XXX
tai game hay | Tai game | truyen ma | Truyen Ma | Truyen Cuoi | tai game mien phi
lưu ý:do một số vấn đề nên trang truyện teen sẻ chuyển về kenhtaigame.org các bạn nhớ cập nhật để đọc nhiều truyện hơn nhé doc truyen teen, doc truyen tieu thuyet tinh yeu và nhiều Doc truyen ma khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

Chương 13: Đôi ta chợt rời xa nhau....
Đêm se lạnh, lướt trơn tru cùng màu đen tím trên đường. Chàng trai chăm chú lái xe, nhưng chính cái sự chăm chú khác thường so với biểu hiện lơ đãng và ngẫu hứng ngày thường đã tố cáo rõ nhất tâm trạng bất ổn trong anh. Phải thôi, vì anh vừa gặp lại Lam. Chỉ là lần này trái tim anh đã thôi không còn xao xuyến nhưng vẫn chưa thể bình thường mà đón nhận những cử chỉ hỏi han. Anh cần một thời gian nữa. Thời gian làm con người anh thay đổi. Không hẳn. Thời gian làm thói quen yêu thương nhạt nhòe. Vẫn chưa đủ. Thời gian làm anh đánh mất ngày xưa, đánh mất tình mình. Và còn nhiều hơn thế. Yêu, tưởng như chết được vì tình yêu đó, tưởng như đã yêu hết, yêu mãi, không bao giờ muốn ngừng yêu. Nhưng đợi thời gian chạy qua, tất cả có thể rất khác.
Khang về đến nhà đã gần mười giờ. Hôm nay thật sự là một ngày dài và mệt mỏi. Anh gọi cho Nguyên nhưng đáp lại chỉ là tiếng cô nhân viên tổng đài quen thuộc, có lẽ Nguyên lại để điện thoại hết pin. Lấy tay day hai bên thái dương, Khang kiên nhẫn cầm điện thoại và nhắn tin gửi đến số máy quen thuộc ấy: " Vợ à. Thật sự nhớ em nhưng ngày mai còn nhớ gấp nhiều lần hơn nữa vì anh phải đi Trung Quốc mà không biết được bao giờ mới về. Em yêu ngủ ngon nhé. Yêu em."
Rồi anh đứng dậy bước về phía tủ quần áo gấp tạm vài bộ. Lúc tối Nhung có gọi cho anh thông báo giờ bay. Nghĩ đến 4h sáng đã phải rời nhà mà anh thấy nản. Mệt mỏi lại đan xen, Khang nhanh chóng thu dọn và ngả mình xuống giường rồi thiếp đi lúc nào không biết.
.........
Nguyên gạt những giọt nước mắt lăn dài trên má, gượng gạo đứng dậy và lang thang hết con phố này sang con phố khác cho tới khi đôi chân mệt mỏi và vô tình cô đang đứng trước cửa Sheraton từ bao giờ không hay. Bất giác, như người vừa bước ra từ trong mộng, cô mỉm cười. Cô không thể yếu đuối được. Tờ giấy đăng ký kết hôn vẫn còn chưa ráo mực thì sao cô có thể để người khác nghiễm nhiên cướp mất chồng mình. Cô phải giữ lấy tự trọng của một người vợ, giữ lấy anh. Đặt phòng và tắm rửa. Mùi tinh dầu làm thần thái của Nguyên dễ chịu hơn rất nhiều. Tắm xong cô thấy bụng mình cồn cào cơn đói. Cầm ví và xuống sảnh trước của khách sạn, Nguyên gọi đầy cả một bàn ăn. Chẳng phải trong tạp chí vẫn thường nói việc ăn uống là cách tốt nhất để quên buồn hay sao? Cô nhân viên phục vụ bàn nhìn Nguyên với ánh mắt ngưỡng mộ:
" Xin hỏi, chị đi mấy người và có cần dùng thêm đồ uống không ạ?"
Đồ uống? Được. Dù sao cũng cần phải thả lỏng mình. Nguyên mỉm cười đáp lại:
" Em lấy cho chị một chai Chivas. Cảm ơn."
Động đũa từng món một và cạn hết ly này sang ly khác. Cô muốn ném bay suy nghĩ về cô gái xinh đẹp trong quá khứ của chồng mình sang một bên, cô cũng muốn ném luôn cả anh vào một thế giới khác. Việc gì phải buồn vì những chuyện không đáng. Chẳng mấy chốc chai Chivas đã vơi đi còn lại một nửa non. Liên tiếp. Dồn dập. Cứ như rượu là thuốc giảm đau cho những quằn quại không dứt. Phải uống thôi. Vì cứ ngừng lại, một chốc để rót tiếp ly khác, nỗi đau lại cào lên, lấn át. Rượu sẽ mau cuộn thành từng lớp, không nổi váng mà lắng cặn toàn bã nơi đáy lòng, nhạt thếch vô dụng. Cái gì mới thực sự là thuốc độc? Rượu hay vết thương lòng mới, hở toác, lở loét, xót chua và đang sưng tấy? Mắt nhòe, đôi lúc tóe đom đóm, cảm giác từng nhát búa thổ lên vỏ sọ, điếng người. Miệng khô, nứt nẻ từng vết hằn vì rượu cứ đọng rồi lại bốc hơi, nhanh khủng khiếp. Mồm đắng, bởi cố nuốt những ly rượu to, cho những thương tổn trào ngược vào trong.
Cách đấy không xa có một đôi tình nhân đang dùng bữa tối. Chàng trai vẫn quan sát từ đầu đến cuối biểu hiện của cô gái trẻ đang uống rượu một mình ở phía xa. Ban đầu Minh ngờ ngợ nhưng nhanh chóng anh nhận ra đó là cô y tá chăm sóc ông nội cách đây vài tháng. Anh cười rồi lắc đầu: " Đúng là người đẹp trong trạng thái nào cũng vẫn đẹp." Ngọc Hà thấy vậy cũng ngước mắt lên nhìn Minh rồi theo ánh nhìn về phía xa ấy:
" Anh quen chị ta à? Có vẻ như đã uống khá nhiều đấy."
" Không quen, nhưng sẽ quen."
" Ồ. Ngay và luôn đi. May quá mình chưa đi đăng ký nên anh vẫn tự do đấy."
" Vợ ơi là vợ. Em nghĩ cái gì thế hả? Em nhìn kỹ tay cô ấy đi rồi hãng nói."
Ngọc Hà thoáng bất ngờ khi nhìn về phía Nguyên rồi lại quay về phía cổ tay mình:
" Ý anh nói, đó là họ hàng nhà anh?"
Minh cầm ly vang trắng lắc đều rồi nhấp từng ngụm một. Chậm rãi anh nhìn cô vợ chưa cưới đầy âu yếm:
" Em đi sang bên đó cố gắng rút cho anh chiếc vòng ngọc về đây. Cô ấy say thế sẽ không biết gì đâu. Chúng ta sắp giàu rồi vợ ạ."
Nhìn Minh đầy nghi hoặc nhưng cuối cùng cô vẫn đi về phía Nguyên. Cô gọi nhân viên lại thanh toán : " Đây là bạn tôi, tôi sẽ thanh toán thay cho chị ấy." Chờ cô nhân viên đi khỏi, Ngọc Hà rút vội chiếc vòng ngọc và cầm hoá đơn mỉm cười đi về phía Minh. Còn Nguyên vẫn nằm mơ màng nhìn ly Chivas lấp lánh màu hổ phách. Cô giờ đã say không còn biết trời đất là gì. Nhưng say trong câm lặng, không ầm ĩ cũng chẳng cần gào thét.
Minh đón chiếc vòng từ tay Hà rồi quay sang cô:
" Em nói chuyện với anh trai anh, bảo anh ấy địa chỉ rồi đến đón cô gái của anh ấy về."
Nhanh chóng anh cầm điện thoại của Ngọc Hà và bấm số. Máy báo đã kết nối. Khang đang mơ màng ngủ. Anh thật sự rất mệt và đau đầu. Chẳng hiểu ai gọi giờ này không biết. Đấu tranh tư tưởng cuối cùng anh cũng vùng dậy với điện thoại rồi nhấc máy:
" Alo. Ai đấy ạ?"
" Xin chào. Em là một công dân gương mẫu. Em có chuyện muốn báo. Không biết anh có hứng thú để lắng nghe không ạ?"
" Nếu không có chuyện gì tôi cúp máy đây."
" Ấy đừng. Cô gái của anh đang say rượu ở Sheraton. Em nghĩ chắc là anh sẽ không nỡ để một bông hoa xinh tươi như ngọc bị người khác làm tổn hại."
Khang giật mình. Cô gái của anh? Muốn nói gì nữa nhưng bên kia đã cúp máy, gọi lại báo máy bận . Đã gần 12h rồi chẳng lẽ người kia nói sự thật? Chống lại cơn buồn ngủ đang ập đến, Khang lặng lẽ rời giường và mặc quần áo rồi chạy xe tới địa chỉ vừa nhận được.
Nhanh chóng anh tìm thấy Nguyên. Người cô mềm nhũn ra và gục xuống, mái tóc đen dài buông trên vai. Cả người toàn là mùi Chivas nồng nặc. Bộ váy công sở có đôi chỗ bị nhàu lại. Xót xa trước bộ dạng hiện tại của vợ mình. Ánh mắt anh còn nhanh chóng nhìn thấy thẻ phòng của cô đặt cạnh. Khang cầm thẻ phòng nhanh chóng lên lấy túi xách giúp cô và thanh toán rồi đưa cô ra xe. Đêm hoang mang. Và đêm sợ hãi. Ánh mắt chàng trai đang ngồi trong xe sa sầm lại, thỉnh thoảng anh lại quay sang nhìn người bên cạnh trong bộ dạng ma men.
Khang đặt Nguyên lên giường rồi anh thay đồ giúp cô, anh bận rộn dùng khăn ấm lau mặt cho cô. Cảm nhận được ai đó đang chạm vào mình, Nguyên khẽ cựa mình rồi lại mơ màng ngủ tiếp. Khang định ngủ thêm một lúc nữa nhưng anh lại sợ không thể dậy nổi lúc 3h. Anh quyết định mang lap về phòng làm việc và xem qua một vài văn bản nhưng chẳng một chữ nào có thể lọt được vào trong đầu. Nghĩ về cuộc điện thoại lạ lúc nửa đêm, nghĩ về Nguyên và bộ dạng say không biết gì. Cô còn nói dối anh về nhà mẹ. Điều quan trọng là lần đầu tiên cô đã nói dối anh. Vậy cuối cùng hôm nay cô làm sao? Cô gặp ai và gặp phải chuyện gì? Cuối cùng anh vẫn chưa hiểu được gì về cô. Có phải vì họ đã quá vội vàng trong mọi chuyện. Cuộc hôn nhân này thoáng chốc khiến Khang thấy lo lắng. Nếu còn một lần nào như hôm nay thì anh sẽ biết phải nghĩ sao? Cơn đau đầu như muốn dày vò Khang. Anh đứng dậy đi về phía bếp đặt nồi cháo rồi trở lại phòng làm việc. Cầm cây bút kim quen thuộc, những ngón tay dài của anh nhanh chóng đặt lên giấy viết mấy dòng:
" Gửi cô gái mà anh yêu thương
ngày hôm qua,
hôm nay
và cả mai sau nữa. !!!
Em biết không, anh chưa bao giờ tự nhận mình là người đàn ông tốt. Và hôm nay anh càng thấy suy nghĩ đó hoàn toàn là đúng. Vì người đàn ông tốt sẽ không phải để vợ mình ở một nơi xa lạ lúc nửa đêm trong tình trạng hoàn toàn không tỉnh táo....Anh vẫn luôn nghĩ rằng điều quan trọng của hôn nhân là niềm tin và trách nhiệm. Anh đã rất cố gắng cho cuộc hôn nhân này, rất cố gắng cho trách nhiệm của một người chồng và sống xứng với niềm tin bấy lâu mà em dành tặng. Em thì sao? Em cũng vậy đúng không?
Nhưng hôm nay, anh chợt nhận ra rằng cố gắng của anh không là gì cả. Vì xét đến cùng anh không hề hiểu được vợ mình. Rằng cô ấy vui hay buồn anh cũng chẳng thể nào biết được. Rằng cô ấy gạt mình mà vẫn không hay. Em nói về nhà mẹ nên anh cũng đồng ý và nghĩ rằng em ở nhà mẹ. Nhưng rồi một người lạ gọi cho anh đến đón em. Còn em người đang toả ra hương rượu nồng và trạng thái thì mê man chẳng còn ý thức được điều gì cả. Nếu anh nói rằng anh không sao thì là anh nói dối. Còn nói là anh đau lòng thì em sẽ nghĩ sao? Sự thật là trong anh có đôi phần thất vọng.
Phải chăng vì hôn nhân của chúng ta tới quá vội vàng nên khiến em bị khủng hoảng? Còn anh có phải đã làm em luôn bị chịu sức ép, gò bó và tự do của em bị kiểm soát? Xin lỗi, anh thật sự chỉ muốn quan tâm em, dành nhiều thời gian bên em nhưng vô tình điều đó đã khiến em ngạt thở? Anh xin lỗi. Hồi còn nhỏ, ba anh từng dạy anh rằng: " Dục tốc bất đạt." Giờ anh mới thấu hiểu câu nói ấy. Tình cảm không thể gượng ép, mọi thứ phải đến một cách từ từ. Anh đã quá vội vàng khiến em càng trở nên sợ hãi. Mà khi sự sợ hãi không thể nói ra sẽ trở thành một ám ảnh đáng lo ngại vô cùng. Vì vậy, chúng mình hãy cùng tạm xa nhau một thời gian. Được chứ em? Anh muốn chúng mình cùng suy nghĩ nghiêm túc một lần nữa về ý thức và trách nhiệm của cuộc hôn nhân chớp nhoáng này.
4h sáng nay anh phải bay đi Trung Quốc. Quãng thời gian này anh sẽ không liên lạc với em. Em cố gắng chăm sóc cho bản thân thật tốt. Em biết không, từ lâu em đã trở thành phần hiện hữu bên anh mà anh chỉ có thể thiếu đi một lúc chứ không thể mất đi cả đời. Hãy làm những gì em thích và thoải mái nhất. Trong lúc xa anh, em hãy ở lại nhà mình được chứ ?
Yêu em rất nhiều.
CK."
3h sáng, Khang đặt lá thư bên cạnh đầu giường, anh hôn nhẹ lên trán Nguyên rồi mang cặp tài liệu và kéo theo valy rời khỏi căn nhà của mình. Đêm vẫn cô đơn. Người đàn ông bước vào xe cũng cô đơn như thế.
..............
Đêm trôi qua, một ngày mới lại bắt đầu. Nguyên tỉnh dậy trong những âm thanh quen thuộc: tiếng vespa nổ máy của cô chủ nhà đối diện, tiếng nhạc ven hồ của mấy cụ tập dưỡng sinh, tiếng cười của những đôi vợ chồng rời nhà đến cơ quan buổi sớm...Khu biệt thự lại được thổi bừng sức sống. Tham lam quấn vào trong hơi ấm Nguyên lười nhác nheo mắt. Như chợt nhớ ra điều gì đó, cô sực tỉnh. Đêm qua cô đã uống rượu và không hề về nhà. Nhưng rõ ràng đây là nhà cô, phòng ngủ của cô và Khang? Vô thức lấy tay quờ chỗ trống cạnh mình. Cảm giác trống vắng và lạnh lẽo. Vậy thì anh đã ở đâu? Và sao cô lại về đây? Cô về nhà bằng cách nào? Gượng sức, Nguyên bật dậy. Đôi mắt đen mở to nhìn sang chiếc gối cạnh mình chỉ thấy một phong thư được gấp sẵn. Những ngón tay thon dài mềm mại khẽ mở ra. Nguyên mím môi thật chặt. Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, sắc mặt cô tái xanh. Anh nói anh thất vọng về cô? Anh nói cả hai nên cần thời gian suy nghĩ lại? Anh nói rằng tình cảm không thể gượng ép? Anh có quyền để nói vậy với cô sao? Nguyên đứng dậy tìm túi xách của mình trên kệ trang điểm, đôi tay run tìm điện thoại của mình trong đó. Gọi đến số quen thuộc của anh nhưng máy đã tắt. Tiếp tục kiên nhẫn gọi vào một số khác, Nguyên chờ bên kia nghe máy:
" Alo. Văn phòng tham mưu xin nghe."
" Chào chị. Chị có thể cho em xin số liên lạc của anh Cao Khang ở Trung Quốc hiện tại được không?"
" Xin lỗi. Nhưng chị là ai và cần tìm đồng chí Khang có chuyện gì không ạ?"
" Em là vợ anh ấy."
Một câu nói của Nguyên khiến Nhung gần như đứng tim. Anh Khang có vợ mà cả phòng cô không có một ai hay biết? Chẳng lẽ là sự thật? Nhung chậm rãi đọc từng số đường dài cho Nguyên. Lịch sự cảm ơn, Nguyên cúp máy và tiếp tục gọi điện.
" Alo. Khang nghe." Giọng anh vẫn còn đầy mệt mỏi. Chuyến bay vừa kết thúc cách đấy không lâu. Chưa kịp chợp mắt thì điện thoại đã réo.
Trong phẫn nộ chất dồn từ chiều qua tới giờ, Nguyên trở nên cáu kỉnh:
" Khang à. Là em đây. Là em uống rượu đấy. Em nói dối anh đấy. Thì đã sao? Anh hài lòng chưa? Anh lấy tư cách gì để quản em? Anh nói đi? Anh có quyền gì chứ?"
" Anh mệt lắm. Để lúc khác nói đi. Cháo anh nấu cho em ở trong bếp. Em hâm nóng rồi hãy ăn."
" Em không ăn đấy. Em không cần những quan tâm giả tạo của anh. Em cũng chẳng có gì cần phải suy nghĩ cả. Em hối hận rồi. Em hối hận vì lấy anh. Anh biết không hả Trịnh Cao Khang?"
" Em nói lại một lần nữa xem?"
" Em hối hận vì đã lấy anh. Anh nhanh về đi chúng ta đi ly hôn. Trả lại tự do cho nhau là tốt nhất."
Khang cúp máy rầm một cái rồi ném điện thoại vào một góc. Chuyện điên rồ gì đang xảy ra với anh không biết. Anh biết đối với phụ nữ luôn cần phải kiên nhẫn nhưng chuyện này đã đi quá mức chịu đựng của anh. Chỉ trong một đêm, cô vợ bé nhỏ đã mang đến cho anh hết bất ngờ này sang bất ngờ khác. Cuộc sống thật là khó tưởng tượng.
.........................
Nguyên vùi mặt mình vào nước lấy lại sự tỉnh táo. Cô thật sự không muốn cãi nhau với anh. Nhưng bản thân cô không thể nào kiểm soát được những suy nghĩ nổ ra trong đầu mình. Thần kinh bị ức chế. Bao nhiêu câu hỏi đè nặng mà không thể nói ra. Cô rất muốn tìm một ai đó có thể trút hết nỗi lòng. Nhưng ai? Ai đây? Mẹ cô sao? Rồi bà sẽ lại thương xót cô và càng khiến cô khó xử hơn nữa. Đồng nghiệp? Cô không thân thiết với ai đến mức có thể lôi chuyện riêng ra để giãi bày. Chỉ sợ họ nghe xong lại cười khẩy rồi bỏ đi. Nguyên bước ra khỏi phòng tắm. Cô chọn một bộ đồ công sở đẹp nhất mà Khang mới mua cách đây không lâu tặng cô. Đúng vậy. Cô vẫn phải sống, vẫn phải đi làm và vẫn phải đối mặt cùng tất cả.
(bạn đang đọc truyện tại kênh truyện chấm wap chấm ét hắt,chúc các bạn vui vẻ)Chương 14: Người yêu cũ của chồng tôi.
"Không phải người có tình cuối cùng cũng trở thành phu thê, mà chính xác là người có duyên cuối cùng sẽ nên nghĩa vợ chồng"
Cả một đêm gần như thức trắng trong viện, Lam nghĩ về cô và Khang và chuyện của những ngày đã trôi về phía cũ. Trước kia, cô thực sự cho rằng yêu một người là phải sống tới răng long đầu bạc, trăm năm hạnh phúc với người ấy. Nhưng cô và anh cuối cùng vẫ cứ đi lướt qua nhau rồi dần trở thành quên lãng. Tất cả những tiếng cười nói vui vẻ, đôi bàn tay nắm chặt, ánh mắt đắm đuối nhìn nhau, những chiếc ôm quyến luyến, những lời mắng yêu, giận dỗi cuối cùng cũng tan theo mây khói...Khoác thêm chiếc áo choàng mỏng, cô bước về phía ban công phòng bệnh. Những cơn gió mùa đông chẳng thể mang theo nỗi lòng của người con gái đi khỏi.
Nguyên thay áo Blouse như thường ngày, cô kìm lòng lại để lấy cho mình bình tĩnh rồi bước về phía phòng bệnh của An An. Đã không còn sớm nữa, nhưng cả Hà Nội vẫn còn đang ngái ngủ bởi sương đêm vẫn chưa tan, nắng mùa đông thì yếu ớt vô cùng. Hiện ra trước mắt cô là thân ảnh mỏng manh của Lam đang tựa vào ban công. Ánh mắt thả ra một nơi xa, vô định. Còn bé An An vẫn đang say giấc. Nhẹ nhàng bước về phía Lam, nhẹ nhàng lên tiếng:
" Hôm nay chị xin nghỉ ạ? Cháu cũng không có vấn đề gì lắm, nếu cần thiết chị có thể cho cháu ra viện."
Lam xoay người lại, cô đã sớm nhận ra giọng nói của Nguyên. Từ tốn, cô đáp lại:
" Không cần đâu em ạ. Cứ để con bé ở lại đây. Công việc có thể lo cả đời chứ một số chuyện thì lại không thể làm thế được. Dù sao, buổi chiều chắc là mẹ con bé cũng về tới Hà Nội."
Ánh mắt Nguyên mở to sửng sốt:
" Mẹ? Vậy chị là?"
Lam cười:
" An An là một đứa trẻ rất đặc biệt mà người bạn thân của chị đã nhận nuôi từ làng trẻ. Bọn chị đều là mẹ nuôi của bé."
Nguyên bỗng thấy có một chút mất mát trong lòng. Vậy lẽ nào cô đã cố ý gây sự với chồng mình? Và còn nghiễm nhiên khiến anh tức giận? Sao cô lại có thể có những hành động thiếu suy nghĩ và trẻ con đến vậy cơ chứ? Lam thấy Nguyên im lặng liền nói tiếp:
" Chiều qua, anh Khang cũng qua đây. Nhưng không thấy em đâu. Chắc là em chưa biết, An An trên danh nghĩa là con gái nuôi của anh ấy."
Có đôi phần khó chịu, Nguyên nói:
" Dạ vâng. Hôm qua em về sớm, sợ chỉ cần về muộn rau cỏ ngon cũng bị người khác chọn mất."
Đôi mày thanh tú của Lam khẽ chau lại. Dù Nguyên nói rất tự nhiên nhưng sao Lam cảm thấy trong câu nói ấy như có gai đâm vào cô vậy. Cô khéo léo đáp lại:
" Làm vợ thật không dễ chút nào phải không em?"
" Vậy sống độc thân chắc là càng khó khăn hơn chị nhỉ?"
Lam bật cười. Cô gái này thật là trẻ con, cô nói một thì Nguyên đáp lại hai. Cái gì mà rau cỏ ngon bị người khác chọn mất? Nếu người như cô muốn chọn thì đã không đến lượt Nguyên rồi. Chẳng cần suy nghĩ, Lam tiếp tục:
" Để trở thành người phụ nữ của một người đàn ông thành công, điều duy nhất có thể làm là hy sinh và cho đi vô điều kiện thì mới có thể giành được hạnh phúc sau cùng. Chị thật sự ngưỡng mộ em rất nhiều Nguyên ạ."
" Chứ không phải chị không thích em chứ?"
" Em là một cô gái đáng yêu, lại là vợ của anh Khang làm sao chị có thể không thích em được."
Nói rồi Lam bước vào bên trong, Nguyên suy nghĩ thẫn thờ vài giây rồi cất tiếng:
" Ngày mai em có thể mời chị tới nhà dùng cơm được không? Anh Khang đi vắng, có một mình em ở nhà nên cũng thấy buồn."
Hơi lưỡng lự, cuối cùng Lam cũng đồng ý. Cô nghĩ rằng có một số việc tốt nhất cần phải nói rõ với cô gái trẻ này. Có thể cô và anh từng yêu nhau, nhưng không nhất thiết phải để người đến sau cũng bị đau như người đến trước!
......................
Chiều hôm sau Lam tới nhà Nguyên như đã hẹn. Căn nhà này cô biết, vì một ngày cách đây vài năm trước ông nội Khang đã từng đưa cô tới đây. Một thời từng đinh ninh mình là người sống trong đó, chỉ tới sau cùng mới biết mình chỉ là một người khách mà thôi. Hoá ra, theo thời gian có nhiều thứ hoàn toàn có thể thay đổi. Cô đã đi một chặng đường dài cùng Khang rồi họ lại lạc mất nhau. Hoá ra, không phải người có tình cuối cùng trở thành phu thê mà là người có duyên cuối cùng sẽ nên nghĩa vợ chồng. Cười buồn, Lam bước chậm rãi theo Nguyên vào trong căn biệt thự. Mang dáng dấp của chủ nhà, Nguyên cười dịu dàng và hỏi Lam:
" Chị dùng trà hay cafe?"
" Em cho chị xin một tách cafe là được rồi. Cảm ơn em nhé."
Lam đặt túi quà chuẩn bị trước xuống bàn, trong lúc chờ Nguyên mang cafe ra, cô âm thầm đánh giá cách bài trí căn nhà. Chỉ cần nhìn thoáng qua cô cũng biết một tay là do Khang bài dựng. Anh là một người thích những thiết kế góc cạnh và yêu màu xanh. Toàn bộ căn nhà đều lấy màu xanh dương làm chủ đạo, một thời cô cũng từng yêu màu xanh ấy biết bao. Vì đơn giản đó là màu sắc mà anh vô cùng yêu thích! Anh từng nói với cô rằng chỉ cần khi buồn nhìn thấy một cái gì đó màu xanh thì sẽ thấy hy vọng được hiện hữu. Hy vọng của anh giờ đã được đặt trọn trong căn nhà này, bên cạnh một người con gái khác. Cô giờ chỉ là điểm mờ nhạt sẽ dần trôi vào quên lãng mà thôi.
Lam khẽ xoay người lại rồi mỉm cười với Nguyên và đón tách cafe đang toả hương trên tay. Hai người phụ nữ cùng ngồi xuống sofa, họ cùng yêu một người đàn ông chỉ là tình cảm ấy trái dòng, mỗi người mang theo một suy nghĩ khác. Lam cảm thấy mình nên mở lòng trước. Cô nói:
" Thực ra thì chị và anh Khang không chỉ đơn thuần là bạn cũ."
Có chút giật mình và khó hiểu, nhưng Nguyên vẫn gượng cười dịu dàng:
" Vâng. Em cũng biết. Nhưng đó đã là chuyện của ngày hôm qua. Anh Khang không nói và em cũng không muốn hỏi. Em chỉ là một cô gái bình thường không thể tránh được những lúc hờn ghen vô cớ nhưng có ai lại đi ghen với quá khứ của chồng mình bao giờ? Huống hồ, chị còn chủ động nói vậy thì em nghĩ tình cảm đó đã không còn quan trọng nữa."
" Nếu chị nói rằng khoảng cách về thời gian chưa làm anh Khang quên chị. Nếu chị nói rằng hiện tại anh ấy vẫn yêu chị và chị cũng thế, còn em chỉ là một thế thân. Thì em sẽ nghĩ thế nào?"
Mặt Nguyên bỗng dưng tái nhợt. Đôi mắt nâu đang sũng nước chỉ sợ sẽ có giọt nước mắt nào vội rơi xuống mà thôi. Nghẹn ngào Nguyên nói:
" Chị muốn gì?"
Lam bỗng bật cười:
" Chị mới chỉ nói có như vậy mà em xem, mặt em đã tái nhợt thế kia rồi, thì thử hỏi còn bao người em sẽ chống đỡ thế nào? Em biết không, từ trước đến nay mọi sự lĩnh ngộ đều phải trả giá. Đến lúc mình lĩnh ngộ được ra điều đó thì bản thân đã chìm trong bể khổ mất rồi. Nhưng nếu không trải qua những việc đó thì mình sẽ mãi chẳng thể ngộ ra được điều đó."
Nguyên vẫn chưa kịp hiểu ra điều gì thì Lam đã nói tiếp:
" Tình cảm vốn là thứ không thể dựa dẫm được, bởi bất cứ lúc nào cũng có thể tan thành mây khói. Giữa chị và chồng em trước đây đã là quá khứ. Lần này chị tới đây thực ra cũng có một số chuyện muốn nói với em."
Nhấp môi tách cafe vẫn còn nóng, Lam nhìn Nguyên rồi tiếp lời:
" Một người bạn trai tốt hay một người chồng tốt không phải vì anh ấy có bao nhiêu tiền, tài giỏi thế nào, tất cả những thứ ấy là việc riêng của anh ta. Cái quan trọng là có tình yêu hay không. Khi chị mới chỉ thử lòng em bằng những câu hỏi hồi nãy mà em đã đáp lại chị bằng câu trả lời đầy sửng sốt: Chị muốn gì?
Chị muốn gì? Nếu chị muốn liệu hạnh phúc của em có còn bình yên nữa không? Em đã bao giờ thử nghĩ chưa?"
Nguyên cúi đầu nhỏ giọng:
" Em xin lỗi. Nhưng có phải chị đang nhắc nhở em cần phải đề phòng chị?"
Ánh mắt Lam có đôi chút đau thương:
" Em nhầm rồi. Ngay cả khi chị muốn thì cũng chẳng thể cướp đi hạnh phúc của em. Chị chỉ có thể làm nó bị xáo trộn mà thôi. Em vốn rất ngây thơ và hiền lành. Nhưng điều đó lại là điểm yếu mà em đang nắm giữ. Có những chuyện em không nói thì người khác sẽ không bao giờ biết được. Anh Khang là một người đàn ông trách nhiệm. Chị từng yêu con người đó. Ngay cả bây giờ chị không phủ nhận việc chưa thể quên anh ấy. Nhưng vì yêu nên đã từng hiểu rõ, vì hiểu rõ mà biết mình chỉ tự chuốc lấy đau khổ. Anh ấy chẳng khác nào một tảng đá còn chị chẳng có cách nào, chỉ biết nhìn em làm anh ấy tan ra mà thôi.
Em đang không có niềm tin vào cuộc hôn nhân này, vô tình em đã để chị nhìn thấy rằng em không hề hạnh phúc. Đừng như thế được không? Em nghĩ mà xem, một người như anh ấy thì bất cứ nơi đâu cũng tìm được một người phụ nữ sẵn sàng hy sinh vì anh ấy, toàn tâm toàn ý yêu thương anh ấy. Nhưng sao anh ấy lại chọn em mà không phải bất kỳ ai? Có thể em không tin nhưng chị thì lại tin vào duyên phận.
Chị và em đều là phụ nữ, chỉ có điều chị hơn em ít nhiều kinh nghiệm. Có thể vì từng trải nên chị nhìn thấu đáo mọi chuyện hơn em. Hoặc cũng có thể vì em chưa thực sự nhận ra và hiểu rõ hạnh phúc hai người đang có. Nếu vì chị mà người khác không hạnh phúc, bản thân chị sẽ thấy khó chịu vô cùng. Cảm giác mình đang mang nợ ai đó vậy! Vì thế, lần này chị muốn em hiểu rằng giữa chị và anh Khang không hề có cái gọi là tình xưa nghĩ cũ, mong em đừng hiểu lầm bất cứ điều gì. Em, không ai khác phải là người tin tưởng anh ấy và mang lại hạnh phúc cho ngôi nhà này. Nhà của em, em phải giữ lấy. Không ai có thể làm thay em được. Còn nếu không ngoài kia có nhiều người con gái không tốt, họ có thể lấy đi nhà em, chồng em bất cứ khi nào nếu em không cần."
" Chẳng lẽ chị đã hết yêu anh ấy? Vậy ngay từ đầu khi trở về, giả sử em chưa hề xuất hiện liệu chị và anh ấy có bị gián đoạn một chặng đường tình cảm nữa hay không?"
" Không em ạ. Phải yêu lại người mình từng yêu giống như đọc lại một cuốn sách. Đã biết đáp án thì còn mong đọc lại nữa làm gì? Hơn nữa, Trịnh Cao Khang mà chị biết không phải là người thích quay đầu nhìn lại hơn nữa chị cũng chẳng còn tư cách để anh ấy nhìn lại nữa rồi. Cái anh ấy cần là một sự ổn định và bình yên. Có lẽ em đã làm anh ấy tin tưởng vào điều đó. Hôn nhân cần phải hoà hợp. Còn chị cũng là người có tự trọng riêng của mình. Nếu năm xưa chị ra đi khi chưa suy nghĩ kỹ càng thì giờ này trở về chị đã hiểu rõ rằng quyết định khi đó của mình là hoàn toàn đúng đắn. Đàn ông đều là loại động vật sinh lí, là loại người thực dụng. 99% các cuộc tình xa cách đều thất bại. Có điều không sao cả, vì con cóc ba chân khó tìm chứ đàn ông hai chân trên thế giới này vô số. Anh ấy đã có một khởi đầu mới cùng em vậy thì chị sao lại phải bó mình để làm một kẻ xấu xen chân vào hạnh phúc của người khác? Chị hoàn toàn có đủ tự tin để tìm một hạnh phúc khác cho mình. Cũng như việc, một ngày chị sẽ lại yêu thậm chí còn cuồng nhiệt và say đắm. Vì thế, xin em đừng nghĩ về chị một cách khó chịu. Hãy nắm giữ hạnh phúc mà anh ấy trao cho em. Em thật sự là người may mắn Nguyên ạ.
Chị về nước cũng rất muốn biết liệu anh ấy có hạnh phúc hay không? Nếu anh ấy không hạnh phúc chị cũng rất muốn có thể bắt đầu lại một lần nữa. Tuy nhiên Trịnh Cao Khang vẫn là Trịnh Cao Khang. Anh ấy không cho chị một cơ hội nào cả, còn chị cũng chẳng biết anh ấy có hạnh phúc hay không? Giờ đây cuộc sống của anh ấy chẳng còn liên quan gì tới chị nữa cho dù trước đây đã từng gắn bó với nhau."
Nguyên cảm thấy tim mình nghẹt thở. Cô không thể ngăn được những giọt nước mắt rơi xuống. Nghẹn ngào, giọng Nguyên khàn đặc và nói:
" Em không thể sống thay cho cảm giác của anh ấy. Nhưng trong thời gian ngắn ngủi chúng em bên nhau em nghĩ rằng chúng em đã có lúc hạnh phúc. Thật sự hạnh phúc. Nhưng cũng không tránh được đôi lúc anh ấy vẫn nghĩ về chị. Em vốn là người không thích phải tranh giành với ai bất cứ điều gì, em cũng không muốn tồn tại trong lòng những suy nghĩ tiêu cực. Nhưng mỗi khi nhìn thấy chị em thấy mình rất mất tự tin. Cảm giác mọi thứ em đang có mong manh lắm, vì nó từng thuộc về chị. Lo sợ. Liệu em có phải là một người thế thân hay không? Hoặc anh ấy chọn em chỉ vì cần một người vợ trên danh phận? Em sợ điều đó. Rất sợ."
" Trong cuộc sống đôi khi con người ta so đo tính toán và dằn vặt về tình yêu. Nhưng trong hôn nhân những dằn vặt đó là thừa thãi. Chỉ cần em càng lao vào thì cơ hội sống sót sẽ càng cao. Tin chị đi. Và em cũng phải tin vào bản thân em và người em sẽ gắn bó cả đời nữa. Chị chỉ có thể nói bấy nhiêu thôi, còn em là người phải hiểu."
..............
Tiễn Lam về, Nguyên trở lại phòng và nghĩ lại những gì Lam nói. Liệu có phải như chị ấy nói hay không? Sao cô vẫn không cảm thấy tình yêu mà anh đã dành cho mình? Chỉ là quan tâm, chiều chuộng. Ngay cả một tiếng yêu anh cũng chưa nói cùng cô. Tình yêu vốn chưa bao giờ là lời hứa dễ dàng. Cô sẵn sàng hy sinh tất cả nếu anh cũng thế. Cô sẵn sàng làm người khờ dại nếu anh cũng trân trọng tình cảm của cuộc hôn nhân chớp nhoáng này. Nếu đó là tình yêu dẫu chỉ một chút thôi, cô cũng sẽ nắm chặt tay anh đi qua khó khăn này tới khó khăn khác không bao giờ buông lơi. Chỉ sợ chẳng được như Lam nói. Chỉ sợ cô vốn không hề tồn tại trong trái tim anh?
Với tay tìm số điện thoại của Khang mà cô đã gọi ngày hôm qua, Nguyên cố gọi nhưng chỉ là những tiếng chuông dài. Anh không hề nghe máy. Cô sai. Cô biết mình đã sai thảm hại nhưng không biết dùng cách nào để cho anh hiểu? Điều duy nhất Nguyên có thể làm là chờ đợi. Chỉ có thể chờ đợi mà thôi. Bất giác, khoé mắt nhoè mi những dòng nước nóng hổi. Cô đang khóc cho sự trớ trêu của cuộc đời...
Chương 15: Trở về.
" Anh là sự gặp gỡ không thể lặp lại trong cuộc đời em."
Bước lên một chiếc taxi trước cửa sân bay Nội Bài lúc 2h sáng, người lái xe cố gắng thoát khỏi cơn buồn ngủ:
" Cậu về đâu."
" Anh cho em xuống khách sạn Melia. Cảm ơn."
Chiếc xe nhanh chóng lao qua màn sương đêm dày đặc vào trong nội thành, gần một tiếng sau đã dừng chân nơi vị khách trẻ tuổi muốn đến. Sơn mang theo duy nhất một chiếc Valy cỡ nhỏ được thiết kế gồm 3 tầng hiện đại. Anh kéo vào đại sảnh khách sạn và nhận chìa khoá phòng. Hơn 10 tiếng bay kéo dài khiến tinh thần anh bị vắt cạn. Mệt mỏi. Tìm đúng số phòng của mình và gục xuống rồi anh ngủ một giấc thật dài.
......
Tiếng đồng hồ phòng khách điểm chuông, Nguyên giật mình. Cô đã nằm trên sofa ngủ hơn 8 tiếng rồi mà không hề hay biết. Cô chợt nhớ ra là mình còn chưa ăn tối. Trở dậy vào bếp, nồi cháo Khang nấu cho cô từ hai hôm trước vẫn còn chưa động tới. Bất giác, nghĩ đến anh làm Nguyên thấy mình cay mũi. Bỏ đi nồi cháo đó, cô tự nấu một nồi khác rồi trở về phòng ngủ thay quần áo. Đã hơn 2h sáng rồi, hẳn là giờ này Khang vẫn đang ngủ. Nguyên không biết chuyến công tác lần này của anh kéo dài bao lâu. Đây là lần đầu tiên anh đi xa kể từ khi hai người quen biết. Nếu anh biết, lúc này cô nhớ anh xiết bao... Gượng gạo đưa từng thìa cháo vào miệng. Mùi đỗ xanh nồng nồng khiến Nguyên không khỏi khó chịu. Chưa ăn được bao nhiêu cô đã phải chạy vội vào nhà vệ sinh và nôn ra hết. Dạ dày thì không ngừng cồn cào trong cơn đói. Nguyên cố gắng xua đi mệt mỏi và cơn ngái ngủ vẫn còn đọng lại, cô mở tủ lạnh lấy ít rau xanh và nấu một bát mì đơn giản. Cũng may là nó còn dễ ăn hơn cháo đỗ xanh. Ăn uống qua loa, rồi cô lại trở về phòng và thiếp đi cho tới khi trời hửng nắng.
Những tia nắng mùa đông yếu ớt nhảy nhót ngoài ban công, mùi thạch thảo cùng một ít trầm hương trong phòng quyện lẫn khiến Nguyên vô cùng dễ chịu. Cô thức dậy và bắt đầu một ngày mới tới Vinmec.
" Chị Nguyên ăn sáng với em?"
Tiếng một em đồng nghiệp mới đến đon đả chào Nguyên. Cô cười từ chối. Khoác Blouse vào người rồi ngồi xuống bàn, kiểm tra sổ trực ban. Mùi thức ăn của cô đồng nghiệp kia khiến Nguyên cảm giác vô cùng khó chịu. Dạ dày cô không ngừng tiết dịch. Cô nhanh chóng đứng dậy đi về WC và không ngừng nôn khan. Bệnh dạ dày của cô đã vài năm nay không còn đau trở lại. Không lẽ nó lại bị tái phát?
Kết thúc ca trực buổi sáng, Nguyên xuống tầng 2 xin làm xét nghiệm kiểm tra dạ dày và xin thuốc. Cô bác sĩ đã luống tuổi nâng mắt kính rồi nhìn Nguyên:
" Vấn đề này cô không giải quyết được giúp cháu rồi. Tốt nhất tranh thủ lúc nào nghỉ tới viện C khám thử xem sao."
Nguyên giật mình khi nghe cô ấy nhắc nhở. Cô nhanh chóng rời khỏi Vinmec và bắt taxi đến viện sản kiểm tra.Dù sao bên đó khả năng gặp phải người quen cũng ít hơn.Quả thật cô đã trúng thưởng bất ngờ. Kết quả xé nghiệm cho thấy thai 3 tuần tuổi. Đôi bàn tay run run cầm lấy tờ giấy siêu âm trên tay. Cô sắp làm mẹ. Con của cô và anh. Đứa bé đã được 3 tuần tuổi. Một cảm giác xót xa xen lẫn hạnh phúc. Trượt điện thoại cố gọi vào số máy của anh nhưng đều là vô ích. Tất cả các số máy đều không thể nào liên lạc được. Biết đến bao giờ anh mới về với mẹ con cô?
.......
5h chiều. Khang vừa bước ra khỏi khu vực kiểm tra trong sân bay. Anh nhanh chóng mở nguồn điện thoại. Có vô vàn cuộc gọi nhỡ, gần nhất là một số máy lạ. Cuộc gọi được kết nối:
" Alo, tôi là Khang."
" Em đây."
" Đang ở Việt Nam? Chú về bao giờ?"
" Anh làm gì mà em gọi mãi không được vậy? Em đang ở Melia, gặp rồi nói chuyện sau. Anh đừng nói cho ai biết là em về đấy."
" Ở khách sạn? Chú trả phòng đi, tới căn hộ của anh. Anh nhanh chóng về ngay đây. Mới đi Trung Quốc vừa về chiều nay."...
Trong căn hộ lạnh lẽo, không hề mang cái gọi là sức sống, có hai người đàn ông đều đang thi nhau nhả những vòng khói thuốc. Khang lên tiếng trước:
" Có chuyện gì mà thành ra thê lương thế này vậy?"
Sơn không nói gì, anh kéo valy bên cạnh và đặt trước mặt Khang một tập tài liệu mỏng toàn tiếng Pháp. Khang vừa đặt đầu lọc thuốc xuống gà tàn, vừa với tay cầm tập tài liệu trên bàn đưa lên đọc. Hoảng hốt, anh nhìn Sơn
" Chuyện từ lúc nào? Vì sao?"
" Kết quả xét nghiệm cách đây 1 tuần. Nguyên nhân do quan hệ tình dục không an toàn. "
" Với cô gái người Nhật? Chuyện xảy ra từ bao giờ? Sao lại thế?"
Sơn vẫn bình tĩnh như một người đang kể lại câu chuyện của người khác. Anh vẫn cố gắng rít sâu rồi nhả khói. Điếu Mild Seven vẫn đang cháy dở trên tay:
" Cách đây 2 tháng, cô ấy về Nhật. Thằng bạn trai kia không may bị dính. Từ xưa tới nay chúng em đều không bao giờ dùng đến áo mưa nên đó là thói quen. Cô ấy vẫn dùng thuốc. Chỉ là cách đây không lâu, Yuky phải đi kiểm tra sức khoẻ định kỳ nên đã phát hiện. Cô ấy đã về Nhật và bảo em đi kiểm tra thử xem sao. Tất nhiên em không tránh được số kiếp."
Cười khẩy, Sơn đứng dậy đi về phía ban công phòng khách, anh kéo rèm và mở cửa để những cơn gió mùa đông ùa tát vào mặt. Khang im lặng thật lâu. Anh như chết lặng trước bệnh án toàn thứ tiếng loằng ngoằng kia vậy. Cất tiếng nhìn về phía Sơn:
" Chú định thế nào?"
Sơn trở lại sofa và ngồi xuống tiếp tục rút một điếu thuốc khác, anh nói:
" Chẳng thế nào cả. Dù sao vẫn phải sống. AIDS không có thuốc chữa nhưng chẳng phải vẫn sống được 10 năm đó sao? Lần này em về muốn nhờ anh tìm giúp em một luật sư uy tín, em muốn kiểm kê lại tài sản hiện có và lập di chúc."
" Chú bị điên à?"
" Không. Bệnh này chẳng biết thế nào được. Ăn may thì sống mà nếu không thì chết. Em có hai ngày. Anh cố gắng giúp em được không? "
Khang uhm một tiếng. Anh thấy cuộc đời quá bất công. Có nhiều thứ cứ tự nhiên xảy đến chẳng cần báo trước. Có những người cũng cứ từ từ biến mất trong những nguyên nhân vô cùng đau lòng. Thế giới này đúng là rộng lắm, chỉ cần xoay người một cái không biết bạn sẽ để mất những ai. Nhưng thế giới này cũng nhỏ lắm, chỉ cần vẫn xoay người một cái không biết bạn sẽ gặp được những ai.
Khang đứng dậy và xách valy của anh về phía phòng ngủ chính. Đã lâu rồi căn hộ này không có người ở, thoáng nhìn qua Sơn cũng nhận ra.
" Anh cho em mượn nhà. Anh cứ về cái chỗ anh ở mấy tháng nay đi. Không cần lo cho em đâu. Em sợ chẳng may kéo anh đi theo thì không gánh nổi trách nhiệm."
" Nếu có khả năng thì cứ thử. Anh mày đang chán sống. Anh ở lại đây với chú. Bên kia tạm thời không về được. Đang cãi nhau."
" Bên kia? Ah ha. Bạn gái? Bạn tình? Hay là một người để xác định tới hôn nhân?"
" Vợ."
Sau khi nghe xong từ vợ của Khang, Sơn không khỏi nổi da gà. Đúng là mấy tháng nay họ ít liên lạc hơn trước nhưng cũng chưa bao giờ Sơn nghe nói đến một người con gái nào quẩn quanh cạnh Khang. Nhớ lần trước về nước cách đây gần 5 tháng, ông anh vẫn còn lấy rượu thay cơm để quên đi mối tình đầu thứ hai. Vậy mà giờ đã thành trai có chủ. Đúng là nhân tình thế thái. Vận đổi sao dời, chẳng ai biết được ngày mai sẽ ra sao?
Sáng hôm sau, Khang đưa Sơn đến văn phòng luật sư thành phố. Nhanh chóng họ mời một người đàn ông ngoài 30 làm luật sư cho Sơn. Tài sản của Sơn chủ yếu ở nước ngoài, phần lớn là tiền gửi tại ngân hàng Thuỵ Sỹ và Pháp. Trong nước những gì đứng tên anh cũng chỉ có một căn hộ chung cư bỏ trống nhiều năm nay ở Retco và một ít cổ phần trong công ty bất động sản của Quân. Công chứng một số giấy tờ rồi lập di chúc và ký tên. Nhanh chóng mọi việc đã hoàn tất. Khang cùng Sơn bước ra bắt tay vị luật sư trẻ tuổi và lên xe rồi lao nhanh về phía trước không hề để ý thấy bên kia đường có một cô gái đang chăm chú dõi theo họ từ đằng xa. Nguyên nhận ra Khang, vì dù ở bất kỳ đâu anh cũng vô cùng nổi bật. Và chiếc xe của anh càng chắc chắn điều cô nhìn thấy hoàn toàn là đúng. Anh đã về và anh đã không hề để ý đến cô? Một cuộc gọi điện cũng hoàn toàn là không? Một cử chỉ ân cần lại càng không có? Đúng như anh nói. Anh cần thời gian để suy nghĩ lại về cuộc hôn nhân của hai người. Hay là phải chăng, anh đang muốn bằng một cách nào đó để vất bỏ cô ra khỏi cuộc đời anh?
Đứng thẫn thờ trước cửa siêu thị nghĩ về những gì thoáng qua lúc nãy khiến Nguyên vô cùng sợ hãi. Cô nhanh chóng gạt bỏ chúng ra khỏi đầu và bắt taxi về biệt thự. Hai hôm nay cô vô cùng mệt mỏi, cả ngày chỉ thèm ngủ li bì.Ăn uống cái gì cũng đều khó chịu, cảm giác muốn nôn ra bằng sạch. Nhưng vì đứa trẻ, cô sẽ cố. Cô phải cố ăn vì con. Cô sẽ ở nhà chờ cho tới khi anh trở về vì cô tin vào những gì anh từng nói: " em là thói quen hiện hữu mà anh chỉ có thể thiếu đi một lúc chứ không thể đánh mất cả đời." Huống hồ, nếu anh biết giữa họ đang có một sinh linh bé bỏng được hình thành không biết anh sẽ có vui không?
........
Sơn đáp chuyến bay sang Nhật. Anh muốn đến thăm Yuky. Với anh, cô vẫn mang một ý nghĩa khó nói nên lời. Không phải người yêu, chẳng phải người tình. Chẳng biết gọi tên cái mối quan hệ này thế nào mới đúng? Một người thân. Đúng vậy. Cô ấy với anh là một người thân, một người thân đã 5 năm rồi. Sơn đưa tay ra ôm lấy Khang. Có thể lần sau họ gặp lại đã là trong một tình trạng khác hoặc có thể chẳng thể gặp lại nhau. Khang quay đi, anh không dám nhìn theo bóng Sơn bước vào trong khu vực soát vé. Đây là người em thân thiết của anh bao năm nay. Nó còn quá trẻ, còn quá nhiều việc muốn làm và chưa thể làm. Vậy mà giờ đây, nó đang đứng trước sự sống và cái chết. Còn anh chỉ biết giương mắt đứng nhìn mà không thể làm sao. Sải những bước chân dài thật dài ra cửa, có ai đó gọi anh từ phía sau giữa dòng người đầy vội vã này. Khang quay đầu lại thì thấy Minh:
" Anh đi đâu ra đây vậy? Em còn tưởng anh đi Trung Quốc chưa về đấy?"
" Vừa đi đâu về à? Anh ra tiễn bạn thôi"
" À ra vậy. Em vừa vào Sài Gòn lo câu chuyện. Đang có việc muốn gặp anh."
" Uhm. Lên xe anh cùng về rồi nói."
Chiếc Audi nhanh chóng rời khỏi khu vực Nội Bài. Thả lỏng tay lái, Khang vừa hút thuốc vừa chậm rãi chạy xe. Mấy hôm nay vì nhiều chuyện phải lo nghĩ nên khuôn mặt anh đã gầy đi trông thấy. Bầu không khí trong xe vẫn ngột ngạt từ lúc Minh bước lên, hai anh em chẳng ai nói một câu. Mãi một lúc lâu sau, chuyển ánh mắt từ ngoài cửa kính về phía Khang, Minh lên tiếng:
" Anh để lại cho em hai lô đất bên Đông Ngạc được không?"
Không cần suy nghĩ, Khang thẳng thắn:
" Không được. Chỗ đấy anh dự tính sang năm xây nhà. Vì bộ sắp chuyển về bên đấy, anh cũng muốn đi lại cho tiện. Hơn nữa ở đấy giờ đang phát triển, lại đối diện là công viên Hoà Bình. Trường học Quốc tế cũng gần đấy. Dù sao vẫn phải lo cho tương lai con em chúng ta."
Minh cười cười nhìn Khang.
" Anh thật sự không chịu nhường cho em được sao?"
" Tất nhiên rồi."
" Vậy anh giúp em hỏi chị dâu tương lai một chuyện được chứ?"
" Phải xem là chuyện gì?"
Cá đã cắn câu, Minh bắt đầu hứng khởi đi vào vấn đề chính:
" Anh chỉ cầ hỏi chị dâu hộ em xem chiếc vòng ngọc bích chạm rồng của nhà họ Trịnh đang ở đâu là được rồi. " Nói rồi Minh thở dài và tiếp tục
" Ông vẫn bị em giữ lại bên nhà. Lần này có khi em về một số chuyện phải tâm sự cùng ông mới được."
Khang im lặng, anh chỉ là ngờ ngợ phán đoán, không phải có chuyện gì xảy ra với cái vòng ngọc đó chứ? Đến anh còn cảm thấy hãi hùng nếu chẳng may cô vợ bé nhỏ của anh để lạc mất gia bảo của nhà họ Trịnh. Sau khi đưa Minh về, Khang nhanh chóng vòng xe hướng theo khu biệt thự. Anh mở cửa đi vào, điều ngạc nhiên là thấy Nguyên đang nằm sofa đọc sách. Bình thường anh có bao giờ thấy cô ấy chạm tới sách đâu? Nguyên thấy anh về, ngập tràn ý cười trong ánh mắt. Cô ngồi dậy, chưa kịp lên tiếng thì Khang đã cướp lời:
" Anh về để hỏi em một chuyện."
Ánh mắt anh sắc cạnh đảo qua cổ tay cô. Không cần hỏi cũng biết, chiếc vòng đã có chuyện.
Nguyên ít khi đối mặt với khuôn mặt lạnh lùng của anh như vậy. Cô chỉ biết cúi đầu:
" Vâng. Anh hỏi đi ạ."
Lạnh lùng nhìn cô, Khang nói:
" Chiếc vòng ngọc anh đưa cho em, sao em không đeo?"
Đôi tay của Nguyên bối rối, ánh mắt lo sợ và đầy hoảng hốt. Giọng cô run run, phát âm đứt hơi và khó thành tiếng:
" Em không biết bị đánh mất ở đâu. Em đã cố gắng tìm nhưng không thấy."
Khang không nói gì, anh đứng dậy nhìn cô để lại mấy câu:
" Em tự chăm sóc cho bản thân. Tạm thời anh không về nhà."
Nói rồi, anh rời đi, cánh cửa được đóng sập lại. Khuôn mặt Nguyên bống chốc tái xanh và nức nở khóc. Cô đã làm nên chuyện gì thế này? Cô phát hiện ra mình mất chiếc vòng cũng được vài hôm nay, nhưng cố gắng tìm ở bệnh viện cũng như ở nhà không thấy. Chẳng lẽ cô đánh mất trong khách sạn hôm đó? Nhưng cô nhớ là khi xuống dưới sảnh dùng bữa tối, cô vẫn còn thấy nó vướng ở cổ tay. Rồi sau đó, anh đưa cô về nhà. Nghĩ đến thái độ lạnh lùng của Khang lúc nãy, nghĩ đến những gia phong nề nếp bao năm trong nhà anh. Nguyên thấy sợ hãi vô cùng. Không cần phải hỏi nguồn gốc cũng biết đó là báu vật không dễ gì có được, cũng như đánh mất nó là đánh mất địa vị dâu con nhà họ Trịnh, đánh mất đi sự tin tưởng của anh thêm một lần thứ hai và cả tương lai của ba người anh cùng hai mẹ con cô. Cuốn sách cô vừa đặt trên bàn bị nghiêng và rơi xuống từ lúc nào không biết. Một trang quen thuộc được cơn gió ngoài cửa sổ khẽ lật lên thấp thoáng từng câu chữ:
" Anh là sự gặp gỡ không thể lặp lại trong cuộc đời em. "
Suối Nguồn.
 


» Quay lại mục truyện trước
Tuyển tập nhửng video clip quay lén
Đoc truyện ma

tags: truyen ma,doc truyen ma,truyen cuoi,truyen tieu thuyet tinh yeu,truyen tuoi teen,truyen cuoi dan gian,truyen ma kinh di,tong hop cac loai truyen,sms kute,sms dep,sms y nghia

doc truyen ma truyen truyen