Big
tai game hay | Tai game | truyen ma | Truyen Ma | Truyen Cuoi | tai game mien phi
lưu ý:do một số vấn đề nên trang truyện teen sẻ chuyển về kenhtaigame.org các bạn nhớ cập nhật để đọc nhiều truyện hơn nhé doc truyen teen, doc truyen tieu thuyet tinh yeu và nhiều Doc truyen ma khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

1. Giấc mộng đêm hè

Hảo tự dưng thấy khó ngủ, nên anh đi tắm ra sau đó mở toang cửa phòng ngủ trên lầu, nằm quay ra hướng cửa nhìn ra bầu trời đêm lác đác vài vì sao lạc. Bất giác Hảo tự nhủ:

- Thấy sao băng mà ước điều gì ắt được điều ấy!

Tự dưng anh mỉm cười với chính mình. Bởi đã lâu lắm rồi anh không hề có một ước mơ nào cả. Có thể do quá bận bịu cho kỳ thi lấy bằng cử nhân luật, đồng thời có lẽ do đâu óc Hảo luôn căng thẳng chuyện cứ bị mẹ mình giục cưới vợ, làm cho anh chàng chẳng hề dám nghĩ ngợi điều gì ngoài những điều xảy ra trước mắt.

Mà người ta nói cũng đúng, chỉ những người nhàn rổi hay qua thiếu thực tế mới hay mơ mộng, ước mơ thôi...

- Cậu ơi, bà muốn gặp cậu dưới nhà, mời cậu xuống.

Tiếng gọi của bà Linh làm cắt ngang dòng suy nghĩ của Hảo, anh hỏi vọng ra:

- Bây giờ mấy giờ rồi mà mẹ tôi còn thức?

- Dạ, đã khá khuya rồi, nhưng bà vẫn đang ngồi đợi cậu ở phòng khách.

Miễn cưỡng Hảo mặc áo khoác ngoài rồi xuống phòng khách. Anh nhìn đồng hồ tay thấy đã hơn mười giờ, nên vừa thấy mặt mẹ anh đã càu nhàu:

- Con đang mất ngủ mà má càng làm con khó ngủ hơn. Việc gì để ngày mai không được sao má?

Bà Dung chép miệng:

- Phải thức tới giờ này má đâu có muốn. Nhưng cứ hễ nhắm mắt lại thì y như rằng lại nghe tiếng nói nhắc chuyện mà chính má con phát ngán ngẫm...

Hảo vừa ngáp vừa ngồi xuống ghế trường kỷ, lặp lại:

- Chuyện gì vậy má?

Bà Dung hơi khó nói, nhưng rồi cũng phải bộc bạch:

- Ai đó cứ giục má cưới vợ cho con hoài. Đã ba đêm liền, cứ vào khoảng chín mười giờ khi má đang ngủ thì bị gọi giật ngược dậy.

Hảo lại càu nhàu:

- Tại má cứ nhai trầu hoài, vôi và lá trầu nóng làm thần kinh má căng thẳng và sinh ra mộng mị lung tung. Má thôi đùng ăn trầu nữa sẽ hết ngay thôi!

Bà Dung lắc đầu:

- Má đã bỏ trầu từ cả tháng nay, từ lúc bị bịnh. Nhưng càng nhịn trầu thì buồn miệng, lại càng khó ngủ. Mà hễ ngủ thì y như là... chiêm bao. Ba bữa nay mà chiêm bao thấy có một người nào đó lạ hoắc, cứ đứng trước mặt má nghiêm sắc mặt rồi nói như ra lệnh: "Bà phải cưới vợ cho thằng con trai ngay đi, không được để cho có người phải chờ đợi. Bà mà không nghe lời thì đừng trách sao tai họa tới". Đó, con nghĩ sao với lời đe dọa này?

Hảo xua tay:

- Ba cái chuyện vớ vẩn đó mà má cũng tin sao? Chẳng lẽ trong chiêm bao má thấy ai đó biểu giết người rồi má cũng nghe theo sao?

Bà Dung vẫn quả quyết:

- Nhưng chuyện này khác! Hình như ai đó biết chuyện con không thích lấy vợ nên quyết ép má phải giục con làm theo. Vả lại người ấy còn nói mối lương duyên này nếu không thành thì má và con sẽ không toàn mạng!

Hảo đến phải bực lên:

- Má còn nói chuyện đó nữa thì ngay sáng mai con sẽ đi chơi xa, đến khi nào má thôi không có ý đó nữa con mới về.

Bà Dung con lạ gì tính thằng con cứng đầu như ba nó, có nói lắm thì cũng chỉ đưa tới hai mẹ con cãi nhau mà thôi, nên bà hơi dịu giọng:

- Nhưng con không thương má sao Hảo? Nếu tình trạng này kéo dài chắc là má sẽ điên mất!

Cũng thừa hiểu mẹ mình có bộ thần kinh không tốt, nên Hảo cũng bớt nói cứng:

- Thì cái gì má cũng để từ từ con tính, chớ gấp gáp sao được.

Nghe con nói câu đó bà Dung mừng rơn:

- Con hứa với má rồi đó nghen! Chỉ cần con hứa thôi, má cũng sẽ ngủ được tối nay.

- Nhưng mà...

Hảo định nói thêm, nhưng chợt nghĩ lại nên anh thôi. Dợm đứng lên đi về phòng thì bà Dung dặn thêm:

- Mấy ngày nay con phải ở nhà để mẹ an tâm, đừng đi đâu nghe chưa.

Hảo miễn cưỡng hứa:

- Dạ. Nhưng má cũng đừng có nghĩ ngợi linh tinh nữa. Má cần thuốc an thần không con đi mua?

Bà Dung lắc đầu:

- Má uống đến hai viên mỗi đêm, thay vì một viên như bác sĩ dặn, mà có tác dụng gì đâu.

- Má cũng dừng uống quá liều như vậy, càng có hại thêm mà thôi. Chỉ cần mỗi đêm một viên rồi thanh thản mà ngủ, như vậy sẽ có hiệu quả hơn.

Tuy dặn mẹ mình như vậy, nhưng chính Hảo khi trở về phòng lại càng nghĩ ngợi lung tung và hầu như chẳng tài nào chợp mắt được. Cho đến khi đồng hồ treo tường gõ hai tiếng khô khan...

Cảm giác hơi lạnh bên ngoài lùa vào một cách bất thường, khó chịu, Hảo đứng lên đóng cữa sổ lại. Đêm hè trời oi bức mà lại có những luồng gió khó chịu quá.

Hảo trở lại giường nằm và bắt đầu nhắm mắt lại, đếm số như nhiều lần mất ngủ anh vẫn hay làm. Một, hai... mười... hai mươi... cho đến số một ngàn thì đôi mắt của Hảo mới từ từ khép lại thật, cơn buồn ngủ ập đến...

- Nè, sao nhốt người ta trong này, ngộp thở quá đi thôi!

Tiếng của ai đó kêu khe khẽ khiến cho Hảo nhướng mắt lên nhìn, chỉ thấy lờ mờ một bóng con gái ở cách chỗ Hảo chừng vài thước.

- Ai vậy?

Đó là câu hỏi thoáng qua trong đầu Hảo, nhưng ngay lập tức tan biến ngay, bởi cơn buốn ngủ lại ập đến.

- Mở cửa ra mau! Mở cửa...

Hảo lại nhướng mắt lên và lại vẫn nhìn thấy cô gái ấy. Nhưng lần này cô nàng đứng gần cữa sổ hơn, như đang cố đưa tay mở cửa mà không mở được. Lúc này nàng ta quay mặt đối diện, cho nên Hảo nhìn khá rõ khuôn mặt thanh tú với mái tóc dài quá vai. Chỉ có điều là đôi mắt của nàng ta thì sáng nhưng đượm nét buồn sâu thẳm, khiến vừa thoạt nhìn thì Hảo đã có ấn tượng và chút gì đó xót xa... Cái bệnh muôn thuở của Hảo là như vậy, tuy không mê đắm đàn bà, nhưng rất nhạy cảm trước những ánh mắt buồn hay sầu khổ.

- Cô là...

Hảo chỉ hỏi được mấy tiếng đó, rồi như bị ai chận ngang miệng, không thể nói thêm nữa. Cho đến khi cô gái nhắc lại lời than vãn lúc nãy:

- Ngộp thở quá, làm ơn giúp thả em ra đi!

Hảo lấy làm lạ, tại sao cô nàng cũng ở trong phòng như anh mà lại kêu khó thở, trong khi anh thì vẫn bình thường?

- Cô sao vậy?

Lần này thì Hảo đã thốt được thành tiếng và thậm chí còn ngôi bật dậy nữa.

- Cô là ai?

Hảo dợm bước tới thì cô gái hốt hoảng đưa tay ngăn lại:

- Không được đến gần đây! Nếu anh mà tới thì... thì em chết liền tại đây!

Nàng vừa nói xong thì gục xuống, ôm mặt khóc nức nở. Điều này khiến cho Hảo hốt hoảng:

- Kìa, sao cô Iại...

Cô gái giải thích:

- Em đi lạc đường, lỡ đột nhập vào phòng anh, xin anh tha lỗi cho và thả giúp em ra... Nhưng mà không được, em ra bây giờ thì họ giết em chết mất. Xin cho em tá túc một chút nữa, với điều kiện là anh mở giùm cửa sổ ra, em không thể sống mà thiếu không khí được. Xin hãy giúp em...

Hảo ngạc nhiên:

- Ai đang truy đuổi cô?

Cô nàng rõ ràng là đang sắp ngộp thở, chỉ còn có thể huơ hai tay vào không khí một cách yếu ớt, như sắp chết. Hảo không còn kịp nghĩ gì thêm, anh nhảy tới và mở bung cánh cửa sổ ra. Vừa lúc ấy cô gái đổ sụp xuống sàn nhà, người run lên liên hồi.

- Kìa, cô sao vậy?

Cô gái lịm đi, nhưng nhịp thở vẫn còn đều. Hảo lo sợ định gọi mẹ mình, tuy nhiên kịp nghĩ nên anh nín im một lúc rồi nhẹ nhàng gọi:

- Cô ơi, cô có sao không?

Cô gái vẫn nằm im. Hảo chợt nhớ nếu một người bị ngất mà để nằm dưới gạch thì họ có thể bị nhập thổ mà chết, nên anh đánh bạo bế cô nàng lên, đưa lại giường mình. Sợ bị hiểu lầm, nên Hảo vội bật thêm ngọn đèn sáng và lúc này mới giật mình khi nhìn vào khuôn mặt cô nàng.

- Đẹp lạ thường!

Hảo phải thốt lên như vậy rồi đứng ngẩn ngơ một lúc cho đến khi có tiếng gọi của mẹ ở nhà dưới:

- Hảo ơi, có chuyện gì mà con mở đèn sáng nữa đêm vậy?

Sợ mẹ mình lên, nên Hảo vói vọng ra:

- Có con chuột chạy vào phòng nên con đang kiếm đập nó!

Rồi anh tức khắc tắt đèn. Lúc này Hảo mớí bắt đầu suy nghĩ và: làm sao với cô nàng đây và cô ta là ai? Vào phòng anh từ lúc nào? Trước khi xuống nhà gặp mẹ thì Hảo không hề thấy cô ta trong phòng mình mà...

Bao nhiêu câu hỏi không thể giải đáp trong nhất thời, mà nếu cứ để cô nàng trong phòng mình như thế này e rằng sẽ gặp rắc rối đây! Hảo suy nghĩ nhanh, rồi anh quyết định:

- Cứ để cô ta trong này, mình sang phòng bên ngủ tạm vậy.

Nhà còn mấy phòng trống, trong đó có gian phòng mà Hảo vẫn hay dùng làm nơi học bài. Anh bước ra ngoài, khóa cửa lại ở ngoài, đề phòng cô nàng bước ra đi lung tung chắc chắn sẽ gặp mẹ anh hoặc mấy chị người làm.

Một mình bên phòng kia, Hảo cũng không thể nào ngủ được. Anh ngồi chờ đến khi đồng hồ gõ năm tiếng thì vội trở về phòng, mở cữa vào với ý định là kêu cô nàng dậy để ra khỏi nhà trong khi mọi người còn say ngủ.

Nhưng khi Hảo mở cửa ra anh suýt nữa kêu to, bởi phòng trống không, chẳng thấy bóng dáng cô gái đâu mà cửa chính, cửa sổ đều vẫn còn khóa chặt.

Tìm một lượt khắp nơi trong phòng mà không hề thấy cô ta, Hảo tự hỏi:

- Chẳng Iẽ cô ta biến thành gió bay đi được sao?

Chợt Hảo nhìn thấy có một mảnh giấy đặt trên gối nằm với những chữ viết vội:

"Hãy tìm em ở thôn Đông Thạnh, huyện Thiện Nhân, tỉnh này... Em sẽ chết nếu không được cứu kịp thôi. Hãy cứu em với!

Mỹ Hương."

Vừa lúc ấy có tiếng gọi của của bà Dung:

- Ra đi với má tới chỗ này gấp, Hảo à!

Đang còn thẩn thờ, nhưng Hảo cũng phải mở cửa ra. Vừa nhìn thấy con, bà Dung đã nói gần nói xa:

- Không chậm trễ được con ơi, mau đi con.

Hảo ngạc nhiên:

- Đi đâu giờ này hả má?

Bà Dung kéo tay con, có lẽ sợ Hảo không chịu đi. Hảo phải kêu lên:

- Má phải để con mặc đồ đã chớ!

Đứng chờ cho con mặc quần áo xong bà Dung mới chịu đi. Xuống tới nhà dưới bà mới nói:

- Má mới vừa bị cái vong của ai đó vừa kêu gào vừa khóc lóc, nói rằng nếu má và con không tới đó liền thì họ sẽ bị chết, mà mẹ con mình cũng nguy tới tánh mạng nữa!

Đã quá chán với câu chuyện của mẹ, nhưng Hảo cũng phải lên tiếng hỏi:

- Đi đâu bây giờ má?

- Qua huyện Thiện Nhân.

Vừa nghe tới đó thì Hảo hoảng vía:

- Má nói đi đâu? Ai ở bên huyện đó?

- Không còn thời giờ nữa, cứ đi rồi ắt biết!

Bà Dung kéo con trai đi mà không cần biết Hảo đang rất hoang mang. Đến khi xe ngừng lại trước một ngôi nhà lớn thì bà Dung không đợi chủ nhà ra, đã gọi lớn vào trong:

- Mở cửa mau lên!

Từ trong có một người lớn tuổi bước ra và không ngờ họ lại rất mừng rở khi thấy hai người khách lạ, như đã quen từ lâu:

- Cả nhà đang chờ bà tới từ sáng sớm đến giờ!

Hảo ngạc nhiên, hỏi khẽ mẹ:

- Bộ nhà này quen với má hả?

Sợ con hỏi lôi thôi, bà Dung kéo Hảo đi nhanh vào trong. Có một đôi vợ chồng cở tuổi sáu mươi đang ngồi sẵn ở phòng khách, vừa thấy bà Dung vào họ đã reo lên:

- Bà tới kịp thời, may là chưa có chuyện gì xảy ra!

Người phụ nữ, chừng như là chủ nhà, vội nói:

- Suốt đêm rồi chúng tôi cứ bị thúc hối, bảo phải đi tìm bà cho bằng được. Sáng nay chúng tôi vừa tính đi thì nhà tôi đây, người ta gọi là ông Giáo Thái, nhận được tin là bà sắp tới, nên cả hai ngồi đây chờ. Có phải bà là bà Dung ở Lộc Thiện? Còn đây là cậu Hảo, một luật sư tương lai?

Hảo ngạc nhiên quá đỗi khi thấy bà ta biết rõ về mình như vậy nên đánh bạo hỏi:

- Sao bác biết con?

Người đàn ông giờ mới lên tiếng:

- Chẳng những biết tên, nghề nghiệp của cậu, mà chúng tôi còn biết cậu có quen với con gái tôi nữa!

Bà Dung nhìn con, sững sốt:

- Có đúng là con quen với cô nhà này không, Hảo?

Hảo lắc đầu, chưa kịp trả lời thì chợt có tiếng chân bước từ trong ra, rồi một người con gái xuất hiện.

- Hả?

Hảo chỉ kêu được một tiếng rồi sững người như trời trồng. Phần cô gái thì cũng giống như Hảo, cô tròn mắt nhìn khách rồi thốt lên trong sự sững sốt:

- Là anh đây sao?

Người con gái đang đứng đó chính là cô gái đã lọt vào phòng của Hảo đêm qua! Cô nàng sau vài giây sững sờ, đã lấy lại bình tĩnh và cất tiếng:

- Đúng là anh rồi!

Bà chủ nhà quay sang con, hỏi khẽ:

- Đúng rồi phải không con? Đúng là người con muốn gặp rồi phải không?

Cô gái nhẹ gật đầu:

- Dạ đúng!

Rồi cô bất thần ngã đầu vào Hảo và... oà khóc trong niềm vui tột cùng. Hảo cũng hành động ngoài sức tưởng tượng của chính bản thân mình, anh đưa tay ôm đầu và vuốt lên mái tóc dài của cô nàng.

Tiếng cười giòn của ông chủ nhà:

- Tui nhẹ cả người! Vậy mà hai hôm nay ăn ngủ không yên, cứ ngỡ là tiêu cả rồi!

Bà vợ cũng phụ họa:

- Cho đến trước đây mấy phút tui cũng không tin là mọi việc sẽ kết thúc tốt đẹp, khi mà đến gần năm giờ sáng nay tui vẫn còn bị các vong hồn gào thét đòi giết cả nhà này nếu không tìm được chàng rể cho... con gái tui.

Trong lúc đó cô gái nói khẽ vào tai Hảo:

- Anh thấy chưa, em tha thiết năn nỉ anh qua đây ngay đâu phải là chuyện đùa. Chính mẹ anh cũng hiểu như vậy mà.

Lúc nay bà Dung mới thở phào và nói với con, nhưng cho mọi người nghe:

- Tôi cũng mất ngủ và cứ lo ngay ngáy không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Bởi cứ nhắm mắt lại ngủ thì nghe tiếng hối thúc phải cưới vợ cho con trai mình. Mà ngặt nỗi, thằng con trai tôi từ nào đến giờ có chịu ai đâu mà cưới. Nó cũng không hề quen với cô gái nào, vậy mà không ngờ lại biết và... thương cô bé này...

Bà Giáo Thái vội nói:

- Con gái tôi tên Mỹ Hương, chính nó về đây kể lại là có quen biết với người con trai tên Hảo và nhất quyết là phải cưới cho được người này, nếu không thì chính nó sẽ đi tìm cái chết, chớ không đợi ai giết hại cả.

Trong khi tìm cách cho Hảo và Mỹ Hương ra chỗ khác nói chuyện, bấy giờ bà Giáo Thái mới ngồi sát vào bà Dung, nói rất khẽ:

- Trước mặt tụi nó tui phải kể lạc quan như vậy, chớ sự việc thì không phải đơn giản như vậy đâu. Chắc chị đã rõ?

Bà Dung nhẹ gật đầu:

- Dạ tôi biết. Nhân đây tôi muốn hỏi anh chị, phải ta chỉ cho chúng nó giáp mặt là xong chuyện không?

- Tui cũng hy vọng là vậy. Nhưng theo nhà tui thì còn có những rắc rối khác. Để ông ấy kể cho chị nghe.

Ông Giáo Thái đưa ra một cái hộp nhỏ bằng bạc đã khá cũ vừa nói:

- Đây là vật bắt đầu câu chuyện. Nó có suông sẽ và êm xuôi là ở đây, nhất là ở người có duyên giữ nó.

Bà Dung nhìn sửng ông Giáo Thái, hỏi lại:

- Và ai là người giữ nó?

Bây giờ ông Giáo Thái mới kể rõ hơn:

- Cách đây ba ngày trong lúc đào gốc cây mai để bón phân, tình cờ tôi thấy cái hộp này nằm dưới dất, vừa lấy lên thì tôi bị ngã vật ra, tay chân tê buốt và bị hành hạ suốt đêm đó...

Bà Dung kinh ngạc:

- Sao vậy? Trong cái hộp này có gì mà ghê gớm như vậy?

Ông Giáo Thái từ từ mở nắp hộp ra, để lộ một chiếc vòng cũng bằng bạc nằm gọn trong đó. Bà Dung vẫn chưa hiểu:

- Nó chỉ là chiếc vòng, anh nói là bị hành hạ là sao?

Bà Thái chen vô nói:

- Chị thử cầm nó lên coi, sẽ hiểu thôi.

Bà Dung quên cả dè dặt, cầm ngay chiếc vòng lên nhìn kỹ cả hai mặt rồi giật mình:

- Sao lại có tên của thằng con tôi ở đây vậy?

Rõ ràng trên chiếc vòng cũ hiện lên dòng chữ:

"Trần Thiện Hảo 19 tháng giêng... luật sư".

Ông Giáo Thái chưa kịp nói gì thêm thì bà Dung đã lẩm bẩm:

Đúng là tên họ và ngày sinh của thằng Hảo rồi...

Ông Giáo Thái tiếp:

- Ban đầu tôi đâu biết cậu Hảo là ai, nghĩ chắc là ai đó làm thất lạc món đồ này. Nhưng ngay đêm đó tôi được ai đó hiện về trong giấc mơ gọi giật tôi dậy và phán bảo ràng nếu tôi không tìm được người con trai tên Hảo này đem về... làm rể thì cả nhà tôi phải chết. Sáng ra tôi kể lại cho nhà tôi nghe, bà ấy nói là tôi chiêm bao mộng mị, không tin. Đến khi chính bà ấy cũng bị y như vậy thì vợ chồng tôi mới tin là thật.

Bà Giáo Thái tiếp lời:

- Có một cái vong bám theo chiếc vòng này, cứ ra lệnh cho tui phải làm theo lời bà ta. Tui tỏ ý không đồng tình thì suốt mấy đêm liền tui chẳng thể nào ngủ được. Có đêm tui còn bị đè đến muốn tắt thở luôn!

Bà Dung chưa thể nào tin:

- Tại sao có chuyện lạ kỳ như vậy? Anh chị nói cái vong là vong gì?

- Thì là vong người chết! Chị chưa từng nghe nói đến vong hay hồn người chết à? Vong là hồn ma hiện về được!

Bà Dung bắt đầu sợ:

- Nhưng sao cái vong gì đó có cái vòng này và bắt ép anh chị là ý gì?

Ông Giáo Thái đành phải nói thẳng:

- Họ muốn ép chúng tôi phải gả con gái cho người mà họ chọn.

- Nhưng... người đó là ai?

- Thì là con trai của chị! Bộ chị không thấy cái tên con chị nằm trên chiếc vòng sao?

Bà Dung hốt hoảng:

- Trời ơi, vậy ra con tôi bị... ma quỷ ám rồi sao?

Ông Giáo Thái thở dài:

- Mà nào vợ chồng tôi có đứa con gái như ý họ đâu...

Lời ông chưa dứt thì bà vợ đã chen ngang vô, có lẽ sợ ông nói hố:

- Ý ông nhà tui muốn nói... chúng tôi chỉ có một đứa con gái rượu, nay phải nghe theo lời ép buộc này thì...

Bà Dung bất nhẫn:

- Tôi cũng đâu muốn ép uổng gì ai. Vả lại thằng con tôi nó kén cá chọn tôm dữ lắm chớ đâu phải...

Nhưng vừa khi đó Hảo và Mỹ Hương cùng bước vô, họ cùng lên tiếng như một đôi song ca:

- Dạ, tụi con thương nhau chớ có ép gì nhau đâu. Ba má yên tâm, mối tương duyên này là do trời định và tụi con chỉ biết tuân theo thôi!

Vừa nói Mỹ Hương vừa giật chiếc vòng trên tay cha và phấn khởi nói:

- Đây là tín vật của chúng con do trời ban cho, chớ phải tụi con tự tới với nhau đâu. Phải không anh Hảo?

Hảo thường khi ít nói, nhất là nhát gái, giờ đây lại nhanh nhẩu:

- Vợ con nói đúng!

Bà Dung sững sờ nhìn con trai:

- Hảo, con vừa nói...

Hảo ôm vai Mỹ Hương, mặt lộ vẻ phấn khởi:

- Tụi con đã quyết định rồi, hai đứa sẽ cưới nhau. Nay chỉ còn chờ ý của hai bên cha mẹ thôi!

Mặc dù dẫn con đi tìm vợ do bị thúc ép, vậy mà khi nghe con nói, bà Dung lại một lần nữa kinh ngạc:

- Con nói thiệt?

Cả Mỹ Hương cũng lên tiếng:

- Chuyện trọng đại sao dám nói chơi được má!

Ông bà Giáo Thái hình như không dám có ý kiến gì khác trong việc này, nên họ cùng gật đầu một lượt:

- Các con tính sao cũng được.

Bà Dung đành phải gật đầu theo:

- Tùy con thôi...

Mỹ Hương lấy chiếc vòng đeo vào tay Hảo, vừa dặn:

- Đây là chiếc vòng hôn ước, anh đeo vô rồi thì vĩnh viễn không được tháo ra đó nghen!

Hảo phấn khởi:

- Đeo vô để chúng ta có đôi bên nhau thì dại gì mà cởi ra!

Nhưng vừa đeo chiếc vòng vào tay thì bất ngờ Hảo kêu thét lên một tiếng rồi sau đó ngã bật ra nằm bất động. Bà Dung kinh hoảng:

- Trời ơi, sao vậy con!

Trong lúc mọi người lo sợ thì trái lại Mỹ Hương tỉnh táo như chẳng có gì xảy ra, cô nói:

- Có như vậy thì mọi việc mới tốt đẹp. Thôi bây giờ má có thể về được rồi, còn anh Hảo thì má để bên này con lo, chiều cả hai con cùng về một lượt.

Bà Dung đâu thể yên tâm:

- Nhưng mà... nó bị như vậy...

Mỹ Hương cúi xuống và thật bất ngờ, cô ta bế xốc Hảo trên tay, đi thẳng vào phòng trong trước sụ ngơ ngác của hai bên cha mẹ. Chính bà Giáo Thái cũng phải lên tiểng hỏi chồng:

- Sao nó mạnh dữ vậy?

Ông Giáo Thái nhẹ lắc đầu:

- Làm sao tôi biết được? À mà không, tôi muốn nói... con gái mới lớn mà, nó khỏe hơn mình nhiều. Bà không nghe người ta nói tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu sao!

Bà Dung sững sờ giây lâu rồi Iắc đầu, chép miệng:

- Tôi không thể nào hiểu nổi, nhưng tôi vẫn lo cho thằng Hảo...

Bà Giáo Thái lên tiếng:

- Con gái tui đã nói rồi, chị cứ yên tâm ra về để chuẩn bị đám cưới cho tụi nó đi. Chớ điệu này tui e để lâu sẽ ăn thú phạt quá!

Ông Giáo Thái cũng nói:

- Hổm nay tụi tôi đau đầu lắm rồi, nếu giải quyết được sớm thì trút cái gánh nặng ngàn cân này chắc tụi tôi làm heo ăn mừng quá!

Lại sợ ông chồng nói hớ, bà vợ phải chận ngang:

- Hổm nay ông ấy bị oan hồn ám nên nói năng cứ như là người cõi trên vậy đó. Thôi, nếu chị muốn về thì để tui biểu tụi nó đưa ghe cho về, đở mệt hơn đi xe.

Bà Dung vẫn còn muốn hỏi thêm, bà kề tai bà sui gia hỏi nhỏ:

- Tôi vẫn chưa biết cái vong, hay oan hồn là ai vậy? Mà tại sao họ lại can thiệp vô chuyện của con tôi và con anh chị?

Bà Giáo Thái hình như muốn né tránh nên nói lảng ra:

- Chuyện này... có lẽ mình để sau này đi chị. Thôi, chị sửa soạn về, còn thằng Hảo thì để nó ngủ một lát sẽ dậy thôi. Nó bây giờ cũng giống như ông nhà tui lúc mới nhặt được chiếc vòng, ông cũng ngủ cả buổi mới tỉnh lại.

Bà Dung ngẩn người ra một lúc mới dặn lại trước:

- Anh chị Giáo nhớ lưu ý giùm thằng Hảo, tuy lớn vậy mà tính tình hời hợt lắm, nhiều khi...

Lời bà chưa dứt thì từ trong có tiếng của Mỹ Hương vọng ra:

- Má cứ yên tâm về di, con lo được cho anh ấy mà. Chiều nay tụi con sẽ về ăn cơm, má nhớ dặn người làm nấu sẵn sớm tụi con về ăn!

Chẳng còn cách nào hơn, bà Dung đành vừa lắc đầu vừa nói khẽ:

- Toàn chuyện gì đâu không, chắc tôi đứng tim mà chết mất!

Bà không đi ghe như gợi ý của vợ chồng Giáo Thái mà tự kêu xe ngựa. Vừa về tới nhà thì bà đã nghe chị người làm nói:

- Có một người khách tới tìm cậu Hảo, tui nói cậu đi vắng thì người đó vẫn xông vô nhà và còn nói rằng cô ta nhất định phải chờ để gặp cho được cậu Hảo!

Bà Dung ngạc nhiên:

- Cô ta đâu?

- Dạ, ở trên phòng cậu Hảo.

Bà Dung la toáng lên:

- Sao không có tôi ở nhà chị lại dám cho khách tự tiện vô ra như vậy chớ?

Chị người làm Hai Chanh sợ sệt:

- Dạ thưa bà chủ, con không cho nhưng cô ấy cứ nhất quyết đi đại vô nhà rồi còn chạy thẳng lên phòng cậu Hảo nữa. Con chưa kịp ngăn lại thì cô ấy đã đóng kín cửa phòng rồi ở miết trong đó cho tới giờ!

Bà Dung tự hỏi:

- Ai vậy? Không lẽ thằng Hảo có bạn gái nào khác sao?

Bà vội đi lên lầu, go cữa phòng con trai. Từ bên trong có người lên tiếng:

- Cửa không khóa, vô đi!

Nghe tiếng quen quen nên bà Dung đẩy nhạnh cánh cửa và sững sờ khi thấy người đang nàm trên giường là... Mỹ Hương, con gái ông bà Giáo Thái mà mình mới gặp bên nhà. Bà lắp bắp hỏi:

- Sao con về đây trước bác?

Cô gái lắc đầu:

- Tôi tới tìm người tên Hảo, còn bà đây là...?

- Kìa, bác là má thằng Hảo đây, sao con không nhận ra bác hả Mỹ Hương?

Cô gái nghiêm giọng:

- Tôi không phải là Mỹ Hương, mà là Ngọc Hạnh. Bà chưa trả lời câu hỏi của tôi.

Bà Dung trố mắt:

- Con... cô nói sao? Bác già rồi nhưng đâu có lẩn mà mới tức thời đây đã quên! Con là Mỹ Hương, con gái ông bà Giáo Thái ở bên Thiện Nhơn!

Cô gái gay gắt:

- Tôi nói rồi, tôi là Ngọc Hạnh và tui tới đây không phải để thăm bà, mà là đòi nợ thằng con trai!

Trước thái độ căng thẳng của cô ta, bà Dung phải dịu giọng:

- Tôi xin lỗi... Nhưng không thể nào... nhất định...

Bà định quay xuống nhà gọi Hai Chanh, nhưng chừng như biết ý bà nên cô gái tên Ngọc Hạnh đã chận ngang:

- Bà đừng sai người đi kêu ai đó tới, tui không ngại giết chết họ ngay đâu! Bà hãy bước vô đây nghe tui hỏi, khôn hồn nghe lời thì sống, mà cãi thì... thì chuyện xảy ra ắt bà đoán biết rồi.

Trước lời đe dọa đó bà Dung đành riu ríu bước vô phòng. Bà chưa kịp ngồi xuống đã nghe cô gái hỏi:

- Bà có nhìn thấy cái này chưa?

Cô ta đưa ra một chiếc vòng bạc giống y như chiếc vòng bà Dung mới nhìn thấy ở nhà Giáo Thái.

- Ủa, sao nó lại ở đây?

Cô gái hỏi lớn:

- Bà thấy vật này ở đâu?

Tình thật bà Dung kể:

- Tôi mới vừa thấy ở nhà vợ chồng Giáo Thái bên Thiện Nhơn, sao cô cũng có?

Cô gái hét lên:

- Quân chó má, bọn chúng đã ra tay trước ta rồi!

Chẳng hiểu ất giáp gì, bà Dung ngơ ngác:

- Cô nói vậy là sao?

Cô ta gầm gừ như con hổ cái:

- Chúng mày tính qua mặt tao phải không? Đâu có được! Phải cho tụi bây biết tay mới hiểu hậu quả của hành động ngu xuẩn là như thế nào!

Cô đứng vụt dậy, đôi mắt long lên tia hung ác khiến cho bà Dung phát khiếp, lùi lại. Cô ta quát lớn:

- Bà dẫn tui qua chỗ đó ngay bây giờ!

- Đi... đi đâu?

- Nhà có chiếc vòng mà bà vừa nói!

Giọng bà Dung run rẩy:

- Cô ơi, chính cô là người biết chuyện đó mà. Chính cô là Mỹ Hương mà...

Cô nàng thẳng tay bóp mạnh cổ bà, khiến bà Dung gần nghẹn họng, bà cố kêu lên:

- Tôi... tôi chết...

Thẳng tay cô nàng xô một cái thật mạnh, làm cho bà già té sấp xuống sàn nhà, trước mắt tối sầm lại, bên tai bà còn nghe văng vẳng:

- Muốn chết thì tao cho chết hết!

- Cô... xin cô...

Bà Dung chỉ kêu lên được mấy tiếng rồi ngất lịm...

1 2
» Quay lại mục truyện trước
Tuyển tập nhửng video clip quay lén
Đoc truyện ma

tags: truyen ma,doc truyen ma,truyen cuoi,truyen tieu thuyet tinh yeu,truyen tuoi teen,truyen cuoi dan gian,truyen ma kinh di,tong hop cac loai truyen,sms kute,sms dep,sms y nghia

doc truyen ma truyen truyen