Free
tai game hay | Tai game | truyen ma | Truyen Ma | Truyen Cuoi | tai game mien phi
lưu ý:do một số vấn đề nên trang truyện teen sẻ chuyển về kenhtaigame.org các bạn nhớ cập nhật để đọc nhiều truyện hơn nhé doc truyen teen, doc truyen tieu thuyet tinh yeu và nhiều Doc truyen ma khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

_ Cố gắng chịu đau một chút … - Tôi nói, vừa mạnh tay buộc miếng băng lại cho thật chắc.

“ Phụt ! “ – Đột nhiên, tên Thiên Du ôm mặt quay sang chỗ khác. Những kẽ tay của hắn chảy ra những giọt máu.

_ A… anh bị làm sao vậy ? Ói ra máu hả ? – Tôi lo lắng tiến lại gần.

_ Tránh …ra xa một chút …. Áo lót của cô … - Hắn quay mặt sang né tránh tôi, dường như hai gò má đang ửng hồng.

_ Á ! – Tôi theo phản xạ liền cúi xuống.

Áo sơmi rách tươm, để lộ áo lót ren trắng dưới cổ đẫm mồ hôi. Tôi vội lấy hai tay ôm ngực.

Ngượng ngùng … chúng tôi để lại một mảng im lặng, không ai nói gì nữa.

_ X..xin lỗi …tôi chỉ … - Hắn ngập ngừng phân trần.





Không khí tiếp tục im lặng.

_ Anh/cô …

Chúng tôi đồng loạt mở miệng.

_ Được rồi cô nói trước đi

Tôi bắt đầu nhớ lại toàn bộ chuyện lúc nãy, máu tò mò dâng lên…

_ Tại sao anh lại ở đây ? – Tôi hỏi.

_ Thật trùng hợp, tôi cũng định hỏi cô câu đó – Hắn cười.

_ Trả lời đi …

_ Tôi muốn đi du lịch riêng vài ngày nên vào đây, không may bị đám giang hồ kia chặn đường

_ Anh nói dối, họ nói chuyện với anh rất tự nhiên, chẳng giống như là vừa mới gặp cả…

_ Cô không tin thì thôi.

_ Anh nghĩ là qua mắt được Thám tử Stella tôi sao ? – Tôi nhếch môi.

_ Nói nghe thử xem …

_ Thứ nhất, anh biến mất mấy ngày nay không lý do, bỗng dưng muốn vào rừng đi du lịch một mình, lại còn bị dánh đến thảm hại đến thế này… vết thương trên người cũng không mới ….nên tôi đi đến một kết luận …. – Tôi xoa cằm.

_ Kết luận ?

_ Anh đi vay nợ bọn ăn lời cắt cổ nên bị dằn mặt !

END CHAPTER 17

Stella đang bắt đầu nghi ngờ. Liệu bí mật của Thiên Du có bị cô vạch trần hay không ?

Anh hung cứu mĩ nhân là xưa rồi bây giờ là hiệp nữ cứu mĩ nam )))))

Chú thích :
[1] Tôn Ngộ Không : Một nhân vật không có thật, trong bộ truyện Tây Du Ký nổi tiếng của Trung Quốc. Ngộ Không là một con khỉ thành tinh, còn được mệnh danh là Tề Thiên Đại Thánh vì đã đại náo Thiên Cung, tính cách do quá kiêu ngạo và bạo ngược nên bị trừng phạt. Sau đó được Đường Tam Tạng là một nhà sư đi thỉnh kinh cứu ra, và bái ông làm sư phụ, cùng phò tá ông đi Tây Thiên thỉnh kinh, ngoài ra còn có Sa Tăng, Bát Giới.

Ngộ Không có một động tác quen thuộc là giơ bàn tay lên trước trán quay qua quay lại ( hình như là để nhìn ra xa ).

[2] Hunters : Đây là một cụm từ chỉ những thợ săn, họ thường đại diện cho chính nghĩa, tiêu diệt kẻ ác. Vũ khí của Hunters thường là súng. Hunter cũng có thể coi như một đảng phái, được truyền nghề từ đời cha sang con. Họ có trực giác rất tốt, có lẽ là do di truyền, có thể nhận biết được nguy hiểm và rất nhanh nhẹn.

Hunters trong truyền thuyết thường đối lập với Vampire ( chú thích tập 4 ). Là những người tiêu diệt Vampire.

Nhưng ở đây, trong truyện này, mình muốn dùng từ Hunter để ám chỉ những kẻ săn Thiên Thần, những chap sau các bạn
sẽ biết rõ hơn. Và tự Hunter mình sử dụng theo nghĩa là " thợ săn ".

Thực ra đây không phải lần đầu mà Hunters xuất hiện, trong chap 9, bốn người đàn ông mà Stella gặp trên đường cũng là Hunters do người cô phát ra thiên khí nên tưởng là Thiên Thần và đã định giết cô.

[3] Tứ Thanh Thiên Thần : Trong những chapter sau bạn sẽ được biết về những nhân vật này rõ hơn. Họ đóng vai trò khá quan trọng cho những phần cuối của câu chuyện.

[4] Kết giới : Từ này bạn nào hay đọc manga chắc sẽ biết, đây cũng là một loại phép thuật, khó mà cắt nghĩa hết được. Kết giới có thể lập ra để ngăn chặn ai đó xâm phạm vào khu vực mà người lập ra kết giới đang thi hành phép thuật, đây là một công dụng phổ biên của kết giới. Và kết giới cũng có thể bị phá hủy bởi những người có phép thuật mạnh hơn. Sức mạnh của kết giới còn tùy thuộc vào người lập ra nó mạnh hay yếu. Giới hạn thời gian duy trì kết giới cũng như vậy.

Kết giới còn có thể dùng để di chuyển từ chỗ này sang chỗ khác, bảo vệ cho người thi hành phép thuật đi vào những nơi nguy hiểm mà không bị ảnh hưởng.

[5] Parkour :
Parkour (tên gọi khác trong tiếng Anh là Free running - chạy tự do) gần như một môn thể thao nhưng lại không được coi là thể thao, gần như một điệu nhảy nhưng cũng không được xếp cùng nhóm với loại hình này, mang hơi hướng của võ thuật nhưng cũng không có “họ hàng” với võ thuật.

Hình ảnh về một người với những bước chân thoăn thoắt, những màn nhào lộn ngoạn mục... không ngừng di chuyển và sẵn sàng phi thân vượt qua các chướng ngại vật xuất hiện trong nhiều đoạn quảng cáo hay một số phim hành động chính là parkour.




Nếu Như Anh không Là Thiên Thần
Chapter 18 : Đồ ngốc !

“ Rốt cục thì tên Thiên Du này là ai ? “

Tôi tiếp tục băn khoăn về câu hỏi này một lần nữa. Lần đầu tiên gặp hắn tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều về điều này.

Cái vụ “ đòi nợ dằn mặt” mà tôi nói cũng không đùa đâu đấy nhé ! Quả thực là tôi đã nghĩ như vậy.

Bạn biết đấy, tên Thiên Du chẳng có vẻ gì là người có tiền. Suốt ngày ăn mì gói, có 10 cái áo sơmi trắng thay đi thay lại và ở một căn nhà rách nát, đến trường bằng xe đạp có từ thời ông nội…Hầy…

Có lẽ tôi sẽ suy nghĩ về điều này sau, điều quan trọng bây giờ là phải leo lên trên mặt đất cái đã.

Tôi đã lọt xuống một cái hố, nói đúng hơn là một cái sào huyệt đầy thùng carton và ở cùng một mĩ nam đang rướm máu đầy mình. Nghe cũng khá thú vị đấy, ai biết được bạn và anh ta sẽ làm cái quái gì trong này chứ ?

Hơhơ, hắn mà làm gì tôi sẽ đạp chết hắn hoặc ấn huyệt sau cổ như “ lão già 35 tuổi “ lúc nãy.

Nhìn Thiên Du ngủ say sưa, tôi nhếch môi.

Không tài nào chợp mắt được, tôi muốn có người chơi cùng nên đưa hai tay nhắm vai hắn lay lay :

_ Dậy mau, cháy nhà rồi ! – Tôi làm giọng hoảng hốt.

_ Có nhà đâu mà cháy, đừng có gạt tôi – Hắn mở mắt một cách bình thường, không giống như vừa mới ngủ tỉnh dậy chút nào.

Cũng không vươn vai hay ngáp như Ryan, tôi nghĩ đàn ông ai cũng vậy mà đúng không nhỉ ?

_ Anh không ngủ hả ? – Tôi
ngạc nhiên hỏi.

_ Ừ, tôi không ngủ được – Hắn thản nhiên nói.

_ Tại sao ?

_ Có cô ở bên cạnh thì tôi làm sao mà ngủ được chứ ? Lỡ bọn chúng quay lại rồi làm gì cô thì sao ? – Đưa những ngón tay lên vết thương trên đầu xoa xoa một cái, hắn nói.

A … Tim của tôi, không hiểu sao lại rộn ràng thế này nhỉ ?

_ Tại sao lại … lo lắng cho tôi ? – Tôi cố gắng để bản thân không tỏ ra ngượng ngùng, quay mặt sang chỗ khác né tránh ánh mắt đầy chăm chú của hắn.

_ Vì tôi là bảo mẫu của cô – Hắn nói, đưa gương mặt lại gần, đặt đôi môi mỏng khêu gợi kia lên trán tôi.

_ … - Tôi câm lặng, ngoan ngoãn để cho hắn đặt môi ở đó khoảng 10 giây.

_ Tôi … tôi có chuyện muốn hỏi anh – Sau khi hắn rời ra, tôi băn khoăn mãi mới dám mở miệng.

_ Sao ?





_ Hãy nói cho tôi biết, thực sự anh là ai ?

_ Tôi là người ngoài hành tinh – Gương mặt hắn như nhịn cười.

_ Nói thật đi

_ Tôi là Superman

_ Nói thật đi !

_ Tôi là Trần Thiên Du, cô tin chưa ?

_ Cái tên đần này có chịu nói thật không hả ? – Tôi nổi khùng lên, giơ nắm đấm nên ép hắn sát vào tường ra thế chuẩn bị đánh.

Hắn không chút ngạc nhiên gì cả, cả người tựa vào tường đất, khiến vài hạt cát đất rơi xuống.

_ Nếu như tôi nói … tôi là …

“ Loạt xoạt “

Không hiểu từ đâu vang tới mấy tiếng động, hình như là tiếng cây cỏ bị ai đó nhổ bỏ ?

_ Stella ! – Tiếp theo là một tiếng gọi vang lên phía sau lưng, trầm ổn nhưng mang chút kích động.

Chúng tôi đều đồng loạt quay người lại.



Trời đã sáng từ lúc nào sao tôi không biết nhỉ ?

Chúng tôi tìm được đường về với đoàn du lịch của trường. “ Chúng tôi” ở đây bao gồm tôi, Ryan và tất nhiên là có cả Thiên Du.

Rất may là Ryan đã kịp nghĩ ra một lý do hay ho để giải thích với mọi người vì sao lại có thêm anh chàng hotboy này ở đây. Anh ta vào rừng và không may gặp nạn, tình cờ gặp bọn tôi và được cứu rỗi.

“ Về nhà anh sẽ hỏi tôi em “ – Cái này là Ryan nói.

Ryan lại trở về trạng thái 3 không : Không cười, không dễ thương và không nói chuyện.

Tại sao anh ấy lại giận chứ ?

Khi chúng tôi vừa trở về, cả đám con gái “ mắt chữ A mồm chữ O” vây lấy hai chàng đẹp trai. Tất nhiên là không quên lườm liếc tôi như muốn hỏi : “ Tối qua cô đã làm gì với hai anh ấy ? “

Và còn một điều mà tôi hoàn toàn quên lãng …

_ Bây giờ chúng ta sẽ trao giải cho cặp đôi chiến thắng !

Chính là cái này.

Người chiến thắng tất nhiên không phải tôi và Ryan, vì anh ấy quá yêu tấm bản đồ nên chúng tôi thua cuộc, nghe thật buồn cười.

Người chiến thắng hình như là lớp trưởng Thanh Nhân và cô nàng lạnh lùng cột tóc đuôi gà Thanh Tâm. Tôi tự hỏi sao họ có thể chơi chung với nhau được nhỉ ?

Hay là do tên có cùng chữ Thanh nên … ?

_ Và cặp đôi thua cuộc … sẽ diễn một màn tình cảm hay ho cho chúng ta ở đây … - Anh hướng dẫn viên với cái loa trên tay nháy mắt về phía tôi và Ryan.





Nụ hôn của kẻ thua cuộc.

Ryan nhìn tôi đầy ái muội, trong mắt mang một chút đắc ý hướng về Thiên Du.

Anh bước lại gần tôi, mắt
tôi hơi ngượng ngùng nhìn anh, không để ý một điều là …

_ Chụt !! – Một nụ hôn trên má, đúng phong cách ngây thơ luôn nha.

Ê ? Có gì đó không ổn ?

Tuy rằng tôi nhắm mắt, nhưng hai gò má lại cảm nhận được không chỉ một cái môi mềm mại, mà những hai… hai cái luôn nha !

Xúc giác của tôi không hề bệnh hoạn gì đâu, thực sự luôn đó !

Tôi mở mắt ra, nhìn hai bên.

Một gương mặt ở bên trái. Một gương mặt ở bên phải.

Ryan … và …và … và Thiên Du !

_ Hai …hai người làm cái quái gì vậy ? – Tôi ôm mặt đỏ bừng kêu lên trước sự hỗn loạn của bọn con gái.

_ Em làm gì vậy hả Thiên Du, đây là vị hôn thê của anh mà – Ryan nhíu mày, mặt có vẻ hơi không đồng tình nhưng cũng không hẳn là tức giận.

_ Anh ở với cô ấy nửa đêm, tôi ở với cô ấy nửa đêm. Chia như vậy là chuẩn rồi, mà cũng tại anh chừa môi không hôn lại đi hôn má, nên tôi mới có cơ hội ấy chứ - Thiên Du thản nhiên nói.

Tôi cá là đám con gái đang nghĩ : “ Sao người đó không phải là mình chứ ? “

Chỉ biết là ngày mai, chúng tôi sẽ lên báo tưởng của trường, với dòng tít : “ Cô nàng tóc vàng với nụ hôn của hai chàng hotboy “ Thế đấy, và tôi sẽ nổi tiếng.

Mặc kệ anh em nhà họ, tôi đi vòng quanh đám bạn đồng trang lứa đang lúi húi dọn lều, cũng khá là ồn ào …

Tôi đi qua khu vực ở giữa, là chỗ đặt một đống củi lớn, hình như là đám lửa ngày hôm qua họ đốt.

Cô gái trong trang phục trẻ trung, áo thun – quần jean cơ bản, trông rất năng động đáng yêu, mái tóc dài đã được cột lên gọn gàng – Phương Đan.

Hôm qua cậu ta không hề có mặt ở đây, tôi nhớ là vậy.

Cậu ấy đang nói chuyện với một vài người nữa, hình như trong club hoạt động ngoài trời.

Theo lời Ryan thì anh ấy không rành tổ chức mấy chuyện này nên đã cấp kinh phí cho club để giúp tổ chức…

Nghe cũng hơi lạ, tôi thấy đáng ra nên nhờ công ty du lịch tổ chức hộ mới đúng …

_ Hey … - Tôi quyết định tiến lại bắt chuyện với Phương Đan.

Cô ấy theo phản xa liền quay lại…

_ A … - Từ cái miệng nhỏ đỏ mọng như quả anh đào kia gần như thốt lên. Trong đôi mắt đỏ kia hình như có chút kinh ngạc đầy hoảng sợ, cô ấy làm sao vậy ?

_ Cậu … có sao không ? – Tôi lo lắng hỏi.

_ Không…không sao … Trùng hợp quá, cậu ở cũng ở đây luôn à ? – Nét mặt kinh sợ kia thoáng chốc đã biến mất, thay vào là nụ cười tươi mỗi ngày trên mặt cô bạn.

Thái độ đó là sao ? Làm như tôi là quỷ vậy ?

_ Mình cũng tham gia dã ngoại mà, sao hôm qua mình không thấy bạn ? – Tôi hỏi.

_ À … mình bận việc trong ban tổ chức nên hôm nay mới sang đây được …

_ Ban tổ chức ? Cậu cũng ở trong club hoạt động ngoài trời ?

_ Ừ … ừm

_ Hội trưởng, có chút chuyện cần nhờ cậu này ! – Đột nhiên, một anh chàng cao cao tiến lại vỗ vai Phương Đan.

_ Woa, cậu là hội trưởng luôn ! – Tôi kinh ngạc, không ngờ cậu ấy giỏi như vậy nha !

Đáp lại tôi, cô bạn chỉ mỉm cười, rồi quay đi tiếp tục công việc với anh chàng kia.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)7h00 AM – Xe bus số 1 của học viện Thành Khiết.

Trên đường về nhà.

Tôi nhớ lại những sự kiện tối qua mà chẳng thể
nào hiểu nổi… Cuộc sống của tôi, đang trở nên… kì quái…

Bỏ qua điều đó một chút, mắt tôi liếc trái, rồi liếc phải.

Không khí sao mà nóng thế không biết, bây giờ mới chỉ là sáng sớm thôi mà ?

_ Hai anh … anh có thể xích ra một chút không ? Chật quá … - Tôi ngập ngừng nói.

Phải, tôi đang bị kẹt giữa hai mĩ nam ích kỉ này đây. Anh em nhà họ Ashley.

_ Em nói cậu ta ra chỗ khác mà ngồi – Ryan vẫn một tay chống cằm trên bệ cửa sổ không nhúc nhích.

_ Thiên Du … anh ra chỗ khác ngồi được không, tôi thấy chật quá – Tôi quay sang hắn, nhẹ giọng.

_ Vậy thì ngồi lên đùi tôi này – Hắn mỉm cười.

_ Anh mới phải là người nói câu đó mới đúng – Ryan liền quay phắt sang phản pháo.

_ Aaaaaa cho em xin ~ Bây giờ không ai chịu nhúc nhích đúng không ? Vậy thì em sẽ xuống đất ngồi – Tôi vừa nói vừa đứng dậy.

_ Không được – Hai giọng nam tính đồng loạt kêu lên, và đồng loạt đứng lên luôn.

Ơ hơ …

_ Thôi thôi hai người ngồi xuống đi, mọi người đang nhìn kìa - 10 giây sau tôi đành phải lên tiếng.

Hai người họ, thật giống nhau, quả là anh em.

_ Stellaaaaaa, anh buồn ngủ … cho anh dựa chút – Ryan chớp chớp đôi mắt ngọc bích, làm giọng nũng nịu.

Mẹ ơi …

Ryan chảy nước rồi, bà con ới !

Nói là làm, anh dựa cái đầu vào vai bên trái của tôi thiu thiu ngủ.

_ Stelllaaaaaa , tôi buồn ngủ, cho tôi dựa chút – Cái người ngồi bên trái vừa dứt lời thì cái người ngồi bên phải cũng giọng điệu chảy nước y hệt, dựa ngay luôn vào vai bên phải của tôi.

Chật và nặng. Tôi chỉ có thể dùng hai từ đó để miêu tả hoàn cảnh của mình bây giờ.





A… Nhưng tôi không muốn đánh thức họ tý nào…

Ryan vì tôi, đêm qua thức tìm tôi trở về. Thiên Du cũng vì tôi, đêm qua không dám chợp mắt.

Khi ngủ, họ đều tuyệt mĩ, gương mặt của hai chàng trai ngày thường đều trải qua hỉ nộ ái ố thật phức tạp, bây giờ đều yên bình như những đứa trẻ.

Khi bạn không có người thân ruột thịt bên cạnh, thì người yêu chính là người mà bạn yêu nhất.

Từ khi nào, họ đã trở nên quan trọng đến vậy ?

Hai anh em này … như tô màu thêm cho cuộc sống vốn dĩ tẻ nhạt của tôi, khiến nó trở nên rực rỡ màu sắc.

Như nước với lửa, nhưng họ vẫn là anh em ruột.

Bất giác, tôi mỉm cười.

Chiếc xe bus vượt qua những địa hình hiểm trở, khẽ lắc lư nhẹ nhàng. Tôi nhìn ra ngoài, cảnh vật chạy vùn vụt qua mắt, khiến tôi cảm thấy buồn ngủ …

Hmm… chắc tôi nên chợp mắt một chút …

...

Buổi tối.

_ Hôm qua đã xảy ra chuyện gì ? – Chuyện gì đến cũng đã đến…

Ryan không phải người nói xong là quên, anh luôn nhớ rõ những điều mình nói.

_ Thì … hôm qua em gặp anh ta trong rừng, ý em là Thiên Du đó … và nhìn thấy anh ta bị thương nên cứu … vậy thôi – Tôi ngập ngừng.

Nếu như nói hôm qua chúng tôi bị bọn vô lại kia … thì anh sẽ giết tôi mất.

_ Đừng nói dối anh, Stella. Nhịp thở của em không được bình thường – Ryan nhấc tách trà lên nhâm nhi, vẫn trầm tư không đổi.

_ Bọn em vô tình … bị một đám người vây lấy… họ đánh Thiên Du … - Tôi nhìn vào đôi mắt ngọc bích
kia, cảm thấy thực đáng sợ.

Ryan giống như có thể xé toạc tâm tư của người khác ra vậy, tôi nghĩ anh ấy nên theo học ngành tâm lý học thay vì sư phạm.

_ Họ như thế nào ? Ý anh là bề ngoài ấy ? – Ryan vứt đi cái vẻ mặt điềm tĩnh, ngước lên nhìn tôi sốt sắng hỏi.

_ Họ… là một đám đàn ông…mặc vest đen…Ừm, trông có vẻ cao to… và họ có vẻ như biết rõ Thiên Du thì phải ? – Tôi cố gắng lục tìm trí nhớ của mình.

_ **** ! ( chết tiệt ! ) – Đột nhiên, Ryan đứng phắt dậy, miệng văng tục lôi điện thoại ra, như ngọn gió lao ra ngoài ban công.

Thái độ của anh … làm sao vậy ?

Quả thực những người này …

Ryan nói chuyện điện thoại, vẻ mặt chẳng có tý nào gọi là điềm tĩnh hay vui vẻ, lần đầu tiên tôi thấy anh như thế…Hình như họ đang tranh cãi.

Tôi trở về phòng ngủ, mang theo một bụng hoài nghi đang trên con đường tìm câu trả lời.

Mắt tôi dán lên trần nhà.

Thái độ của tất cả … tất cả những người xung quanh tôi đều kì lạ…

Trần Thiên Du là một kẻ kì lạ, tôi không thể nào không nghi ngờ hắn được.

Từ khi hắn xuất hiện, cuộc sống của tôi bắt đầu trở nên kì lạ...

Tôi nhắm mắt, cố lục lọi trong trí nhớ của mình những dử liệu về hắn.




Nếu Như Anh không Là Thiên Thần
Ừm, đầu tiên là ngày gặp tên Thiên Du lần đầu. Nhớ rồi, trên máy bay.

Hắn đã nói gì nhỉ ? Hắn tên Trần Thiên Du, trên đường sang Việt Nam do bị bắt sang … muốn học ở Việt Nam một thời gian …

Sau đó thì sao ? Chúng tôi đến hiệu café Last Time của tên Tuấn Anh – Mà hắn nói là bạn duy nhất ở đây. Tên này có cái quán tồi tàn không chịu được nên tôi cứ nhớ mãi.

Thực sự thì mọi chuyện chỉ trôi qua gần một tháng mà thôi.

Tên Tuấn Anh đó giúp đỡ cho hắn nhiệt tình một cách đáng ngờ, những gì họ đã trao đổi trước mặt tôi chỉ xoay quanh vấn đề nhà ở và trường học cho tên Thiên Du.

Chết tiệt ! Giữa chừng của cuộc nói chuyện đó thì tôi lại bỏ đi mới chết !

Và sau đó, Thiên Du nói với tôi rằng hắn là bảo mẫu mà mẹ tôi cử đến để giúp đỡ, tôi chỉ vì sợ bà ấy mà vội vàng tin ngay. Phải nói là một sai lầm khi tôi cứ nhìn bề ngoài mà phán hắn là người tốt, ai ngờ lại là một tên siêu cấp biến thái. Chậc, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được.

Tiếp theo, chúng tôi ở trong căn nhà mà tên Tuấn Anh kia cho mượn, cũng tồi tàn.

Học viện Thành Khiết, và lớp 10A1, cũng đáng ngờ không kém. Lớp trưởng Thanh Nhân, một kẻ kiêu ngạo mang đây vẻ nguy hiểm.

Thái độ khi cậu ta đến nhà tôi cũng nói lên điều đó, cậu ta đã tỏ ra thú vị. Chẳng ai lại thích đến nhà kẻ mà mình ghét cả, trừ phi muốn tìm hiểu điểm yếu của đối phuong – Mẹ tôi nói như vậy.

Bốn gã mĩ nam lạ mặt gặp trên đường, họ tuy không quen nhưng đã định ra tay giết tôi, bằng dao. Tôi nhớ như in, nghĩ lại đúng là phát khiếp.

Họ nói tôi là Thiên Thần, và cái “ thiên khí” quái quỷ gì đó.

Còn phải nói thêm về chiếc kẹp tóc trên đầu tôi – Nghĩ tới đây, tôi bất giác đưa tay sờ lên nó.

Tên Thiên Du bảo rằng không được tháo nó ra…

Phương Đan, cô gái mắt đỏ xinh đẹp. Cũng là bạn gái của
hắn. Cô ấy cũng từng kẹp chiếc kẹp tóc y hệt tôi…

Cô ấy có vẻ như rất yêu thương hắn, ánh mắt lúc nào cũng nhìn hắn đầy âu yếm. Và cô ấy ôm hắn một cách tự nhiên nữa…

Phương Đan, 20 tuổi. Học lớp 10.

Phải chăng là vì đi tìm hắn nên cô ấy mới phải vào đây làm một nữ sinh 16 ?

Và còn một điểm đáng lưu ý, Ryan và Phương Đan nói rằng…

3 năm trước Thiên Du bị tai nạn, và mất tích.

Tại sao hắn không về ngay nhà của mình ở London, mà lại đi khắp nơi và cuối cùng đến Việt Nam ?

Tôi lấy giấy bút, ghi ra toàn bộ những điều mình suy nghĩ …Bút cứ chạy trên giấy một cách trôi chảy, như đang tái diễn lại trí nhớ của tôi.

Trần Thiên Nam chính là Ryan.

Quả thực lúc đầu tôi đã không để ý, rõ ràng là anh ấy biết tôi và Thiên Du, tại sao ngay lúc gặp mặt còn không nói ra mình là Ryan ? Lại còn hóa trang, làm một người khác hoàn toàn ?

Ryan cũng đáng ngờ.

Tôi bắt đầu thấy sợ với những điều mà mình nghi ngờ.

Cả người mà tôi tin tưởng nhất, Ryan, cũng lừa dối tôi sao ?

Suýt quên, cái hình xăm …

Đúng, hình xăm đôi cánh màu đen trên lưng của Thiên Du… Một hình ảnh đã ám ảnh tôi …

Nó ám chỉ cái gì ? Thiên Thần ?

Nghi ngờ…nghi ngờ … nó đang lấn chiếm lấy suy nghĩ của tôi … khiến tôi bồn chồn…

Tại sao xung quanh tôi lại có rất nhiều điều kì lạ trong khi tôi lại không hề bận tâm chứ ?

Tôi nằm mơ thấy ác mộng, với một tần suất nhiều đến đáng ngờ …





Aiiiiizz…

Và dữ kiện gần đây nhất, chuyến dã ngoại.

Dã ngoại bình thường thì phải do nhà trường tổ chức, nhưng họ lại giao cho club hoạt động ngoài trời. Hội trưởng cũng là một gương mặt không hề xa lạ - Phương Đan.

Lúc sáng, cậu ta gặp tôi, với một thái độ kinh sợ… Cứ như nhìn thấy ma vậy.

Và buổi tối hôm qua…

Cái sào huyệt đáng ngờ ngay trong rừng, chính xác là đã được ai đó sắp đặt trước. Một cái hố lớn như thế phải mất rất nhiều thời gian mới có thể đào xong.

Những gã đàn ông mặc vest đen lực lưỡng.

Thiên Du nói, đó là những gã giang hồ tình cờ chặn đường…

Khoan đã !

Trong rừng mà có cả giang hồ ?!

Trời ơi ! Tôi thực sự là ngu ngốc mà !

Thiên Du mất tích 3 ngày… Và trước đó thì …

Cao Minh.. đúng rồi Cao Minh, anh ta nói hắn vừa xem xong giấy thông báo đi dã ngoại đã chạy vọt ra ngoài. Nghỉ học 3 ngày.

Quay trở lại với cái đêm dã ngoại, hình như họ có nói vài điều gì đó …

Những gã vô lại đã đánh hắn một cách mạnh bạo, và y hệt như là một cuộc tra khảo vậy.

“ Haha, ngươi dám bén mảng đến đây, quả thực là muốn tự sát mà ! “

“ Các người cứ giết ta đi, miễn là đừng động đên cô ấy là được rồi ! “

“ Ta…chỉ là một Thiên Thần bất tài … trong vòng 3 năm vẫn không thể hoàn thành một nhiệm vụ … hành hạ ta thì các ngươi có ích lợi gì chứ … a …”

“Ngươi nghĩ bọn ta không nhìn ra sức mạnh của ngươi sao ? Tưởng là chỉ cần giả vờ như vậy thì sẽ che mắt được Hunters bọn ta sao ? “

“ Chối cũng vô ích ! Mau giao nộp đôi cánh của ngươi ra đây ! “

“Haha, có rên rỉ cũng vô ích, chẳng ai đến cứu ngươi được đâu ! Kết giới ở đây
rất mạnh, con người không thể nào vào được ! “
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)Những lời nói như có ai đó thì thầm lại bên tai, lướt trong não tôi như một hồi chuông dài vang vọng khiến tôi bàng hoàng thất thần …

Những vết tích trên người hắn, không hề mới … Vài vết bầm tím và miệng vết thương đã âm ỉ máu, khô dần trước khi tôi đến cứu hắn …

Những dữ kiện như cuộn băng hình, chạy trong trí óc tôi như muốn cho tôi thấy được …sự thật.

Cả người như cứng đờ …

Là do tôi chỉ là một con bé 15 tuổi ngu ngốc trì độn hay do mọi chuyện diễn ra quá nhanh ?

Trái tim tưởng chừng như đang ổn định như mọi khi, đột nhiên như có dòng điện chạy xẹt qua làm nó tê liệt, khó khăn vỗ nhịp…

Trần Thiên Du …

“ Tôi là Thiên Thần đó, cô không tin sao ? “

END CHAPTER 18





Chapter 19 : Hạ màn rồi, chàng Thiên Thần ạ …

Sau hàng giờ suy luận, lục lọi trí nhớ…

Tôi đi đến một kết luận…

Trần Thiên Du, là một Thiên Thần.

Đó không hẳn là kết luận, vì tôi không tin những gì mà khoa học chưa xác định được.

Bây giờ, tôi như một Stella khác. Stella 15 tuổi chỉ mấy tiếng đồng hồ trước thiếu suy nghĩ, cười nói ngây ngô… chẳng hề quan tâm đến những việc xung quanh…

Chỉ đơn giản là vì tôi quá ngốc.

Tất nhiên là đêm nay tôi sẽ không tài nào ngủ được, và tôi phải kiểm chứng những nghi ngờ của mình.

Đầu tiên, người gần tôi nhất, Ryan Ashley.

Bước vào thư phòng, không chút rụt rè hay ngại ngần. Tôi nhìn người đàn ông mà tôi thầm thương trộm nhớ bấy, trong lòng không ngăn nổi sự nghi ngờ mà tiến lại gần, muốn hỏi anh rất nhiều điều.

Anh vẫn ngồi trên chiếc ghế xoay, chỉ có điều là gục mặt trên bàn. Hình như anh đang ngủ.

Tôi tháo chiếc áo khoác đang choàng trên vai, đắp cho anh.

Bây giờ không hỏi được, thì tôi sẽ đợi ngày mai để hỏi vậy…

Đảo mắt nhìn quanh thư phòng, trong này rất nhiều sách… Những chiếc kệ cao hơn tôi tầm 50cm chứ không ít.

Trên tường có rất nhiều bức tranh vẽ Thiên Thần.

Ở trong góc của chiếc kệ gần tôi nhất, đặt một bức tượng Thiên Thần bằng sứ nho nhỏ khiến tôi chú ý. Tôi bèn tiến lại gần, đưa tay chạm lên những gáy sách dày cộm.

Không có bụi…

Những cuốn sách đặt ở trong góc thường rất hay bám bụi, và những người chủ thường hay bỏ quên chúng…

Thay vì bám đầy bụi, chúng lại được xếp rất gọn gàng.

Tôi lướt qua những tựa sách ngay chỗ kệ đó, và dừng lại ngay một cuốn sách…

“ Angel’s Diary “ – Cái tựa đề trên gáy một cuốn sách bìa trắng đập vào mắt tôi.

Rất nhanh, tôi lôi ngay cuốn sách ấy ra, cẩn thận xem từng trang…

Cuốn sách… à không cuốn sổ bìa cứng màu trắng rất đẹp, in những hoa văn đầy tinh tế.

Nó khá dày cho một cuốn nhật kí thì phải ?

Những trang đầu tiên, vàng ố màu thời gian. Những nét chữ nguệch ngoạc của trẻ con lướt qua mắt tôi…

Ngày 12/1/1997

Mình và em trai Willam đã tìm được một cửa hàng đồ lưu niệm có rất nhiều vật dụng về Thiên Thần… Đẹp tuyệt !

Nó và mình đã góp tiền mua một bức tượng Thiên Thần bằng sứ, và chúng mình đã thỏa thuận là sẽ bày nó trên kệ sách để hai đứa cùng
nhìn !

Đọc tới đây, tôi ngước lên chiếc kệ sách trước mặt, nó có bày một bức tượng Thiên Thần bằng sứ…

Đây là nhật kí của Ryan sao ?

Ngày 5/3/1997





Angie và William đã cùng đi học và bỏ mình đi sau một mình …. Aaaa thật là bực mình mà !

Thôi kệ, nhường nó một ngày, ngày mai mình sẽ mời Angie đến nhà xem tàu lượn mà hôm qua mình lắp rắp…hehe.

1997, hình như năm đó Ryan khoảng 7 tuổi.

Còn Angie …

Tôi tiếp tục lật những trang tiếp theo… Xem nhật kí của Ryan quả là thú vị a…

Ngày 11/5/1997

Mình, Angie và William đã đứng đầu lớp về số điểm tổng kết ! Nhưng Willam thì được 100 điểm cơ đấy, mình chĩ có 98 điểm. Và Angie đã đồng ý cùng đi chơi công viên giải trí với nó…

Mình phải cố gắng hơn nữa mới được !

Ngày 20/6/1997

Đã đến mùa hè ! Trời dường như đang nóng lên thì phải ? Và chúng mình sẽ được ba mẹ dẫn đi công viên nước ! Huraaaaa

Mình sẽ tặng cho Willam một cái phao nổi để giúp nó học bơi, nó thực sự suốt ngày lông nhông ngoài đường, không chịu học thể thao gì cả… hmmmm

William, hình như tên Tuấn Anh gọi Thiên Du như vậy.

Ryan đúng là một cậu bé dễ thương ~

Những trang giấy với những dòng chữ của trẻ con qua đi …

Giấy cũng trắng và mới hơn …

Ngày 15/11/2002

Bác Glass dẫn một bé gái tóc vàng đến và bố mẹ bảo với mình rằng đó là vị hôn thê của mình ~

Không thể nào ?!

Đó là một cô bé nhỏ con xinh xắn, tóc vàng, nhưng mắt lại màu nâu, nhìn thật lạ.

Aaaaaa… thú thực thì mình không thích bé ấy T_T

Còn Angie thì sao chứ ?

Ngày 30/11/2002

William sau khi gặp Stella – Vị hôn thê tương lai của mình, thì liền tỏ ra rất bực mình, vì Stella đã chọc ghẹo nó là “ đàn ông mà mặt như con gái chẳng khác nào đồng tính luyến ái “ Làm mình không nhịn được cười.

Nó còn kể là đã trả đũa bằng cách cố tình lấy vòi tưới cây xịt vào con bé trong lúc nó đang ngắm hoa hồng …

Ngày 20/12/2005

Stella tuy mấy năm nay cứ bám lấy mình, nhưng cô ấy rất ngoan ngoãn…hmmmm mình thích những cô gái ngoan ngoãn…

Cô ấy nói 4 ngày nữa là sinh nhật 9 tuổi của cô ấy.

Tặng gì đây nhỉ ? Angie nói các bé gái rất thích gấu bong và kẹo sữa, tặng cái đó có ngu ngốc quá không nhỉ ?

Ngày 7/1/2005

Huraaaaa, mình bắt đầu hẹn hò với Angie, cô ấy nói thích mình, thích mình !

Nhưng còn Stella thì sao ?





Ngày 20/3/2009

Mình đã cãi nhau to với bố mẹ về chuyện kết hôn, đùa sao… Mình không yêu Stellla, làm sao có thể lấy cô ấy chứ ?

Angie đã an ủi mình, và cô ấy khóc, mình không muốn nhìn thấy cô ấy khóc.

Phải kiên quyết lên, chàng trai.

Ngày 15/4/2009

Không thể nói được gì nữa, tim mình như ngừng đập vậy.

William và Angie, họ hôn nhau ngay trước cửa nhà. Khi mình cần lời giải thích thì Angie đã nói lời chia tay, đó là điều kinh khủng nhất mà mình được nghe.

Mình biết William và mình cùng thích Angie, và bọn mình đã hứa là sẽ cạnh tranh công bằng.

Ngày 28/6/2009

Đã đau khổ, rất nhiều. Mình tự hỏi mình có thua kém gì William chứ ?

Thậm chí bọn mình còn rất
giống nhau, cùng một sở thích cơ mà ?

Sau này mình sẽ trở thành Thiên Thần, đó là ước mơ của mình và William.

Ngày 29/6/2009

William đột nhiên kết thúc sớm học kì ở United Kingdom. Nó nói rằng sẽ rời khỏi đây, và lặp đi lặp lại với mình rằng : “ Thực sự là em không có gì với Angie cả, lần đó là do vô tình bọn em mới … Hãy tin em, Ryan… Em nghĩ Angie chỉ là nhất thời lạc hướng tình cảm…”

Mình đã cãi nhau với nó, và không tin nó.

Ngày 30/6/2009

Mình đã hỏi lại Angie một cách nghiêm túc, về tình cảm của cô ấy. Và Angie khăng khăng là đã hết yêu mình…

William nhắn tin rằng nó đã lên máy bay đi Canada. Nó không muốn xen vào chuyện giữa mình và Angie, nó sẽ bỏ cuộc.

Stella đã thấy mình tức điên lên, và con bé không chút sợ hãi, tiến đến an ủi mình, làm mình cười đau bụng với cái trò diễn hài mà Stella học được trên TV.

Ngày 4/9/2009

Dường như đây là lần thứ hai trái tim mình gần như ngừng đập.

Người ta báo tin cho mẹ mình biết rằng William đã bị tai nạn xe ôtô … và nó qua đời.

Mình đau đớn đến phát khóc.

Tại sao nó lại phải chết chứ ?

Ngày 11/10/2009

Mùa thu, lá rời cây … và Angie…

Cô ấy không chịu nổi cái chết của Wiiliam, bước ra ngoài đường và bị ôtô đâm.

Angie quá yếu, cô ấy không thể qua khỏi …

Tim mình… gần như ngừng đập lần thứ 3…

Mình nghĩ mình không thể viết tiếp được nữa …

Mắt tôi như mờ đi theo từng dòng chữ trên nhật kí của anh …

Ryan, rốt cục thì anh… đã chịu bao nhiêu đau khổ chứ ?

Thì ra …anh không hề yêu em…từ trước đến giờ …




Nếu Như Anh không Là Thiên Thần
Còn Angie đó là ai ?

_ Em đã biết hết mọi chuyện ?

Giọng nói du dương ấy vang lên sau lưng bất ngờ, làm tôi khẽ giật mình.

Tôi cố lấy lại bình tĩnh như trước khi chưa đọc những dòng đó, nhưng không thể.

_ Ryan … - Tôi run rẩy gọi tên anh, từ từ quay lưng lại.

_ Anh xin lỗi vì đã lừa dối em … thực sự thì anh đã muốn nói điều đó từ lâu lắm rồi … - Anh vẻ mặt khổ sở nhìn tôi.

_ Tại sao hả ?! Tại sao anh không nói cho em biết chứ ?! Anh nghĩ em là trẻ con thì sẽ xem thường em sao ?! Rốt cuộc thì hai người tính lừa tôi những gì nữa chứ ? – Tôi kích động, gần như gào lên.

_ Xin lỗi Stella, hãy để anh giải thích … - Ryan nắm lấy bàn tay tôi bằng hai tay, hôn lên nó đầy dịu dàng.

Khi chúng tôi đã yên vị trên sofa trong thư phòng, anh bắt đầu trầm mặc nói :

_ Anh nghĩ đã đến lúc nên nói cho em biết mọi sự thật rồi …

Tôi im lặng lắng nghe.

_ Từ nhỏ anh và William…ý anh là Thiên Du đó … cả Phương Đan, chính là Angie mà em đọc trong nhật kí…chơi rất thân với nhau, bọn anh đều có chung một ước mơ là được làm Thiên Thần. Em biết đó, điều này thật phi lý, nhưng cả 3 đứa đều cứ hy vọng mãi, bọn anh sưu tập rất nhiều đồ dùng về Thiên Thần … - Ryan mắt nhìn về xa xăm, tựa như đang trôi theo dòng kí ức.

Anh và Thiên Du đều yêu thích cô ấy, rất thích … Phương Đan tuy không xinh đẹp, nhưng cô ấy mộc mạc đáng yêu, khiến bọn anh mê mẩn… Nhưng không may bố mẹ anh lại đặt ra hôn ước giữa em và
anh, khiến anh cực kì khó xử - Anh đẩy gọng kính. _ Lúc đó anh còn nhỏ nên không nghĩ gì nhiều, đến khi anh 19 tuổi mọi chuyện mới bắt đầu rắc rối… Angie biết được chuyện anh đã có hôn ước với em liền tức giận, và sau đó anh bắt gặp … em biết đấy, Thiên Du và cô ấy hôn nhau …

 


» Quay lại mục truyện trước
Tuyển tập nhửng video clip quay lén
Đoc truyện ma

tags: truyen ma,doc truyen ma,truyen cuoi,truyen tieu thuyet tinh yeu,truyen tuoi teen,truyen cuoi dan gian,truyen ma kinh di,tong hop cac loai truyen,sms kute,sms dep,sms y nghia

doc truyen ma truyen truyen