Không biết trên thiên đường có trạm điện thoại hay không? Liệu có
phải xếp hàng rất lâu không? Em không sợ phải chờ đợi...
Bọn họ nói với em rằng anh đã rời bỏ em rồi. Em chỉ cười thôi, bởi vì em
biết rằng anh không bao giờ như vậy. Em vẫn còn nhớ, năm em 14 tuổi, em
bị một đứa con trai lớp trên bắt nạt, anh đã xông ra đánh nó để bảo vệ
cho em, sau đó với bộ mặt sưng tấy anh nói với em rằng: " Em Phương, về
sau cả đời này anh sẽ bảo vệ em!" Lúc đó chẳng phải chúng ta đã thầm hẹn
ước như vậy sao? Nhưng hôm nay là sinh nhật lần thứ 24 của em, anh làm
sao có thể bỏ em một mình mà âm thầm đi như vậy? Anh có biết rằng nếu
không có anh, em không thể nào sống được. Không có bàn tay anh dẫn
đường, em sẽ bị lạc lối không còn biết phương hướng nào để đi. Không có
chiếc áo khoác của anh che chắn, em nhất định sẽ rất giá lạnh. Không có
tiếng chuông điện thoại anh gọi vào mỗi buổi sáng, em sẽ lại đi làm muộn
cho mà xem...Chúng mình đang chuẩn bị cho ngày kết hôn, anh cũng biết
mà, em là một con bé vụng về như thế, chỉ có một mình, em làm sao có thể
lo liệu được mọi chuyện? Em biết rằng anh chỉ đang tạm xa em một thời
gian mà thôi, anh chỉ đến một nơi mà em không hề biết thôi phải không?
Nhưng anh nhớ nhé, nhất định, nhất định phải trở về với em đấy. Anh còn
phải thực hiện lời thề " cả đời này" bên em nữa mà. Em vẫn đang ở đây
đợi ngày anh trở về.

Ngày 19 tháng 5
Long:
Hôm nay em lại đi trên con đường mà chúng mình vẫn thường cùng nhau dạo
chơi, anh có còn nhớ điểm hẹn của chúng mình không? Ở nơi đó vẫn còn bài
hát mà anh thích đó. Em đang nghĩ rằng, chỉ cần em đi hết con đường này
sẽ lại được gặp anh. Bởi vì anh đã từng hứa với em rằng sẽ đưa em đi
xem bộ phim đó mà, hôm nay đã là ngày cuối cùng còn chiếu bộ phim đó.
Mười năm qua, anh chưa từng một lần lỡ hẹn với em, chúng ta đã tuèng thề
rằng đời này kiếp này sẽ luôn ở bên nhau mà? Anh có thể quên rồi sao?
Về đến nhà, chuông điện thoại của em réo vang. Em nghĩ nhất định đó là
anh rồi, là anh đã hỏi em đã về đến nhà chưa, em đang làm gì thế, đã ăn
tối chưa, và anh sẽ lại nhắc nhở em phải biết nghe lời và phải ngoan
ngoãn. Nhưng giọng nói của người trong điện thoại lại là Băng Băng, cô
ấy hỏi em đang làm gì. Em nói em đang chờ điện thoại của Long. Trong
điện thoại em nghe thấy tiếng Băng Băng òa lên khóc rất to. Anh nói xem
cô ấy có phải là rất buồn cười không? Tại sao lại phải khóc cơ chứ? Khi
chỉ có một mình em trong đêm đen vắng lặng, em cũng muón khóc lắm đấy.
Nhưng em biết nếu anh nhìn thấy em khóc anh sẽ rất đau lòng. Vì thế em
đang gắng hết sức để không bật khóc, để khi đợi anh trở về em sẽ nói với
anh rằng, con người em rất kiên cường phải không anh. Nhưng khi nào anh
mới quay trở về đây...
Tiểu Phương
Ngày 26 tháng 5
Long:
Em lại vừa gọi điện đến nhà anh đấy, nhưng những lời em nghe thấy vẫn
chỉ là những câu nói quen thuộc trong chiếc máy nhắn tin: " Hiện giờ tôi
đang bận không thể trả lời điện thoại, xin hãy để lại lời nhắn, tôi sẽ
nhanh chóng gọi điện lại cho bạn." Đây đã là lần thứ mấy trăm như thế
rồi? Anh đang đánh răng hay đang tắm, hay là tiếng ti vi to quá nên anh
không nghe thấy tiếng điện thoại kêu? Từng lời anh nói trong điện thoại
dường như vẫn luôn đọng lại bên tai em, cứ như anh chưa bao giờ rời xa
em vậy. Nhưng chẳng phải rất lâu rồi anh không được nghe giọng nói của
em sao? Anh không nhớ em à? Em biết rằng trước mặt anh em chỉ là đứa trẻ
bướng bỉnh mà thôi, người mà luôn khiến anh phải tức giận. Anh biết
không, bởi vì em rất thích nhìn thấy vẻ mặt cau có của anh khi em không
nghe lời, em thích lại được nghe anh nói : " Cô nhóc này em hư quá!" ,
thích ánh mắt trách móc đầy yêu thương của anh. Em ôm chiếc gối bất chợt
òa khóc. Dù những lúc chúng mình to tiếng với nhau thế nào đi chăng
nữa, nhưng chỉ cần nhìn thấy em khóc, anh nhất định sẽ ôm chặt em vào
lòng, hôn đi những giọt nước mắt của em, xin lỗi an ủi em. Nhưng...tại
sao, tại sao lần này anh lại vô tình đến vậy?
Yêu anh
Ngày 1 tháng 6
Long:
Ngày chúng mình kết hôn đã qua rồi. Tuy rằng anh vẫn chưa trở về nhưng
em vẫn tự mình tổ chức lễ cưới và trở thành vợ anh. Từ năm 14 tuổi em đã
luôn mong ước đến ngày có thể được làm vợ anh. Anh có còn nhớ những lời
trước khi anh cầu hôn với em không? Anh thật là khéo nói, anh nói là: "
Em Phương, hôm nay anh sẽ thực hiện một nguyện vọng của em." Em tinh
nghịch hỏi lại: " Nguyện vọng gì cũng có thể được chứ?" Anh cười nói: "
Ừ, bất cứ nguyện vọng gì cũng được." Thế là em liền nói ngay: " Vậy thì
anh hãy lấy em đi." Kết quả là anh liền giả vờ làm một trò ảo thuật rồi
lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn cưới, dịu dàng đeo nó vào ngón tay
em. Anh biết không, được làm vợ anh là nguyện vọng lớn nhất đời em. Em
luôn luôn hi vọng mãi mãi có thể ở bên anh. Nhưng mấy hôm nay khi em nấu
cơm xong rồi, muốn cùng anh ăn, cùng anh chuyện trò nhưng trong căn
phòng ấy vẫn chỉ có mình em cô độc. Em lại thắp đèn thật sáng để đợi anh
trở về. Dù có muộn đến mấy, em nhất định sẽ vẫn luôn để đèn thật sáng,
để anh biết rằng có một người vẫn đang đợi anh trở về...Lúc nãy, em vừa
nấu cho anh một món canh mà anh thích nhất. Trong lúc em thái rau không
cẩn thận đã bị cứa vào tay, máu nhỏ từng giọt đỏ thẫm ướt đẫm tay em,
nhưng lại chẳng thấy có bàn tay anh vụng về giúp em băng bó. Nước mắt em
đang trào ra anh có biết không. Hay em đã mất anh rồi sao? Ý nghĩ đó
làm trái tim em đau đớn vô cùng.
Vợ anh
Ngày 7 tháng 6
Long:
Hôm nay trời đổ mưa rất to, em đã đứng dưới mưa từ rất lâu rồi. Khi thấy
toàn thân nóng bừng lên, em mới chịu lững thững quay về. Em biết em đã
bị bệnh rồi. Đúng là bị bệnh rồi. Như vậy thật tốt, chỉ cần em biết em
bị bệnh, thì dù anh đang ở đâu, đang làm bất cứ cái gì cũng sẽ lập tức
trở về nhà chăm sóc em, giúp em uống thuốc, dỗ dành em ăn, bắt em phải
nằm trên giường không được cử động lung tung... Em nằm trên giường, cảm
thấy toàn thân mình nóng bừng như lửa đốt, đầu em đau buốt như muốn vỡ
tung. Tại sao vẫn chưa thấy anh đến? Em dường như không còn đủ sức để mở
mắt nhìn nữa, em cảm thấy mọi vật như đang quay cuồng trước mắt. Nhưng
em vẫn luôn tự nhủ trong lòng rằng không được ngủ, nhất định không thể
ngủ. Bởi vì em sợ khi em ngủ rồi, anh trở về thì em sẽ không thể nhìn
thấy anh nữa...Sau đó Băng Băng đến, cô ấy phát hiện em bị sốt, liền bắt
em phải uống thuốc. Em nói với cô ấy rằng: " Em không thể uống thuốc,
bởi vì nếu em khỏi bệnh thì Long sẽ chẳng có lí do trở về thăm em nữa."
Băng BĂNG ôm chặt em khóc: " Tiểu Phương, anh Long đã chết rồi, em đừng
tự hành hạ mình nữa có được không? Nếu như anh ấy thấy bộ dạng của em
như thế này, anh ấy nhất định sẽ không an lòng mà nhắm mắt đâu...Em nghe
chị nói đi, anh ấy đã chết rồi, chết rồi. Em có hiểu không? Vào đúng
ngày sinh nhật của em anh ấy đã bị một tai nạn giao thông và đã không
thể trở về bên em được nữa..." Là thật sao? Anh không thể quay trở về
bên em được nữa à? Thế còn lời hẹn uớc đời này kiếp này của chúng mình
thì phải làm sao đây? Anh làm sao có thể bỏ em mà đi như thế...
Tiểu Phương
Ngày 20 tháng 6
LONG:
Không biết trên thiên đường có trạm điện thoại không anh? Có phải là cần
xếp hàng rất lâu không? Em đã mua cho anh một tấm thẻ điện thoại rồi
này. Khi đến giáng sinh có thể gọi cho em có được không? Đã rất lâu rồi
em không được nghe nói " Anh yêu em