Topless
tai game hay | Tai game | truyen ma | Truyen Ma | Truyen Cuoi | tai game mien phi
lưu ý:do một số vấn đề nên trang truyện teen sẻ chuyển về kenhtaigame.org các bạn nhớ cập nhật để đọc nhiều truyện hơn nhé doc truyen teen, doc truyen tieu thuyet tinh yeu và nhiều Doc truyen ma khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

Chap 1

Hắn vừa lấy vợ cách đây 5 ngày, và giờ này hắn đang say xỉn ở một xó nào đó mà hắn cũng chẳng bik đấy là đâu.Tại sao hắn lại say xỉn?

Lý do là hắn bất đắc dĩ phải cưới người con gái mà hắn không yêu, dù cô ta cũng xinh đẹp chẳng khác gì người mẫu, hoa hậu.Vì sao hắn lại phải cưới cô ta? Gia đình hắn là một tập đoàn tài chính lớn nhưng dạo gần đây gặp phải một số vấn đề lớn nên công ty rất khó khăn, cần đến sự giúp đỡ của tập đoàn tài chính Hoàng Thái-lớn nhất nhì nước-gia đình vợ hắn đấy.Thế là hạnh phúc của hắn và cuộc đời của cô ta được đem ra kí kết bằng bản hợp đồng làm ăn giữa hai bên.

Hắn cũng chẳng hiểu sao cô ta lại đồng ý cái rụp sau buổi gặp mặt làm quen...chắc có lẽ vì hắn đẹp trai chăng? Hắn thở dài thường thượt nốc cạn cốc rượu trên tay.Đến bao giờ hắn sẽ thoát khỏi cảnh này, cưới vợ đã năm ngày mà chẳng làm được gì ráo...nhìn cái mặt vợ hắn là hắn muốn bỏ đi ngay,cô ta chẳng nói năng gì sau khi làm đám cưới, thế mà gọi là vợ đây? Hắn ức, ức muốn hộc máu nhưng hắn không thể li dị được, còn sĩ diện của hắn, cả dòng họ Trần của hắn nữa...Thế là hắn quên luôn cái ý định tống cổ cô ta về nhà bên ấy!

Hắn đạt cái cốc xuống bàn, lê từng bước liu xiu ra cửa.Đã gần 2h sáng rồi..hắn cũng quá mệt mỏi khi phải ngồi cả đêm uống rượu.Hắn đón xe về nhà.Căn nhà tối om,chỉ mờ mờ ánh sáng của những chiếc đèn ngủ gắn 1 vài nơi trong nhà.Mọi người đã ngủ say và có lẽ vợ hắn cũng vậy.Hắn cởi áo khoác, treo lên móc rồi chui vào nhà tắm ngâm mình trong làn nước ấm, giải tỏa mọi phiền não...có tiếng bước chân đến gần cửa phòng tắm, có lẽ hắn làm vợ hắn thức giấc.Mặc kệ, có thức hay không thì cũng đâu liên quan đến mình...hắn cứ thế ngủ quên.

Bảo Linh-tên cô vợ hắn đấy-đứng ngoài cửa đợi mãi chẳng thấy hắn ra, cô thở dài chán nản lê bước trở lại giường.Tuy nói chẳng có tình cảm nhưng dù sao hắn cũng là chồng cô, cô không thể làm ngơ mặc kệ hắn được...Cô bik hắn cũng làm tốt bổn phận của 1 người chồng nhưng cô vẫn chưa quen với việc có hắn ngủ chung bên cạnh nên cứ lơ hắn- thế nên hắn đi luôn tới sáng.Cô thấy có lỗi với hắn nhưng chẳng bik nói làm sao...1 tiếng sau hắn vẫn chưa ra, cô thấy lo tưởng hắn xỉu trong đo nên tông cửa (nhằm)- mở cửa bước vào.Hắn đang ngâm mình trong bồn tắm,vẻ mặt hằn lên sự mệt mỏi do ngủ không đủ giấc, cô nhìn hắn thấy xót xa, tại cô mà hắn trở nên như thế.

Cô lấy hắn chỉ vì không muốn ở trong cái nhà đó nữa.Đối với những người vợ sau của bố, cô chỉ là cái gai,mọi tài sản bố cô chỉ để lại cho cô...thế nên tất cả mọi người đều muốn xâu xé cô,muốn cô biến mất khỏi thế gian này...Cô quá mệt mỏi khi hằng ngày phải đối diện với bộ mặt giả tạo của họ.Rồi cô gặp anh 1 lần duy nhất rồi tiến tới hôn nhân với hi vọng sống lâu cũng có tình cảm...thế nhưng mọi thứ khó hơn cô tưởng rất nhiều...

_Nhật Định, anh dậy đi! Cảm lạnh bây giờ..

Cô lay hắn dậy.Hắn từ từ mở mắt ra , mệt mỏi...hắn nhìn cô rồi đứng lên.Rồi mặt cô đỏ bừng quay sang chỗ khác.Hắn thấy lạ nên nhìn lại mình -trên người không quần áo -bất chợt thấy xấu hổ vớ lấy chiếc áo ngủ choàng vào thật nhanh (Vợ chồng gì mà lạ thế!)

_Em không ngủ sao?_Hắn nhìn mặt vợ hắn, bơ phờ.

_Không...ngủ được tí rồi! _Cô mỉm cười với hắn , nụ cười nhợt nhạt buồn tênh.

Hắn thở dài , vò vò mái tóc ẩm ướt của mình rồi nói:

_Em ngủ thêm đi! Trời vẫn chưa sáng mà...

Cô nhìn hắn rồi bước ra , hắn cũng lầm lũi bước theo ra ngoài.Cô lấy trong hộc tủ trang điểm ra chiếc máy sấy tóc rồi nhìn hắn.

_Lại đây em sấy tóc cho kẻo cảm lạnh bây giờ...

_Ờ..._Hắn chầm chậm bước lại ngồi xuông giường.Cô bắt đầu sấy tóc cho hắn, từng cử chỉ thật nhẹ nhàng khiến hắn cũng thấy vui vui.Thoang thoảng một mùi hương dịu dàng phát ra từ vợ hắn, cái mùi mà hắn chưa bao giờ để ý...Hắn ngả người ra sau thư giản hoàn toàn làm cô cứ lúng túng như gà mắc tóc.Cô nhìn hắn rồi cất chiếc máy sấy qua 1 bên...

Hắn kéo cô nằm xuống, mà cô cũng không cưỡng lại được vì bất ngờ.

_Ngủ đi!_Hắn ra lệnh.

_Nhưng..._Cô lo lắng.

_Anh không làm gì em đâu, cứ thoải mái mà ngủ _Hắn nói trong lúc đôi mắt nhắm nghiền.

Cô bik hắn luôn là người giữ lời nên ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh hắn.Cô cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể hắn, rồi tiếng tim đập...lần đầu tiên trong đời cô ngủ cùng con trai, dù hắn đang mang danh nghĩa là chồng cô.

------------------------

Tia nắng bắt đầu le lói qua tấm màng cửa, hắn nheo mắt thức dậy nhìn đồng hồ trên tay :8h30', hắn định ngồi dậy thì cảm nhận được sức nặng trên người - vợ hắn-đang ôm hắn và ngủ rất ngon.

Hắn say sưa nhìn ngắm khuôn mặt bé bỏng như thiên thần của vợ hắn, bất chợt mỉm cười,hắn đã quên mất một điều rất quan trọng - vợ hắn chỉ mới 18 tuổi thôi,còn quá ngây thơ để hiểu hết những đòi hỏi của 1 người đàn ông thực thụ , hắn đã 26 rồi còn gì -đủ già để hiểu hết mọi thứ.Hắn mỉm cười, vuốt nhẹ mái tóc của vợ hắn...thì ra cô ấy cũng giống như 1 cô cún con cần được yêu thương, quan tâm và chăm sóc.

Hắn khẽ nhúc nhích làm cô vợ hắn thức giấc...cô dụi mắt ngồi dậy , vươn vai rồi quay lại nhìn hắn...

_Thức rồi à?_Hắn hỏi, chẳng dịu dàng chút nào.

Cô gật đầu , đứng dậy đi vào phòng tắm.Lần đầu hắn thấy dáng vẻ đáng yêu của vợ mình.Hắn thấy lòng nao nao khó tả...

Hắn đang đọc báo cùng 1 tách cafe thơm lừng trong căn biệt thự to đùng mà chỉ có vài người ở.Hôm nay hắn được nghỉ, không cần phải đến công ty, sẽ có nhiều thời gian bên cạnh vợ hơn...hình như cô không còn cự tuyệt hắn nữa ,hắn cảm thấy thế...Cô xuống nhà với 1 dáng vẻ hoàn toàn mới mẻ, tóc búi củ tỏi,mặc chiếc áo T-shirt màu xanh lá và chiếc váy trắng ngắn trên đầu gối...trông thật mát mẻ, phải nói là siêu dễ thương.Hắn hơi bất ngờ trước dáng vẻ đó, đúng là có cái gì đó thay đổi ở nơi cô.

_Chồng yêu...gọi như thế có được ko?

Vẻ bối rối của cô làm hắn phải bật cười.Mặt cô càng lúc càng đỏ.

_Haha..."chồng yêu"!_(Hắn nhái lại giọng cô)_Nếu khó gọi quá thì em cứ thay bằng 1 từ nào khác cũng được mà..._Hắn đang rán nhìn cười.

_Ơ...thấy gọi như thế vui vui...^^_Cô bé nở 1 nụ cười toả nắng đến rợn ngợp làm hắn chao đảo.

Thì ra vợ hắn đẹp lắm,đẹp hơn những gì mà hắn đã bik.Cô cũng bik cười chứ ko phải lúc nào cũng lầm lầm lì lì với hắn...Hắn chợt thấy thik vợ của mình hơn.

Cả 2 cùng ăn sáng, sau đó hắn chở cô đi chơi.Có lẽ lần đầu tiên hắn chở vợ hắn đi chơi xung quanh nơi hắn ở...Vẻ mặt rạng ngời của vợ hắn làm hắn vui trong lòng...Gió thổi từng cơn mát lạnh, những cánh đồng hoa dã quỳ cứ rơn sóng vàng hoe tuyệt đep.Cô thấy thoải mái lắm, kể từ khi cô rời khỏi nhà mình đây là thời gian cô thấy thoải mái nhất.

_Sao vẻ mặt trầm tư thế?_Hắn hỏi.

_À ko...tại thấy mát mẻ nên muốn cảm nhận vậy mà!Ko ngờ mình lại có thể đến một nơi đẹp như vậy...

Cô ấy lại cười làm lòng hắn xuyến xao.Hắn vẫn chỉ xem cô như một người em gái, dù hắn chưa bao giờ được làm anh -con 1 mà.Đôi lúc hắn nghỉ mà thấy tủi thân...Phía xa xa, vài đứa trẻ đang tung tăng hái những cây hoa dã quỳ...thật hồn nhiên.Cô chỉ đứng lặng người , nhơ về khoảng thời gian trước kia...bất chợt cô cười một mình.

Hắn thấy tò mò về những suy nghĩ của cô.Hắn là chồng cô mà chẳng bik gì về cô, hắn muốn bik nhiều hơn nữa...Nếu lúc trước cô có người yêu thì tại sao lại lấy hắn? Hắn cũng có người yêu...mà người yêu hắn giờ ở nơi đâu hắn cũng chẳng bik, chắc là ai đó đã đem cô ta đi như hắn đã từng làm.

Cô ta cũng chẳng "trong sáng" là mấy đâu -1 kẻ có thể hớp hồn đàn ông, có bik bao nhiêu người đã đổ vì cô ta, cả hắn cũng thế...cô ta bảo yêu hắn, vậy mà khi hắn lấy vợ, chẳng thèm gọi lấy 1 cú điện thoại hay nhắn lấy 1 cái tin phản đối.Yêu thế đấy!

Bây giờ hắn cũng chẳng thèm quan tâm, hắn có vợ rồi, quan tâm nữa cũng chỉ chuốc thêm phiền phức.

Hắn hở cô vợ bé bỏng về nhà,lòng bức rức khó chịu...Đây là cảm xúc gì thế? Hắn có yêu vợ hắn đâu, mắc gì phải cảm thấy khó chịu?Cô vợ hắn nhìn hắn chăm chú, chẳng bik hắn đang giận gì...cô chỉ im lặng cho đến khi chiếc xe BMW màu đen của hắn lăn bánh vào trong khuôn viên nhà....
Chap 2

Từ lúc về đến giờ, hắn chẳng nói năng gì. Cái vẻ mặt tươi tỉnh buổi sáng đã biến đi đâu mất.Hắn ngồi lì trên chiếc ghế sofa trong phòng nhìn ra phía những cánh đồng dã quỳ xa tít...nghĩ ngợi.Lòng cô cảm thấy không yên , đây là lần đầu tiên hắn ở nhà với cô sau ngày cưới, chẳng bik cô đã làm gì sai khiến hắn giận dỗi, chẳng thèm nói 1 lời.Cô chỉ mún cải thiện quan hệ với hắn thôi mà,nhưng có lẽ hắn ko muốn thế.

_Cô chủ, trà của cô đây!_ Người hầu mang lên cho cô 1 bình trà nóng cùng 1 ít bánh quy...

Cô đón lấy cái khay từ tay người giúp việc,bước chậm rãi đến bên cạnh hắn.Hắn chẳng nhìn cô, vẫn đăm chiêu nhìn ra bên ngoài.Cô đặt mọi thứ xuống bàn,lại ngồi xuống cạnh hắn.Đến lúc này hắn buột phải nhìn cô , hắn bắt gặp ánh mắt lo lắng của cô, chợt thấy nhói trong lòng.

_Ko có chuyện gì đâu!_Hắn trấn an cô bằng những lời sáo rỗng

_Thế sao mặt anh bí xị vậy?

_Anh chỉ đang nghĩ:"Tại sao mình lại lấy nhau để bây giờ sống chẳng bik hạnh phúc như thế này?"

Cô bất ngờ khi nghe câu trả lời của hắn...hắn và cô-chẳng ai hạnh phúc.Cô chỉ là gánh nặng cho hắn, là sự trói buột bất đắc dĩ của hắn trong con đường đi tìm hạnh phúc...và cô cũng thế.Nhưng cô đã chọn con đường đó, cô tin cô sẽ yêu hắn nếu hắn quan tâm và bên cạnh cô nhiều hơn...

_Em xin lỗi!

Gương mặt cô hiện lên một nỗi bùn sâu thẫm..Hắn vò mái tóc của cô làm vài sợi tóc tuột khỏi chiếc kẹp trên đầu...vương vãi trên gương mặt thiên thần của cô, làm cô quyến rũ vô cùng.Hắn nhìn cô say đắm rồi đặt lên môi cô 1 nụ hôn...cô né tránh nhưng rồi bị hắn giữ lại, chẳng né đi đâu được...Không thể chối từ nụ hôn ngọt ngào ấy,cô đáp lại một cách dè dặt pha lẫn chút thích thú và lo lắng.Họ chìm đắm trong nụ hôn ngọt ngào, hắn ôm lấy cô càng lúc càng chặt hơn rồi cánh tay hắn kéo nhẹ cô ngả về phía mình...mơn man làn da từ cổ xuống cánh tay cô làm cô mềm nhũng.Cô không thể kháng cự được sự dịu dàng của hắn , dù gì hắn cũng là chồng nếu chối bỏ, hắn sẽ lại bỏ đi...Cô ko muốn có một người chồng lúc nào cũng ở bên ngoài đến sáng mới về...Hắn nhẹ nhàng kéo áo cô lên, đôi mắt cô nhắm nghiền...thế rồi chẳng thấy hắn làm gì nữa.Cô mở mắt nhìn hắn...Hắn đan bật cười khúc khích, cô nhăn mặt nhìn hắn, bik là mình bị trêu:

_Đồ quỷ!

_Haha...ko ngờ em dễ trêu đến vậy!

Cô nhảy lên người hắn, đánh thùm thụp vào ngực hắn

_Dám trêu em này...

Hắn túm lấy tay cô.

_Bây giờ là trêu nhưng nữa là ko có đâu nghen cô nhóc!_Hắn hôn vào cái mũi cô.Mắt cô nhắm tít,trái tim đang đập rộn ràng...Lần đầu tiên cô có cảm giác này, hắn đem đến cho cô sự mới lạ, an toàn và ấm áp...

Hắn đứng dậy vươn vai.Cô nhìn mặt hắn chăm chú, hắn đẹp trai lắm tuy cái mặt hơi già...Hắn đang sở hữu 1 cổ phần khổng lồ trong công ty hắn, có thể nói hắn là 1 thằng con trai thành đạt khi tuổi còn rất trẻ và có 1 cô vợ cũng thuộc hàng giàu có, giỏi giang.

Cô đứng dậy, nhảy phóc lên ôm cổ hắn, làm hắn thoáng chao đảo và bất ngờ hơn bởi hành động của cô.Đúng là cô vẫn còn con nít lắm...còn phải "huấn luyện" nhìu hơn!Hắn cõng vợ hắn xuống nhà, dưới con mắt ngạc nhiên đến độ sửng sốt của mấy chị người làm.Chưa bao giờ họ thấy vợ chồng hắn như thế, còn cô-rất khoái chí khi được hắn cõng như vậy...tự nhiên cô thấy "yêu" hắn (nói thế thôi chứ cô có bik đó có phải là yêu hay ko đâu).

Thế rồi hắn bắt đầu gọi cô bằng những cái tên "iu iu" của hắn :khi thì là "nhóc vợ", khi thì là "vợ iu".

_Nhóc vợ, anh về rồi này!_Hắn gọi to khi bước vào nhà.

Cô tất tả từ trong nhà bếp chạy ra, đầu tóc bù xù, tay cầm 1 cái sạn.

_Chông iu đã về!_Cô mỉm cười

Hắn mở to mắt nhìn cô vợ của hắn, vừa bất ngờ, vừa thích thú.Dù trông cô như thế nhưng vẫn đẹp lắm...

_Em đang làm gì thế?

_Nấu bữa trưa.Bà 5 về quê có việc đột xuất.

_Để xem em nấu cái gì mà cầm sạn chạy lung tung thế?

_Á, cái trứng..._Cô hối hả chạy vào trong bếp.Hắn ôm bụng cười như điên ,trông cái dáng vẻ đó thật ko thể nhịn cười được ,hắn bổng thấy mình bé lại.Hắn muốn bước vào cuộc đời cô như hắn đã từng yêu những cô gái khác...

Hắn đứng dựa cửa nhìn cô,chẳng bik những món cô nấu có ăn được ko mà trông món nào cũng hấp dẫn.Hắn ra ngoài ngồi chờ, nhớ lại dáng vẻ ban nãy của cô-hắn cười ngẩn ngơ.

_Xong rồi! Ăn cơm được rồi.

Cô đặt những món cô nấu lên bàn , chờ đợi sự đánh giá của hắn.Hắn cầm đũa thử từng món một.

_Ngon lắm!

_Thật ko?_Cô cũng vội thử-Mặt cô nhăn nhó, phun phèo phèo.Món thì mặn chát, món thì chua lè...thế mà hắn bảo ngon.Ngon chỗ nào hok bik, hắn đang ăn-vẻ mặt vui sướng.

_Đừng có ăn nữa!_Cô kéo tất cả về phía mình.

_Sao thế?Ngon mà!

_Mặn chát mà ngon gì.

Hắn giật lại, vẫn tiếp tục ăn.Cô cắn đũa nhìn hắn, năn nỉ mãi.

_Món nào vợ iu nấu mà chẳng ngon.

Nghe hắn nói xong mắt cô rưng rưng.Cô khóc vì chưa thấy ai ngốc như hắn còn hắn cứ tưởng cô cảm động vì lời nói của mình...Thế là cô nhịn đói lun buổi trưa.Hắn nhìn cũng thấy tội nên xuống pha cho cô 1 ly sữa đầy, chiên một trứng ốp la và vài lát bánh mì san wich, mang lên phòng.

_Vợ iu này,em ăn chút gì đi!

Cô vợ iu nhìn hắn cảm động...cô đói meo, cái bụng cứ réo ầm ầm làm cô chẳng ngủ nghê gì được.Cô ăn ngấu nghiến lát bánh mì sanwich, vui mừng vì đã thoả mãn được cơn đói.

_No quá!Thế là ngủ được với nó rồi!_Cô vỗ tay vào bụng mình cười với hắn

_Sao?Con nó ko cho em ngủ àh?_Hắn tỉnh bơ

Mặt cô đỏ bừng bừng :_Lấy đâu ra?

_Thì vài năm nữa sẽ có,nói trước cho em chuẩn bị tinh thần ý mà, nói hok chừng tối nay anh sẽ "mần thịt" em ak.

Cô ném gối vào hắn, hắn đã chạy ra tới cửa.

_Anh đi làm, bai vợ bé bỏng.


Chap 3

Hắn ngồi trong công ty, ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người bị tâm thần.Hắn đang nhớ đến nụ cười của vợ yêu hắn đấy.Bỗng cửa phòng mở ra, cô thư kí bước vào :

_Thưa giám đốc,có 1 cô gái đến tìm ngài ạ.

_"Ai thế?Bây giờ mình đâu có cặp kè với ai đâu mà sao có cô gái nào đến kiếm được?Hay là vợ yêu đến, mới vừa gặp cô ấy cách đây 20' thôi mà ,chẳng lẽ nhớ mình đến nỗi phải đến đây tìm sao?"

Hắn sung sướng bước ra,trên mặt hớn hở.Hắn nhìn thấy -ko phải vợ hắn, gương mặt hắn chuyển từ hớn hở sang ngỡ ngàng.Hắn im lặng...

_Chào Nhật Định !Lâu quá ko gặp, anh còn nhớ em hok?

Cô ta nở 1 nụ cười quyến rũ nhìn hắn.Hắn đáp hơi dửng dưng:

_Em đến đây làm gì?Chẳng phải chúng ta kết thúc rồi sao?

_Anh vô tình thật đó, chúng ta đã nói chia tay đâu nào...

Cô ta cười một cách điệu đà khiến người ta sởn gai ốc.

_Cũng vậy cả thôi !Anh đã có vợ rồi, em có đến cũng chẳng giải quyết được gì đâu, chúng ta đâu thể quay lại...

Hắn định quay lưng bỏ đi thì câu nói của cô ta làm hắn phải đứng lại :

_Anh bảo con bé 18 ấy hả? Nó thì có gì hơn em chứ?Nó có thể cho anh hạnh phúc sao...nó đâu phải sở thik của anh

_Mặc kệ anh!

Cô ta tiến lại gần hắn hơn, cô ta hôn hắn và làm những việc mà hắn thik...tất nhiên, cô ta quá hiểu hắn mà, thế nên hắn đâu thể chống cự được.Ừ thì với cô ta, hắn cũng còn tình cảm, hắn đáp lại nụ hôn đó bằng việc kéo cô ta vào phòng làm việc và khoá cửa lại.

_Đúng là Nhật Định mà em yêu !

Cô ả câu cổ hắn,vuốt ve bờ ngực vạm vỡ của hắn, khiêu khích hắn bước vào một "cuộc chiến"...và hắn ko cưỡng lại.Đối với 1 thằng đàn ông có vợ mà chẳng làm được gì thì có lẽ đây là điều mà hắn thik nhất.Còn cô ả cứ khiêu khích khả năng chịu đựng của hắn thì làm sao hắn có thể bỏ qua.

Hắn ngấu nghiến đôi môi cô ta như một miếng bánh mì sanwich,hắn đã từng làm thế với cô ta ko chỉ một lần và có lẽ lần này cũng vậy.Cô ta là của hắn -đã rất lâu rồi thì phải, nhưng mà hắn cũng cần phải suy nghĩ...trong thời gian cô ta mất tích, chẳng bik đã ngủ với bao nhiêu thằng.Cái thứ đàn bà lẳng lơ như cô ta chỉ có thể đem ra giải trí, chẳng đáng quan tâm.Hắn chơi chán, hắn lại vứt qua 1 bên, dù có thương cô ta đến mấy hắn vẫn làm vậy...Hắn đã có vợ và cô vợ hắn còn quá bé để hiểu được chuyện "người lớn" mà hắn thì ko nỡ để vợ hắn phải suy nghĩ lo lắng.

Hắn dừng "trò chơi" lại khiến cô ta đang sung sướng bỗng dưng cụt hứng.Cô ả nhìn hắn mong chờ sự "yêu thương" từ hắn.Hắn nhìn cô ta với vẻ mặt khinh bỉ rồi lấy quần áo mặc vào.

_Bấy nhiu đủ rồi,Khả Vy! Em về đi anh còn phải làm việc !

_Thôi đừng có đuổi em, lâu lắm mình ko được gặp nhau mà...anh

Cô ôm hắn , hắn đã thật sự chán khi cứ bị níu kéo 1 cách ỉ oi như thế này.Hắn lụm quần

áo của cô ta lên,ném lên người cô ta :

_Về đi! Tối anh gọi cho em.

Câu nói của hắn như phép lạ đối với cô, cô mừng rờ hôn hắn chùn chụt

_Nhớ đấy,gọi em nha, em đợi anh ở khách sạn đấy!

Hắn thở dài đóng sập cánh cửa lại sau khi cô ta đi khỏi.Hắn tiếp tục công việc của mình mà đầu óc chẳng tập trung được chút nào...

--------------------------

Lúc này Bảo Linh đang lướt web, cô đang tìm 1 địa chỉ dạy nấu ăn đáng tin cậy để đăng kí học.Cô muốn nấu những món ăn thật ngon cho thằng chồng yêu của mình.Nghĩ tới việc hắn cố ăn những món ăn dỡ tệ đó mà cô thấy xót xa..Nắng đang hoe hoe vàng và những cánh đồng hoa dã quỳ cứ vàng rực cả lên.Có thể cô đã lựa chọn đúng khi lấy hắn, hắn cũng quan tâm cô như một người chồng, và chưa bao giờ xúc phạm cô.Hắn cũng đáng yêu đấy chứ...Nhưng cô đâu bik rằng hạnh phúc xung quanh mình vô cùng mỏng manh...

-------------------------

"Because you live and breath..because you make me believe..."_Chuông điện thoại hắn vang lên làm hắn giật mình.Hắn vớ lấy nó, sdt lạ hoắc, hắn tắt máy và nhìn đồng hồ -Đã hơn 7h30, chắc giờ này vợ hắn đang đói meo ở nhà.Hắn lấy cặp táp,lái xe về nhà mà quên béng luôn cuộc hẹn với Khả Vy.

_Vợ yêu ơi, anh về rồi này...

Cô vợ hắn đang say ngủ trên chiếc ghế sofa ngoài phòng khách.Chắc là cô ấy buồn vì chẳng có ai ở nhà nên nằm ngủ ở đây!Hắn mỉm cười nhìn vợ hắn

_Sao ko lên phòng mà ngủ?

Hăn bế vợ hắn lên phòng,đặt xuống chiếc giường êm ái...Hắn hôn nhẹ lên trán cô làm cô khẽ trở mình.

Hắn lại ngâm mình trong bồn tắm, tâm trạng thoải mái khi về nhà...

"Because you live and breath..because you make me believe..."_Chiếc dt để trên bàn cạnh giường ngủ vang lên làm cô thức giấc.Cô nhìn dáo dác chẳng thấy hắn đâu...nên bắt máy.

_[Nhật Định, anh đang làm gì đó?Em chờ anh nãy giờ sao ko đến, khách sạn Roma ấy nhé!]

_Cái giọng eo éo của 1 người phụ nữ bên kia đầu giây cùng cái địa chỉ khách sạn cô mới nghe thấy làm cô bần thần.Đầu dây bên kia hỏi dồn dập.

_[Sao anh im lặng thế?]

_Anh ấy ko có đây!

Bên kia im lặng rồi cúp máy.Chẳng hỉu sao cô thấy tim mình nhói đau đến vậy, mặc dù cô bik trước sẽ có chuyện này xảy ra rằng hắn cưới cô chỉ vì bất đắc dĩ nhưng chẳng hỉu sao cô thấy mình bị tổn thương đến thế.Cô thấy mắt mình cay cay...cô đang khóc đấy ư?

Có tiếng mở cửa, là chồng cô bước ra từ nhà tắm...cô vờ ngủ, như chẳng có chuyện gì xảy ra.Hắn trèo lên giường nằm cạnh cô,cầm chiếc dt lên xem.Hắn thấy 1 tin nhắn :"Anh, em đang đợi anh nè, sao anh ko đến?"Hắn đạp tay lên trán, hắn quên béng Khả Vy đang đợi hắn.Hắn trả lời tin nhắn :"Anh bận rồi, liên lạc sau" rồi quẳng dt qua 1 bên.Hắn nhìn vợ hắn ngủ, trái tim xao xuyến lạ....


Chap 4

Mấy ngày sau đó, chẳng hiểu vì lí do gì mà lúc nào vợ hắn cũng tránh mặt hắn, lúc nào cũng nở 1 nụ cười nhợt nhạt. Hắn đâu có làm gì để khiến vợ hắn buồn.

Hắn đâu có làm gì để vợ hắn buồn, chuyện của Khả Vy thì ko thể nào vợ hắn biết được.

Khả Vy gọi cho hắn.Hắn ê chề môth nỗi buồn bi thảm :

- Có chuyện gì ko ?

- [ Anh đến gặp em được ko?]

- Bây giờ thì ko được, phải 1 tiếng nữa mới rãnh.

- [OK, nhất định phải đến đó, có chuyện quan trọng lắm]

Hắn cúp máy.Bây giờ thì có chuyện gì quan trọng hơn vợ hắn.Nhưng hắn cũng đã đến gặp Khả Vy như đã hẹn.Cô ta ko quyến rũ hăn như trước mà tỏ vẻ nghiêm túc lạ thường.Cô ta nhìn hắn e ngại :

- Vợ anh có nói gì ko?

- Sao lại hỏi thế?

- Cô ta ko nói gì sao?

- Thật ra là chuyện gì? Sao lại liên quan đến vợ anh ở đây nữa ?Cô ấy vẫn bình thường!- Hắn

chau mày tỏ vẻ khó hiều.

- Vợ anh đã bắt máy cuộc điện thoại của em, em cứ nghĩ cô ấy sẽ hỏi hang anh chứ! Coi bộ tình cảm của 2 người ko tốt như em đã nghĩ!

Hắn như bị sét đánh ngang tai.Vậy là vợ hắn biết thế nên mới có thái độ như thế.Hắn nhớ tới những nụ cười buồn bã của vợ hắn mà thấy thắt cả lòng.Hắn đứng dậy, ko thèm chào hỏi gì ráo mà vội vã về nhà.

- Cậu chủ đã về!

- Cô chủ đâu? – Hắn hỏi bà 5

- Cô ở trên phòng! Chẳng biết cô làm sao mà cả ngày nay chẳng chịu ăn uống gì,cứ ở trong phòng miết làm tôi lo quá!

- Năm cứ làm việc đi, để con đi xem cô ấy!

Hắn vội vã chạy lên phòng, cửa phòng mở, hắn chằm chậm bước vào mà lòng thấp thỏm ko yên.Cô đang ngồi trên bệ cửa sổ, nhìn xa xăm ra bên ngoài những cánh đồng hoa cải vàng ươm…mọi thứ cứ nhàm chán đến vô vị….

Cô đã nghĩ mình sẽ có 1 mái ấm gia đình cùng hắn, thái độ của hắn gần đây thật sự khiến cô vui mừng…ấy vậy mà đùng 1 cái, hắn vẫn chưa từ bỏ các mối quan hệ bên ngoài. Cô biết hắn ko yêu cô nhưng biết được sự thật đó vẫn khiến cô cảm thấy tủi thân và đau lòng quá đổi…Bất giác những giọt nước mắt rơi ra 1 cách âm thầm, chưa bao giờ cô thấy thiếu tự tin như vậy…

Hắn âm thầm bước lại gần cô, cô giật mình khi biết có người đứng sau mình, vội vã lau hàng nước mắt.Cô ko quay lại nhìn hắn, bây giờ cô chẳng muốn nhìn hắn chút nào, cứ nghĩ đến việc hắn đang có quan hệ với người phụ nữ khác là cô giận điên người nhưng biết làm sao hơn, cuộc hôn nhân ko có tình yêu thì chuyện đó là chuyện bình thường, huống chi đến 1 ngày làm vợ thật sự cô cũng chưa có.

Hắn ngồi xuống cạnh cô, nhìn cô bằng vẻ mặt hối hận…Chắc người đàn bà kia đã nói với hắn:

- Vợ à…

Cô hít 1 hơi thật sâu quay lại nhìn hắn, ánh mắt buồn man mác kèm theo thất vong. Cô biết trái tim mình ko còn nghe lời nữa…nhưng còn hắn, có lẽ hắn vẫn coi cô là 1 người vợ "hữu danh vô thực"

- Sao anh về sớm vậy ?- Cô ko muốn nói đến chuyện kia nữa.

- Anh lo nên về xem em như thế nào.

- Em thì có làm sao – Cô nói dối, thật sự cô thấy đau lòng lắm.

Hắn nhìn cô thở dài:

- Anh xin lỗi! Anh ko nên đối xử với em như vậy

- Anh cứ làm những gì mà anh muốn, đừng bận tâm em nghĩ gì.Là em chen vào cuộc sống của anh, cứ coi như là em đền bù cho việc chen vào chuyện tình cảm của anh đi…anh hãy cứ quay lại với người anh yêu…em sẽ chúc phúc cho 2 người. Đợi 2 năm nữa, mọi chuyện của công ty ổn định, chúng ta sẽ ly hôn!

Cô nói mà lòng đau nhói, cô ko muốn hắn quan tâm ai khác ngoài cô nhưng biết làm sao hơn, cô ko thể mang lại hạnh phúc cho hắn thì chấp nhận để người con gái khác mang lại điều đó cho hắn " Tình yêu thầm lặng là tình yêu thiêng liêng " mà .Cô lỡ yêu hắn mất rồi!

Hai chữ "ly hôn" như rạch một đường thật sâu vào tim hắn…làm sao hắn có thể để chuyện đó xảy ra được chứ! Nếu là 2 tháng trước, hắn vẫn thờ ơ, lạnh lùng với cô, ko biết được cô đánh yêu như thế nào thì có lẽ hắn có thể hoàn thành chuyện đó sau 2 năm…nhưng bây giờ hắn ko thể!Ánh mắt hắn hằn lên sự đau khổ, hắn ôm cô vào lòng, ôm thật chặt như sợ 1 sẽ bỏ hắn đi.Trong trái tim hắn, giờ đây đã lấp đầy hình bóng của cô mất rồi, hắn chỉ muốn mang lại hạnh phúc cho cô, ko bao giờ muốn cô khóc vì hắn…nhưng hắn đã lỡ làm cô khóc mất rồi.Hắn chỉ muốn 1 mình cô…chỉ mình cô thôi…

- Anh…làm em…nghẹt thở quá!- Cô khó khăn nói với hắn

Hắn giật mình buông cô ra, cô ho sặc sụa :

- Xin lỗi em!

Cô búng nhẹ đầu mũi hắn:

- Ngốc ạ! Chuyện em phải làm thôi mà!

Hắn lại nhăn mặt, tại sao phải ly hôn ?Vì Khả Vy sao- người con gái mà hắn chỉ còn chút ít vương vấn đó à ?

Ko thể nào! Khả Vy ko đáng để hắn phải vứt bỏ hạnh phúc mình đang có

- Em nghe anh nói đây! Dù công ty có đi vào quỹ đạo hay ko thì anh cũng ko li hôn đâu.

Hắn nhấn mạnh từng chữ, nghiêm túc vô cùng.Thế rồi cả 2 ko nói gì với nhau nữa. Tối đó hắn ngủ trên sofa và ko nằm cạnh cô nữa…tuy thấy buồn nhưng cô nghĩ như thế sẽ tốt hơn cho cả hai, biết đâu chừng hôm sau hắn sẽ đổi ý…Đêm thật dài quá!!!
 


phần 2
» Quay lại mục truyện trước
Tuyển tập nhửng video clip quay lén
Đoc truyện ma

tags: truyen ma,doc truyen ma,truyen cuoi,truyen tieu thuyet tinh yeu,truyen tuoi teen,truyen cuoi dan gian,truyen ma kinh di,tong hop cac loai truyen,sms kute,sms dep,sms y nghia

doc truyen ma truyen truyen