Hot
tai game hay | Tai game | truyen ma | Truyen Ma | Truyen Cuoi | tai game mien phi
lưu ý:do một số vấn đề nên trang truyện teen sẻ chuyển về kenhtaigame.org các bạn nhớ cập nhật để đọc nhiều truyện hơn nhé doc truyen teen, doc truyen tieu thuyet tinh yeu và nhiều Doc truyen ma khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

Sau đó thì anh đã cãi nhau to với cô ấy, Angie …ách …ý anh là Phương Đan đã tức giận, nói rằng đã không còn yêu anh nữa, cô ấy nói cô ấy đã đem lòng yêu William.

William đã giải thích với anh rất nhiều về điều đó, rằng cậu ấy không hề yêu Angie. Nhưng do anh quá tức giận nên đã không tin, mặc dù trong lòng anh rất muốn tin em trai của mình. Nó đã rất tức giận, và William bỏ nhà đi sang Canada…

_ Sau đó anh ta bị tai nạn ? – Tôi nói.

_ Đúng vậy, William mất tay lái lao xe xuống vực sâu và mất mạng…

Đây mới là mấu chốt của câu chuyện.

Thiên Du đã bỏ mạng 3 năm trước, vậy mà bây giờ lại trở lại là một chàng trai khỏe mạnh ?

Tôi thoáng thấy run người.

_Và Angie do quá đau khổ cũng bị xe ôtô đâm chết … - Giọng nói của anh chua xót nghèn nghẹn.

Người tôi như bị ngâm vào nước lạnh vậy, nhão ra.

Phương Đan cũng mất mạng 3 năm trước rồi ?

_ Chuyện anh ta tai nạn mất tích 3 năm bây giờ đột nhiên trở lại là anh gạt em ?

_ Không hẳn, vì khoảng mấy năm trở lại đây anh đã bắt đầu nghi ngờ William còn sống. Vì có một người bạn ở Canada tình cờ chụp được hình ảnh của nó ở Torronto, và anh đã rất kinh ngạc. William không thể nhầm lẫn với người nào khác được, vì nó có đôi mắt màu cam rất lạ … - Anh vẫn một mảng trầm mặc, hồi tưởng. _ Và sau đó thì Phương Đan đột nhiên đến tìm anh, anh gần như đã muốn ngất đi khi gặp cô ấy… Vì đáng ra cô ấy phải ở dưới lòng đất mới đúng …

_ Cô ấy nói cô ấy đã là Thiên Thần, và William cũng vậy … Họ hiện đang làm nhiệm vụ ở đây, và cô ấy bị lạc mất William …





_ Nhiệm vụ của anh ta … chắc hẳn là có liên quan đến em ?

_ Anh nghĩ William sẽ giải thích rõ cho em về điều đó … Anh không thể nào quên được Angie, và đã giúp cô ấy đi tìm William, đến khi bác của anh nhờ anh tiếp quản trường Thành Khiết, và thật may mắn gặp được em và William…

_ Tại sao anh không hề ngạc nhiên khi gặp em và anh ta ?

_ Vì Angie đã biết trước em là người mà William sẽ gặp nên đã bảo anh đến Việt Nam…

Những mảnh ghép lẫn trong thời gian hiện dần lên, và chúng tìm lại nhau, khít vào nhau thành một bức tranh đầy những uẩn khúc còn đang chờ người giải đáp …

Mục đích của hắn ta là gì chứ ? Tại sao mọi chuyện lại trở nên rắc rối như thế này ?

END CHAPTER 19

Sự thật phơi bày...

Thiên Thần, các anh là những kẻ ngốc !





Những ngày cuối đông…

Gió dường như lạnh hơn một chút, tư vị cũng có một chút chua xót …

Có lẽ vì tâm trạng nên mọi thứ xung quanh cũng có cảm giác thay đổi theo ?

Trên đời, chẳng ai hoàn hảo, chẳng ai không một lần nói dối …

A… Lời nói dối này liệu có cảm giác nhẹ nhàng như lông vũ bay trong gió, hay như không khí lọt thỏm vào phổi bình tĩnh hô hấp ?

Muốn khóc, cũng không thể khóc


Bây giờ, tôi cảm thấy khóc là một việc thật khó, tại vì tôi đã cười quá nhiều sao ?

Hay từ bao giờ, tôi đã thành một con búp bê vô tri vô giác, chỉ ngồi im trong tủ kính để người ta bỡn cợt đùa giỡn ?



Đến trường, như bao ngày.

Từng bước chân của tôi trên đường chậm hơn, đã bao lâu tôi không ngắm nhìn những điều xung quanh mình ?

Con đường trải nhựa, với những ngôi nhà nhỏ kế tiếp, kế tiếp nhau… Tựa như số phận, con đường dài mãi đến tận cùng của sự sống mỏng manh …

Cũng như tình yêu, tưởng chừng như vĩnh cửu… Nhưng thực ra chỉ mỏng manh như bong bóng xà phòng thôi sao ?

Đột nhiên, những bước chậm của tôi dần nhanh hơn, nhanh hơn. Tôi chạy thục mạng đến trường, dù còn rất sớm…

Tôi muốn xé toạc sự thật này…

Hắn phải nói cho tôi biết lý do …

Tại sao lại làm thế với tôi ?







Lớp 10A1 …

Những nụ cười xuất hiện trên gương mặt những cô cậu thiếu niên trẻ măng…

Từ khi nào, họ đã trở nên bình thường như vậy ?

Phải chăng là do tôi đã nhìn họ bằng ánh mắt kì thị ích kỉ, nên họ cũng dần méo mó trong mắt tôi ?

Tôi cứ ngẩn ngơ nhìn những người bạn đồng môn thân thuộc. Thanh Nghĩa tóc bạch kim đã được cậu ta nhuộm lại một màu đen nhánh đầy hiền lành, Thanh Tâm đã bỏ đi cái kiểu trang điểm đậm “ kinh dị” mọi ngày… Hương Lan ma nữ đã trở thành một thiếu nữ trong sáng xinh đẹp…

_ Này, cậu sao thế ? – Một bàn tay bỗng nhiên chạm lên vai tôi làm tôi thoáng giật mình.

_ A… lớp trưởng … Chào …buổi sáng ? – Tôi nở một nụ cười gượng gạo.

Nét mặt tự cao hàng ngày của Thanh Nhân đột nhiên tan đi đâu mất, đôi lông mày đen nhánh của cậu ta khẽ nhíu vào nhau :

_ Cậu lạ lắm, có chuyện gì rồi à ?

_ Không… không có gì đâu. Sao đột nhiên lớp trưởng đại nhân lại quan tâm đến tôi như vậy a ? – Tôi hỏi.

_ Hừ, ai mà thèm quan tâm tới cậu chứ, đừng có nghĩ vớ vẩn ! – Cậu ta hừ lạnh, gương mặt lại hất lên như mọi khi.

_ Ngại sao ? – Tôi tinh nghịch châm chọc.

_ Cái con khỉ mốc ! – Cậu ta bực bội **** rủa, rồi nhanh chóng bước vể chỗ ngồi.

Tôi lắc đầu cười nhìn theo dáng đi nghênh ngang của Thanh Nhân, cũng vào chỗ ngồi cuối lớp của mình.

Bắt gặp ánh mắt của Phương Đan đang nhìn mình, tôi thoáng giật mình. Nghĩ tới chuyện cậu ấy “ không phải người “ tôi cũng cảm thấy hơi sợ một chút, một chút thôi…

Lâu nay tôi vẫn luôn ngưỡng mộ cậu ấy, vì Phương Đan xinh đẹp, lại giỏi giang …

Khi ở cạnh cậu ấy tôi luôn cảm thấy tự ti …

_ Stella … - Giọng nói trong trẻo cất lên vang bên tai tôi.

Tôi quay sang, có đôi chút ngại ngùng nói :

_ Sao vậy ?

_ Cậu …có chuyện gì sao ? – Phương Đan nhẹ giọng lo lắng hỏi.

_ Mình vẫn bình thường mà – Tôi làm ra vẻ “ bình thường “ như lời nói, mỉm cười.

_ Nói cho mình biết đi, không lẽ Ryan làm cậu buồn sao ? – Cậu ấy vẫn cố gặng hỏi khiến tôi không thể không thoái thác…

_ Ryan không làm gì mình cả, chỉ là mình cảm thấy tâm trạng không tốt thôi … - Tôi đưa mắt nhìn sang chỗ khác, né tránh ánh mắt đầy lo lắng quan tâm kia.

_ Vậy chúng ta đi xả
stress, được không ? – Phương Đan vui vẻ để nghị.

_ Xả stress ?

_ Đúng vậy, Chủ Nhật này mình muốn mời cậu đi uống café cùng… được chứ ?

Café sao ? … Có lẽ tôi không nên từ chối cậu ấy …

_ Được, hẹn cậu vào Chủ Nhật – Tôi gật đầu.

_ Quán Last Time nhé !

Last Time ? Chẳng phải đó là chỗ của tên Tuấn Anh đó sao ?

Anh ta chắc chắn biết chuyện của Thiên Du, sao tôi không nhân cơ hội này để hỏi anh ta ?

Những tiết học trôi qua lững lờ trước mắt …

Hắn đang bị thương, nên nghỉ phép ở nhà… Không biết có sao không ?





Tôi muốn nhìn thấy gương mặt hoàn mỹ đáng ghét ấy, muốn đánh hắn một trận thật đau, mắng **** và hỏi hắn liên tục … Phải khiến hắn lung túng thừa nhận mọi chuyện …

Có lẽ điều đó sẽ giúp tôi thoải mái hơn …

Và đến nhà hắn là một cao kiến ngay lúc này, chỉ có cách này mà thôi.

Hít vào, thở ra. Tôi cố lấy sức mạnh và dũng khí hừng hực, bước nhanh tiến vào cửa nhà hắn.

“ Ding dong “

Trong lúc đợi hắn ra mở cửa, tôi đảo mắt nhìn xung quanh ngôi nhà tồi tàn quen thuộc. Cũng không thay đổi mấy, những rêu phong bám xanh mịn trên tường sần sùi toát ra một mùi hoa cỏ thoáng qua cánh mũi ... Chúng dẫn lên cửa sổ đang mở toang, từng là phòng ngủ của tôi …

“ Linh…linh…linh … “ – Những tiếng kêu trong veo từ chiếc chuông gió lạ lẫm trên cánh cửa sổ khiêu khích trí tò mò của tôi, khiến tôi cố gắng nhướn mình lên lắng nghe chúng …

A… Tiếng chuông gió thật êm tai, vui thích làm sao ~ ♥

Cảm giác như gió đang hát, những tiếng linh linh leng keng trong trẻo như bài ca của mùa xuân…

_ Cô đến đây làm gì ? – Một giọng nói như từ lúc nào truyền đến khiến tôi giật mình.

Thiên Du, hắn đứng ở cánh cổng, dáng vẻ vẫn tự do tự tại như ngày nào. Chỉ có điều trên vầng trán đã quấn quanh một dải băng trắng. Nhưng đôi mắt kia, dường như những nét cười đã tan biến… Thay vào đó là đôi môi mím chặt, vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng như băng lãnh.

Tôi khẽ nuốt nước miếng sợ hãi trước bộ dạng ma quỷ trước mắt, không hiểu sao sự tự tin hùng hồn lúc nãy đã biến mất, thay vào đó tôi lại cúi mặt lí nhí :

_ Tôi đến thăm anh…không được sao ?

Hắn nhướn mày :

_ Cũng được, vào nhà đi !



Tôi đưa mắt nhìn căn nhà ngày nào, cũng không có gì thay đổi lắm, vẫn ngăn nắp và gọn gàng tinh tươm như vậy. Mà tôi cũng phát hiện được sự thú vị là Ryan không…gọn gàng bằng hắn ta.

Vì Ryan lúc nào cũng bận bịu công việc nên thời gian dọn dẹp hầu như không có. Tôi thấy vậy nên thỉnh thoảng cũng giúp anh dọn đống giấy tờ bừa bãi mà anh quăng trên bàn hay giúp anh rửa chén, làm những điều mà khi ở cạnh Thiên Du tôi không bao giờ đụng tay tới.

Tại sao thế nhỉ ? Do hắn quá cưng chiều tôi sao ?

_ Tôi đẹp trai lắm hay sao mà cô cứ nhìn trân trân vậy ? – Hắn cất giọng, vẫn lãnh băng, đủ khiến tôi toát mồ hôi. ( tự tin quá a Du ạ )

Bàn tay tôi rụt rè tiến đến tách trà định uống một ngụm. Nhưng thật nhanh, tay của hắn đã nhấc tách trà lên, bên môi
vang lên giọng nói nam tính khan trầm :

(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)_ Không được uống trà, để tôi lấy nước lọc cho mà uống. Nhìn mắt cô kìa, thâm quầng hết cả, chắc là cái tên kia lại dồn cho cô một đống café có phải không ?

Hắn … tuy ngoải giọng lạnh lùng như thế…Nhưng vẫn quan tâm ân cần …

Cái tên này là đàn ông tiền mãn kinh à ? Sao tâm trạng thay đổi thất thường thế ?

Tôi quên béng luôn là phải tra hỏi hắn cái vụ kia …

_ Không, không có đâu… Do có chút chuyện nên tôi thấy khó ngủ … - Tôi ngập ngừng gợi chuyện.

_ Chuyện gì ? – Lẫn trong tiếng lách tách của nước chảy vào ly thủy tinh, giọng của hắn đều đều.

_ Tôi …. tôi … - Quái, sao từ ngữ cứ mắc kẹt trong họng thế này ?!

Cứ nghĩ tới những sự thật kia … những thứ …




Nếu Như Anh không Là Thiên Thần
Hắn là Thiên Thần… không phải là người… Cái người đang ngồi trước mặt tôi đây…. Gần gũi làm sao nhưng cũng thật xa xôi quá …

Hắn sẽ có đôi cánh như những Thiên Thần khác, và một ngày nào đó hắn…hắn sẽ giương đôi cánh bay vào không trung vô tận…

Những hình ảnh hiện lên trong tâm thức tôi, day dứt ngắt quãng…

Hốc mắt đột nhiên truyền đến một làn hơi ấm lan tỏa, dần dần tỏa ra khắp mặt

_ Tôi….tôi … - Tôi ngước đôi mắt đầy nước lên nhìn hắn, không dám chớp mắt vì sợ những giọt nước mặn chát kia nặng trĩu rơi xuống…

Gương mặt lạnh lùng kia vẫn hiện diện trước mặt tôi, không vì nước mắt của tôi mà đổi sắc.

_ Cô… biết hết mọi chuyện rồi sao ? – Hắn vẫn một mảng điềm nhiên trầm tĩnh.

Tôi chua xót gật đầu.

Giọng nói lãnh băng của hắn truyền vào tai tôi, biến thành những cây kim châm nhẹ nhàng mà tần nhẫn đâm vào tim, khiến tôi khẽ nhói lên…

_ Tại sao… không nói cho tôi biết sớm chứ ? Tại sao anh không thể…tìm một cô gái khác ngoài tôi ? Tại sao khiến cho tôi rối bời thế này chứ ? – Tôi nấc lên nghèn nghẹn, đau đớn gặng hỏi hắn.

Đôi môi khêu gợi lại cong lên một nụ cười nhàn nhạt sáo rỗng :

_ Tại sao ? Tại vì tôi muốn trêu đùa cô một chút… Từ nhỏ tôi đã ghét cô rồi, không nhớ sao ? Tôi đây chỉ là một Thiên Thần rỗi hơi chán việc muốn tìm trò giải trí, muốn thử xem thái độ của cô như thế nào… Muốn làm cho cô yêu tôi, để rồi tàn nhẫn đá văng cô … Cho cô biết cái cảm giác đau khổ là như thế nào thôi. Stella ạ, cô còn ngây thơ lắm … - Thiên Du trào phúng thủ thỉ bên tai tôi, những ngón tay trêu đùa lướt trên gương mặt tôi vuốt ve mơn trớn.

Tên này ?!

“ Chát ! “ – Hệt như một cỗ tức giận truyền đến khắp thân thể tôi, khiến nó nóng lên đầy lửa giận phun trào, bàn tay từ lúc nào đã bị lửa giận điều khiển, tìm đến gò má trắng mịn trước mặt mà giải tỏa, in lên đó năm ngón tay đỏ lựng.

_ ********, tôi chưa từng nói yêu anh ! – Tôi phẫn nộ gằn giọng, nước mắt cũng trào xuống càng nhiều, nhiều đến nỗi lem nhem hết gương mặt của tôi từ lúc nào không hay.

_ Vậy a, tôi không tin… để tôi kiểm chứng một chút … - Hắn vẫn giọng nói ấy, nhưng pha thêm vào chút ái muội, thân thể cao lớn áp sát tôi vào tường.

_ Tránh ra ! – Tôi hét lên, trừng to mắt nhìn hắn.

_ Cô nghĩ tôi
dễ dàng buông tha cô sao ? – Gương mặt Thiên Du càng ngày càng tiến gần khiến nhịp tim tôi hỗn loạn.

_ Nếu như anh không tránh ra… tôi.. tôi sẽ …

_ Sẽ làm sao hả ? – Hắn gằn giọng.

_ Phương Đan sẽ hiểu lầ…a..ưm ! – Đôi môi run rẩy của tôi bất ngờ bị cánh môi quyến rũ nóng bỏng kia nhanh chóng phủ lên, hắn tham lam nuốt trọn khiến tôi khó khăn hít thở…

Cả người tôi xụi lơ đi, bị cái sức nóng từ người hắn đốt cho tan chảy ra…

Nụ hôn của hắn lúc nào cũng thô bạo mãnh liệt, không ngừng lan tỏa trong vòm họng…

Bàn tay của tôi vẫn còn chút lý trí, tìm đến ngực hắn cố gắng đánh thật mạnh nhưng lại bị hắn mạnh mẽ ôm lấy.

_ Ưm…tránh …ra… - Khi môi hắn rời ra một chút, chỉ còn nhẹ nhàng bao phủ lấy môi dưới… Tôi run rẩy cầu xin…

Vòng tay của Thiên Du kia rất chặt, khiến tôi không thể nào cử động được.

Hắn thở hổn hển y hệt tôi, những ngón tay đang bị ép vào ngực hắn cảm nhận được nhịp đập rối loạn từ lồng ngực rộng rãi kia.

_ Cấm cô nhắc tới cô ta trước mặt tôi nữa – Hắn nhấn giọng lạnh lùng cảnh cáo.

_ Hừ, anh cũng đùa giỡn với cô ấy ?





_ Hừ, anh cũng đùa giỡn với cô ấy ?

_...

_ Vậy tôi nói là đúng ? – Tôi nhếch môi cười nhạt…

_ Nó không như cô nghĩ đâu … - Hắn lãnh đạm nói.

_ Công nhận anh đúng là một tiến sĩ hóa học có tương lai đó, nhưng tôi nghĩ anh nên học ngành diễn xuất rồi trở thành một tài tử nổi tiếng ở Broadway [1] hoặc Hollywood [2] thì hay hơn – Tôi trào phúng nói, trên môi vẫn một nụ cười khinh bỉ…. A tôi quên mất, chẳng phải đáng ra anh đã không còn là con người nữa rồi sao ? -

_ Cảm ơn đã có lời khen cho vai diễn của tôi

Tôi trừng lớn mắt.

_ Sao ? Cô có phải là nuối tiếc không muốn kết thúc màn kịch này ?

_ Anh… - Nghiến chặt răng, bàn tay tôi nắm lại thành nắm đấm.

_ Nếu không có chuyện gì nữa, mời cô về cho … Tôi còn đang bận chút việc – Hắn rời ra khỏi người tôi, tiến đến cửa.

Tôi bước hục hặc ra khỏi cửa, bên môi lẩm bẩm vứt lại một câu đủ cho hắn nghe thấy :

_ Anh đúng là không xứng làm Thiên Thần …



Thiên Du, anh là tên ********.

Đây là cảm giác hụt hẫng sao ? Vì sao nó lại chua xót như thế này ?

Tất cả… thực sự đều là như vậy sao ?

Hay là do tôi đã quá hy vọng hão huyền ? Không!

Bước chạy của tôi tưởng chừng như nhanh đến nôi không bao giờ chịu dừng lại, sải chân của tôi nặng nề trải trên đường lộ trải nhựa.

Trời đã tối, ngoài đường xe cộ qua lại đầy nhộn nhịp, tiếng còi xe lọt vào tai tôi biến thành tiếng gào thét trong lòng… Còn mắt thì mờ đi theo những ánh đèn đủ sắc…

Đèn xe ôtô rọi vào mắt tôi chói lòa, khiến nó như mù mị đi … Chỉ còn phủ một màn sương trắng…

Bước chân của tôi dường như chậm dần, sững sờ trước bánh ôtô lớn đang lao vút tới…

Xe cộ qua lại vùn vụt tạo ra những đợt gió chớp nhoáng vụt qua thân thể, bỗng chốc khiến cả người tôi nhẹ tênh …

Ôtô vẫn lao tới như một ngọn gió ngông cuồng, không thể kìm hãm…

Gió vẫn thét gào…

Không khí như ngưng đọng trong khoảnh khắc ấy…

Bàn chân như bị chôn chặt dưới
đất, tựa hồ như vĩnh viễn không dịch chuyển nữa…

A… Tôi không muốn chết …

Chua xót nhắm mắt lại, khi ý chí sống còn kéo tôi ra khỏi sự ngây ngốc thì đã quá muộn…

Bánh xe ôtô lớn thật gần rồi, gần rồi…





Bỗng nhiên cả thân thể đón lấy một mảnh ấm áp vòng quanh…

Êm quá …

Và thần trí tôi tắt lịm… không còn sức để tiếp tục do dự với cái chết…

Bên tai đọng lại những tiếng thét gào, và sự ồn ào hỗn loạn của thành phố…

Chỉ biết rằng, có thể tôi đã chết. Nhưng sao lại nhẹ nhàng thế này ?



END CHAPTER 20

Một cái chết cho kết thúc hay những trái tim đau đớn kia lại tiếp tục điên cuồng tìm lại hạnh phúc đích thực ?

Chú thích :
[1] Broadway : Sân khấu Broadway hay quen gọi đơn giản là Broadway, là hệ thống bao gồm 39 nhà hát chuyên nghiệp (500 ghế trở lên) nằm trong khu vực Theatre District, Manhattan, New York. Broadway là địa điểm du lịch hấp dẫn của thành phố New York. Theo hiệp hội biểu diễn Broadway (The Broadway League) năm 2007-2008, sân khấu Broadway đã bán được khoảng 973 triệu USD tiền vé.

Nguồn :

Có thể nói Broadway là nơi hội tụ những vở kịch cực kì tuyệt vời. Đây là một nhà hát – sân khấu kịch nổi tiếng khắp thế giới.

[2] Hollywood : Hollywood, còn có khi Việt hóa thành Hoa Lệ Ước hay Hồ Ly Vọng, là một khu của thành phố Los Angeles, California, Hoa Kỳ, nằm về phía tây bắc của thành phố này. Được biết đến như một trung tâm lịch sử điện ảnh, Hollywood đại diện cho ngành giải trí và điện ảnh của Hoa Kỳ. Ngày nay, những ngành phục vụ cho công nghiệp điện ảnh của nước này cũng được mở rộng ra những vùng lân cận như Burbank và Westside, nhưng những ngành quan trọng như biên tập, kỹ xảo, hậu sản xuất và ánh sáng trong phim ảnh vẫn được duy trì tại Hollywood.





Chapter 21 : Chỉ còn 6 ngày nữa

Mùi ête xông lên mũi, dây dưa.

Khó chịu thật.

Cảm giác được toàn thân ê ẩm, không tài nào nhúc nhích nổi. Tôi lười biếng nhếch mi, chỉ thấy một màn sương mờ mịt phủ trên mắt. Một màu trắng toát.

A… Tôi đang ở Thiên Đường hay Địa Ngục đây ?

Một cơn đau truyền đến trên cánh tay, khiến tôi khẽ run lên mà giật mình mở mắt.

_ A … - Tôi không ngăn được tiếng rên.

Hình như có tiếng bước chân, tiếng lạch cạch va chạm…

_ Em tỉnh rồi sao ? – Bên tai, vang lên giọng nói trong trẻo của phụ nữ.

Tôi từ từ mở hai đôi mắt mơ hồ nhìn khung cảnh, a …

_ Tôi đang …ở đâu đây ? – Nhìn cảnh vật trắng toát lạ lẫm, tôi ngây ngốc tự hỏi. _ A…

_ Em đang ở bệnh viện, chịu đau một chút… Chị sẽ thay bình nước biển … - Những tiếng lạch cạch lại vang lên khiến tôi phải quay lại nhìn.

_ Bệnh viên ?

Trước mặt tôi là một cô y tá mặc váy trắng, trông có vẻ trẻ tuổi…

Vậy là tôi chưa chết ?

_ Đúng vậy, em thật may mắn … Bị xe đâm sát như vậy mà vẫn còn sống sót như thế này. Chỉ là em do quá sốc mà ngất đi thôi … - Chị y tá vừa treo bình nước biển mới lên móc, vừa nói.

_ Ai … đã đưa em vào đây ? – Giọng của tôi yếu ớt, tôi cảm nhận được cổ họng của mình đang khô khốc.

_ Mọi người ở hiện
trường đấy, họ có gửi lời hỏi thăm cho em …

_ Ngoài họ ra … không còn ai nữa sao ?

Tôi nghĩ tới hắn …

_ Không, nhưng mà có một chàng trai đang đợi em ở ngoài … Cậu ta mặc đồng phục giống của em đấy … - Chị y tá chỉ tay ra ngoài cửa.

Thiên Du sao ?

Tôi rướn mình cố gắng nhìn ra ngoài khe cửa hơi hé ra… Và chiếc cửa cũng từ từ mở ra, kèm theo tiếng giày bước trên sàn đá hoa cương …

_ Thanh Nhân ? – Tôi thoáng ngạc nhiên, nhưng thú thực cũng có chút hụt hẫng.

Cậu ta từ từ tiến lại, vẻ mặt lo lắng nhìn tôi. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu ta như vậy …

Ánh sáng nhàn nhạt từ ngoài cửa sổ hắt vào căn phòng trắng toát đầy buồn bã, Thanh Nhân bước lại gần tôi bằng những bước thật chậm. Dưới ánh sáng trắng đầy hào quang thanh nhã ấy, cậu ta trong bộ đồng phục nghiêm chỉnh hơn mọi ngày, làn da màu bánh mật sáng lên ẩn hiện dưới cổ áo không chút nếp nhăn… Chỉ có điều, gương mặt lại buồn, mà trông thật khó coi a….

_ Lần đâu tiên tôi thấy cậu đẹp trai thật sự a … - Tôi không nhịn được bèn cất tiếng khen, kèm một nụ cười.

Chẳng mấy chốc cậu ta đã ngồi bên giường bệnh, nhăn nhó trách móc :

_ Cậu làm cái quái gì mà để bị tai nạn thế hả ?

Tôi ngây ngốc nhìn cậu ta một chút, rồi cười trừ :





_ Có gì đâu, chỉ là do bất cẩn thôi mà. Cậu xem, tôi đang khỏe mạnh như thế này còn gì ? – Tôi vỗ ngực.

_ Đồ ngốc ! Cậu có biết cả lớp lo cho cậu lắm không ? – Thanh Nhân bặm môi, cốc một cái nhẹ lên trán tôi khiến tôi ôm đầu vờ đau.

_ Aaaaa… Cậu có cần thô bạo vậy không hả ?

_ Hừ, có đau mới biết chừa chứ

….

Buổi chiều, tôi vác cái thân xác ê ẩm này ra khỏi bệnh viện, tất nhiên là cùng tên Thanh Nhân.

Cảm ơn Chúa vì tôi vẫn còn sống dưới bánh của cái ôtô lớn đó.

Đây không phải lần đầu tiên mà tôi bị tai nạn. Lúc nhỏ, hình như là khoảng 5 tuổi, tôi bị một chiếc xe đạp đâm phải, và té gãy chân.

Tôi nhớ như in cảm giác khi bị ngã xuống đường nhựa, thực sự là rất đau đớn.

Đầu của tôi bị va đập mạnh, và lúc đó nó nhức nhối kinh khủng, nhớ lại điều đó làm tôi thoáng rùng mình.

Nhưng cảm giác lần này thì khác, trước khi ngất đi, tôi lại cảm thấy không hề đau nhức, nguược lại còn cảm thấy cả thân thể như đươc ngã vào một bề mặt mềm mại ấm áp.

Liệu xúc giác của tôi có vấn đề hay do tôi hoang tưởng đây ?

Dẹp đi, tôi chẳng muốn suy nghĩ gì nữa.

...

Đứng trước căn hộ nhà Ryan, tôi không vào vội mà đứng trước cửa kính chỉnh sửa trang phục, kiểm tra xem trên người có vết xây xát nào không. Nếu Ryan biết được chắc anh ấy sẽ " giáo huấn" tôi cả đêm mất.

Qua lớp kính mờ ảo nhìn vào trong nhà, tôi nhìn thấy bóng anh đang đứng cạnh chiếc sofa đỏ trong phòng khách, hình như đang nghe điện thoại.

Tôi chạm tay nắm cửa định mở cửa bước vào, thì bị tiếng nói của anh làm cho bất ngờ mà khững lại :

_ Thiên Du, em nói còn 6 ngày nữa nghĩa là sao ? - Qua khe cửa nhỏ, Ryan tay cầm điện thoại, gương mặt anh tuấn đầy lo lắng.

6 ngày ? 6 ngày là sao ?

Tôi núp ngoài cửa, chỉ dám mở hờ cửa để nghe lén. Nhưng
tiếng Ryan thì nghe được đấy, còn tiếng trong điện thoại thì tôi gắng nghe thế nào cũng không được.

_ Không thể nào, đáng ra thời gian của em ... phải nhiều lắm cơ mà ? Tại sao chỉ có 30 ngày ? Rõ ràng Phương Đan nói ... - Giọng nói của Ryan ngày càng sốt sắng.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)Ryan đang nói chuyện với Thiên Du ?

Cả người tôi dường như cứng dần theo từng câu mà Ryan nói ...

_ Em thích ... Stella đúng không ?

Tim tôi... đập mạnh một nhịp khiến tôi rối bời cả đầu óc, thẫn ra dựa vào cạnh cửa.

Thiên Du ... có 6 ngày nữa là sao chứ ? Còn cả " thích Stella" ?

Không lẽ họ còn chuyện gì nữa muốn giấu tôi sao ?

Tôi cảm thấy choáng váng đầu óc ...

_ 6 ngày nữa là sao hả ? - Tôi đẩy cửa bước vào, một giọng lạnh nhạt bất cần.

Ryan bị tiếng nói bất ngờ của tôi làm cho giật mình, rồi anh tắt điện thoại, từ từ quay lưng lại.

_ Em về khi nào vậy Stella ? - Anh tươi cười như không có chuyện gì, nhưng nụ cười cứng đờ của anh làm sao qua mắt được tôi chứ ?

_ Hai người nói 6 ngày nữa là cái gì hả ? Lại còn " thích Stella" là sao ? -Tôi gần như hét lên, cả đầu óc bất giác trống rỗng.

_ Em nói gì anh không hiểu ? - Ryan nhíu mày, tiến lại gần tôi.

_ Các người đã quen sống dối trá từ khi nào vậy ? -Tôi vẫn một mực lạnh lùng trừng mắt nhìn anh.

Ryan đứng trước mặt tôi, cả thân thể cứng đờ, nụ cười tắt ngấm.

Rồi anh đẩy gọng kính, âm trầm nói :

_ Thiên Du ... chỉ còn 6 ngày nữa là ... - Giọng anh ngắt quãng đầy chua xót.




Nếu Như Anh không Là Thiên Thần
_ 6 ngày nữa làm sao hả ?!

_ 6 ngày nữa, Thiên Du bắt buộc phải trở về làm Thiên Thần ...Sức mạnh của cậu ấy chỉ có thể giúp cậu ấy ở trong thân xác đó 30 ngày thôi, và hôm nay là ngày thứ 24 rồi ...

Ngày thứ 24 ?

Mắt tôi như phủ lên những hạt tuyết ngày ấy, nhưng lại bỏng rát đau đớn.

_ Đây ...là một trò đùa... đúng không ? Trên đời này làm gì có cái gì gọi là " Thiên Thần" chứ ? Các người ...đang đùa đúng không ? - Tôi như ngây ra, nắm lấy hai vai của Ryan.

Anh quay mặt, mím môi trầm mặc.

_ Là mơ ? Đúng không ? Là một giấc mơ thôi đúng không ? Hắn ... chỉ là một con người bình thường, không có Thiên Thần... làm gì có Thiên Thần chứ ? Ryan à, hãy gọi em dậy đi ... - Đôi môi tôi bất giác mỉm cười nhìn anh đầy cầu xin, mắt ướt đẩm lệ...

Tôi ... không tin ...không tin mà !

_ Stella ... - Anh vuốt ve gò má tôi, thì thầm gọi tên tôi đầy nghẹn ngào. Đôi mắt anh đong đầy buồn bã như hồ thu mùa đông ...

Một cơn đau ập tới đầu tôi một cách bất ngờ, đầu óc tôi choáng váng, đôi chân cứ thế mà nhũn ra, mắt lại mờ đi không chủ ý ...

A ...

_ Stella ! - Bên tai, thoáng nghe thấy tiếng hét của anh ...

Mọi thứ chìm vào bóng đêm tĩnh mịch buồn thảm...

...

Một thế giới màu đen, nhưng lại có mùi máu, lạnh tanh.

A...đây là đâu ?

Trước mắt dần hiện ra một căn phòng quen thuộc, một màu trắng tinh khôi, nhưng thực buồn làm sao.

Tôi bước vào căn phòng từng là phòng ngủ của mình, một cách chậm rãi ngồi lên chiếc giường đệm trắng ngả màu nhăn nhúm

Từ đâu, bỗng nhiên lả tả rơi xuống vài chiếc lông vũ trắng xinh , êm mượt như tơ ...

Lông vũ, phảng phất mùi hoa cỏ ... Như mùi trên cổ áo hắn, đầy nhẹ nhàng tinh tế.

Gió thổi nhè nhẹ vào căn phòng, khiến lông vũ bay tứ tung...

Phía sau, cảm giác được một cỗ ấm áp lạ thường, khiến tôi giật mình mà quay lưng lại...

Ánh sáng lấp lánh chói lọi khiến tôi chói mắt, nhưng thứ ánh sáng đó lại phát ra những hơi ấm, dịu dàng bao phủ lấy tôi.

Khoảnh khắc đầy những diệu kì, trên bệ cửa sổ, cũng là một màu trắng, nhưng lại đặc biệt kì dị khiến người ta không muốn rời mắt.

Đôi cánh to lớn phủ đầy nắng sớm, vương lại vài giọt sương đông, khiến nó càng thêm phần xinh đẹp quỷ dị...

Nhưng nhìn xem, từ trong đôi cánh lại phát ra những tia sáng nho nhỏ...

Chạm vào chắc sẽ rất ấm và êm a...

Chiếc cánh càng ngày càng to ra trên tấm lưng trắng nõn, bờ vai rộng lộ ra một ít xương đầy cứng cáp...

Mái tóc nâu đan xen những hạt nắng nhỏ, khiến chúng lại đặc biệt bộn phần a...

Và đôi cánh đột nhiên lay động...rồi vỗ nhẹ ... nhẹ ... mạnh dần...

Ánh sáng ngày càng khiến tôi lòa đi ...

Lông vũ bay tấp vào mặt...

Đôi cánh xinh đẹp vỗ nhẹ nhàng nhưng thật khỏe khoắn, dần dần mang cả thân người cao lớn kia hòa mình vào không trung vô tần ngoài cửa sổ ....

Xa dần ...xa dần ...

Bỏ lại những chiếc lông vũ vô tri ... dần rơi xuống bất lực ...





A!

Thì ra, chỉ là một giấc mơ.

Vẫn là một giấc mơ kì cục như những ngày qua, nhưng sao lần này...

Tim đột nhiên nhói đau, nhịp đập đau đớn như mỗi lần đôi cánh ấy vỗ trên bầu trời xanh mượt yên bình.

Yên bình, nhưng thật ... đau quá...

Tỉnh dậy, tôi đã nằm trên giường từ lúc nào. Trên bàn tròn trong phòng vẫn một chiếc bình hoa hồng trắng như mọi ngày...Nhưng hoa đã héo tàn ...

Tàn phai ... như lòng tin bị dối trá lu mờ ... Tàn nhẫn ...

Trên bàn ngoài bình hoa còn có thêm một khay thức ăn, và tờ giấy của Ryan :

" Anh có việc phải ra ngoài, cố mà ăn hết nhé. Buổi tối anh sẽ nói chuyện với em "

Ryan

Tôi đứng trước gương chải tóc, lơ đãng chạm tay lên chiếc kẹp tóc lấp lánh kia...

Hình ảnh của hắn lại hiện về trong đầu, đầy ắp như những tấm hình cũ cất kĩ trong kí ức ...

Đôi mắt hổ phách đầy mạnh mẽ nhưng cũng thật dịu dàng gần gũi...

Làn da trắng như sứ của hắn...

Mái tóc nâu đón lấy nắng dịu dàng của trời đông...

Thân hình mảnh dẻ, nhưng thực rắn chắc ...

Nụ cười, như vệt nắng bình minh...

A... Từ khi nào, hắn đã khắc sâu vào tâm trí tôi như vậy ?

" Em thích Stella...đúng không ? "

Câu nói của Ryan lúc chiều đột nhiên trở về ập vào tai, khiến gương mặt tôi bất giác đỏ lên trong gương.... A...

Cảm giác này, thật khác nha ...

" Ding dong ... " - Tiếng chuông đột nhiên vọng vào khiến tôi giật mình, vội vàng ra khỏi phòng.

_ Tôi đến đây ... - Tiếng chuông cứ vang lên vài lần khiến bước chân tôi nhanh hơn.

...

_" Cạch " .... A chào ... - Trước cửa , lại là một gương mặt mà tôi không hề ngờ tới.

Nụ cười ngoác
đến mang tai, đầy kiêu ngạo.

_ Lớp trưởng ? - Tôi thất kinh, mắt mở to nhìn cái kẻ ngông cuồng kia.

_ Aha... Thì ra cậu ở đây a.... - Cậu ta cười một cách gian xảo, nhìn tôi đầy ma mãnh.

_ Aaaaaa xin cậu đừng nói cho ai biết mà ... - Tôi mếu mặt la to cầu xin cậu ta.

Nếu có ai biết tôi đang sống cùng hiệu trưởng chắc tôi sẽ chết mất !

_ Xì, thầy Nam nói với tôi lâu rồi ... Đùa cậu tí thôi

_ Phù ... làm tôi sợ chết đi được ... - Tôi thở phào nhẹ nhõm _ Cậu đến đây làm gì ?

_ Thăm không được sao ? - Cậu ta lại nhăn nhó, làm giọng đáng sợ. _ Với lại tôi muốn cậu đi với tôi một chút ...

_ Đi đâu ?

_ Ra ngoài chứ đi đâu. Nếu mà cậu không đi thì tôi sẽ tung tin cậu ở chung với thầy Thiên Nam ra khắp trường a...





Thế đấy, kinh khủng như thế đấy.

Huhu, tôi không thoát khỏi tay của tên ma vương này mà !

Chúng tôi cùng nhau đi trên phố, và cậu ta dẫn tôi đến chỗ nào thì tôi cũng không quan tâm.

Vì tôi chẳng còn đầu óc đâu mà suy nghĩ ba cái chuyện đó nữa rồi.

_ Cười lên coi, cái mặt cậu làm tôi phát nôn - Cậu ta cứ hai ba bước lại ca " bài ca con cá " này này.

_ Rốt cục là chúng ta đang đi đâu ? - Tôi ngây ngốc ngước lên hỏi.

_ Đi rồi biết.

Len lỏi qua những con phố nhộn nhịp, đi đến khi tôi mỏi chân cậu ta vẫn chưa tha... Trời ạ.

Và rồi chúng tôi mò đến một quán cafe trong hẻm, cái biển đèn neon ở ngoài đa khá cũ, mập mờ mấy chữ ...

Angel's cafe

...

Trong quán, thực dễ thương a...

Những chiếc đèn giấy đủ màu sắc trên trần, thay nhau chiếu sáng, khiến cho khắp gian phòng nhỏ trở nên vui vẻ ấm áp.

Những chiếc bàn nhỏ bằng gỗ cũng đã sờn phai, nhưng lại tạo cảm giác bình dị gần gũi, không chút xa hoa... Đồ vật đều cũ, nhưng xinh xắn đáng yêu ... Khiến người ta thích thú...

Thật khác với cái tên ...

Trong đây không hề có ai cả...

Theo chân cậu ta, dẫn đến một căn phòng sâu trong quán...

Đến trước cửa căn phòng ấy, Thanh Nhân bất ngờ quay lại, nheo mắt :

_ Hãy chắc với tôi rằng cậu không bị bệnh tim

Tôi gật đầu chắc chắn.

Chiếc cửa gỗ trắng ngà từ từ mở ra...Bên trong tối om...

Thanh Nhân đứng bên cửa, ngoắc tay mời tôi bước vào...

Tôi đi qua hắn, chậm rãi bước vào, cảm giác cũng có đôi chút sợ hãi a...

Một...hai ...ba ...

" Tách "

_ HAPPY BIRTHDAY STELLA !!!

Stella 16th Birthday : 24/12/2011

END CHAPTER 21.





Chapter 22 : Ác mộng của những giấc mơ

A...

Trước mắt là những bông giấy nhiều màu sắc, thật nhiều người ...

Những gương mặt quen thuộc...

_ Mọi người .... - Mất 10 giây để ổn định lại, tôi ngơ ngác.

_ Chúc mừng sinh nhật cậu - Mọi người đồng thanh.

" Mọi người " ? Đó là lớp 10A1 của tôi...

Sao lại như thế này ?

Khi tôi còn đang ngây ngốc chưa hiểu ra sự việc, thì một bàn tay to ấm đặt lên vai tôi, kèm theo giọng nói thản nhiên :

_ Đừng nói với tôi là cậu không nhớ ngày sinh nhật của mình nhé ? Hôm nay là Giáng Sinh... Sinh nhật cậu vào ngày Giáng Sinh mà cậu cũng không nhớ ? - Thanh Nhân nhíu
mày.
 


» Quay lại mục truyện trước
Tuyển tập nhửng video clip quay lén
Đoc truyện ma

tags: truyen ma,doc truyen ma,truyen cuoi,truyen tieu thuyet tinh yeu,truyen tuoi teen,truyen cuoi dan gian,truyen ma kinh di,tong hop cac loai truyen,sms kute,sms dep,sms y nghia

doc truyen ma truyen truyen