUI LÀM, LÀM VIỆC GÌ MÀ ANH HÉT TOÁNG LÊN VẬY?”

-“CHỨ GÌ NỮA, EM NHÌN CÁI BÀI NÀY XEM, ĐẾN 1 ĐỨA LỚP 10 MỚI VÀO TRƯỜNG CŨNG GIẢI ĐƯỢC ĐẤY.”

-“RỒI SAO CHỨ, CHÍNH ANH LÀ NGƯỜI KHƠI RA CHUYỆN NÀY,
HỌC THÊM GÌ CHỨ, DẸP HẾT, TUI KHÔNG HỌC NỮA.”

-“TRỜI ƠI, CÒN CỨNG ĐẦU NỮA, BỘ ANH NÓI SAI SAO MÀ EM CÃI?”

-“CÃI CÁI GÌ, ANH ĐƯA CÁI BÀI THẾ NÀY, KÊU TUI GIẢI LÀM SAO?”

-“ĐÒI THÌ ĐẠI HỌC, MÀ BÀI NÀY KHÔNG GIẢI ĐƯỢC THÌ NGHỈ KHỎE ĐI”

-“Ừ , TUI CŨNG ĐỊNH VẬY ĐÓ”

Dứt câu, nó bước ra khỏi cửa phòng, không quên đóng sầm cửa lại. Bỏ Vĩ lại vò đầu bức tai, tức không tả nổi. Nó lại theo đường lê bước về nhà, leo lên phòng, để mặc Mẹ nó hỏi thăm tình hình. Nó nằm úp lên giường tay thì cứ giựt giựt, đấm đấm cái nệm :”Cái đồ hách dịch, hành mình như vậy, còn chữi mình nữa, sao lại đi so mình với 1 đứa lớp 10 chứ, thiệt là không ra gì”




Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em
1 tờ 50 ngàn lòi ra khỏi cái cửa phòng của nó:

-“Gì đây?”

-“Hai ra nạp cho Mẹ 50k card điện thoại đi”

-“Cái thằng này, sao không đi đi, bắt Hai qua đó làm gì nữa.”

-“Không biết, Hai đi đi, em không đi đâu.”

Sau 1 hồi đập cửa phòng thằng em, đùn đẩy cho nó đi, thằng em đáng ghét, khóa cửa phòng nghe nhạc, mặc cho nó đứng ngoài làm mọi cách không được, đành vậy. Mở cổng, qua nhà Vĩ mua card nạp tiền.

-“Cô ơi, bán đồ cho con.”

-“Vĩ ơi, ra bán hàng dùm Mẹ đi con.”_tiếng Mẹ Vĩ gọi

Vĩ bước ra, mặt vẫn còn bực lắm

-“Mua gì?”

-“Mobi 50”_nó trả lời trống không

-“Hồi sáng mới mua 50, giờ mua nữa, nói chuyện với ai mà giữ vậy.”

-“Nói với ai kệ tui”

-“Nói với thằng nào mà 50 ra đi trong 1 ngày vậy hả?”_Vĩ ghen rồi

-“Có liên quan đến anh sao? Cái này tui mua cho Mẹ tui ,bán nhanh tui con về”

-“À, ừ, xin lỗi. Nè”

-“ừ.”

-“Nè, khoan.”_cứ nhìn thấy cái mặt nó là Vĩ không thể tức tối thêm được nữa

-“Gì?”

-“Anh xin lỗi, nãy anh nóng qua, nên anh lớn tiếng với em.”

-“Không có gì, tui ngu thua 1 đứa lớp 10, nên bị vậy cũng đáng.”

-“Em còn giận anh hả?”

-“Không”_nói vậy chứ trong lòng nó như có lửa á, muốn thiu chết tên hách dịch này.

-“Anh biết em còn giận, nhưng quân tử nhất ngôn, nói là phải làm, mai em phải qua học tiếp đó.”

-“Ừ, bye.”

Từ ngày thằng em đáng ghét mê kem nhà Vĩ, nên bán đứng chị nó, cho Vĩ số điện thoại, tối nào Vĩ cũng nhắn tin cho nó. Cách nhau có bức tường. Nhiều lúc Vĩ nhắn tin mà nó vô tâm không trả lời, là Vĩ lại lấy cái gì cứng cứng gõ lên tường làm nó giật mình, lần nào nó cũng gõ lại 1 cái tức giận, rồi nhắn tin la Vĩ là đồ con nít. Vĩ thích ghẹo nó lắm, mỗi lần nó nóng lên, trông nó đáng yêu vô cùng, không có vẻ lạnh lùng mà Vĩ ghét.


» Quay lại mục truyện trước
Tuyển tập nhửng video clip quay lén
Đoc truyện ma

tags: truyen ma,doc truyen ma,truyen cuoi,truyen tieu thuyet tinh yeu,truyen tuoi teen,truyen cuoi dan gian,truyen ma kinh di,tong hop cac loai truyen,sms kute,sms dep,sms y nghia

doc truyen ma truyen truyen